Lời hứa của anh, sự hủy hoại của cô

Lời hứa của anh, sự hủy hoại của cô

Ebony Michaud

5.0
Bình luận
20
Duyệt
21
Chương

Tại lễ trao giải "Ngôi Sao Vàng", giải thưởng "Nghệ sĩ của năm" vốn chắc chắn thuộc về tôi, lại được trao cho Mục Hạ Linh, một ca sĩ nhạc pop mới nổi. Vị hôn phu của tôi, Tô Triệu Việt, chủ tịch tập đoàn giải trí lớn nhất nước, đã dùng quyền lực để cướp đi vinh quang mà tôi đánh đổi bằng mười năm mồ hôi nước mắt, chỉ để làm quà cho "em gái nuôi" của anh ta. Anh ta ép tôi nhường lại chiếc áo dài thiết kế riêng, để mặc cho cô ta tát tôi hai mươi cái trên phim trường. Khi tôi phản kháng, anh ta liền tuyên bố phong sát sự nghiệp của tôi. Tàn nhẫn nhất là khi tôi đang mang thai, chỉ vì một màn kịch của Hạ Linh, anh ta đã đẩy tôi ngã, suýt chút nữa mất đi đứa con. Nhìn vệt máu dưới sàn, anh ta lạnh lùng buông một câu: "Vũ Thục Uyên, cô thật độc ác." Ngày hôm đó, tôi hoàn toàn chết tâm. Tôi tung toàn bộ bằng chứng lên mạng, tuyên bố giải nghệ, rồi mua vé máy bay một chiều đến Pháp. Từ nay về sau, nghệ sĩ Vũ Thục Uyên đã chết.

Chương 1

Tại lễ trao giải "Ngôi Sao Vàng", giải thưởng "Nghệ sĩ của năm" vốn chắc chắn thuộc về tôi, lại được trao cho Mục Hạ Linh, một ca sĩ nhạc pop mới nổi.

Vị hôn phu của tôi, Tô Triệu Việt, chủ tịch tập đoàn giải trí lớn nhất nước, đã dùng quyền lực để cướp đi vinh quang mà tôi đánh đổi bằng mười năm mồ hôi nước mắt, chỉ để làm quà cho "em gái nuôi" của anh ta.

Anh ta ép tôi nhường lại chiếc áo dài thiết kế riêng, để mặc cho cô ta tát tôi hai mươi cái trên phim trường. Khi tôi phản kháng, anh ta liền tuyên bố phong sát sự nghiệp của tôi.

Tàn nhẫn nhất là khi tôi đang mang thai, chỉ vì một màn kịch của Hạ Linh, anh ta đã đẩy tôi ngã, suýt chút nữa mất đi đứa con. Nhìn vệt máu dưới sàn, anh ta lạnh lùng buông một câu:

"Vũ Thục Uyên, cô thật độc ác."

Ngày hôm đó, tôi hoàn toàn chết tâm. Tôi tung toàn bộ bằng chứng lên mạng, tuyên bố giải nghệ, rồi mua vé máy bay một chiều đến Pháp.

Từ nay về sau, nghệ sĩ Vũ Thục Uyên đã chết.

Chương 1

Góc nhìn của Vũ Thục Uyên:

Tiếng nhạc xập xình và ánh đèn sân khấu rực rỡ dường như đang chế nhạo sự chờ đợi của tôi. Tôi ngồi ở hàng ghế đầu của lễ trao giải "Ngôi Sao Vàng", trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Chiếc áo dài lụa màu ngọc bích được nhà thiết kế làm riêng cho tôi đêm nay bỗng trở nên ngột ngạt. Mọi người nói, giải thưởng "Nghệ sĩ của năm" chắc chắn thuộc về tôi.

"Thục Uyên, chúc mừng em trước nhé." Một đạo diễn lớn tuổi vỗ nhẹ vào vai tôi, nụ cười hiền hậu. "Album 'Hồn Tre' của em năm nay quá xuất sắc, không có đối thủ đâu."

Tôi mỉm cười cảm ơn, nhưng ánh mắt vô thức tìm kiếm một bóng hình quen thuộc trong đám đông. Tô Triệu Việt, vị hôn phu của tôi, chủ tịch tập đoàn giải trí lớn nhất nước, vẫn chưa đến. Anh ấy nói sẽ cố gắng đến dự khoảnh khắc quan trọng nhất của tôi.

"Và bây giờ, giải thưởng được mong chờ nhất đêm nay," giọng người dẫn chương trình vang lên, kéo tôi về thực tại, "Nghệ sĩ của năm thuộc về... ca sĩ trẻ Mục Hạ Linh!"

Cái tên đó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt tôi. Toàn bộ hội trường dường như cũng sững sờ trong giây lát, trước khi những tiếng vỗ tay rời rạc vang lên. Mục Hạ Linh? Một ca sĩ nhạc pop mới nổi với vài bài hát thị trường?

Đầu óc tôi trống rỗng. Máu trong người như đông cứng lại. Tôi cảm thấy hơi thở của mình nghẹn lại nơi cổ họng, và phải mất vài giây tôi mới nhận ra mình đã đứng lên một nửa, trong một phản xạ vô điều kiện khi nghe đến tên hạng mục.

Tôi lảo đảo ngồi xuống ghế, cảm giác như mọi ánh mắt trong khán phòng đều đang xoáy vào mình, đầy thương hại và chế giễu. Chiếc áo dài lụa sang trọng giờ đây như một lớp vỏ bọc kệch cỡm cho sự thất bại của tôi.

Đúng lúc đó, tôi nhìn thấy anh. Tô Triệu Việt đang đứng ở lối vào, bộ vest đen lịch lãm khiến anh nổi bật giữa đám đông. Anh không nhìn tôi. Anh đang nhìn lên sân khấu, nơi Mục Hạ Linh trong chiếc váy công chúa bồng bềnh, nước mắt lưng tròng, đang nhận lấy chiếc cúp đáng lẽ phải là của tôi.

Trái tim tôi chùng xuống. Anh ấy không đến vì tôi. Anh ấy đến để chứng kiến giây phút vinh quang của cô ta.

Mục Hạ Linh. Con gái của ân nhân cũ đã cứu mạng anh trong một vụ tai nạn xe hơi nhiều năm trước. Người mà anh luôn cảm thấy mắc nợ.

Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên xung quanh tôi.

"Sao lại là Mục Hạ Linh? Cô ta mới ra mắt chưa được một năm mà."

"Nghe nói Tô tổng của giải trí Tinh Việt chống lưng đấy. Giải thưởng này chắc chắn là có sắp đặt rồi."

"Tội nghiệp Vũ Thục Uyên thật, rõ ràng cô ấy xứng đáng hơn."

Tôi không cần nghe cũng biết. Bàn tay dưới gầm bàn của tôi siết chặt lại. Không ai hiểu rõ quyền lực của Tô Triệu Việt hơn tôi. Chỉ cần anh muốn, anh có thể biến một người vô danh thành ngôi sao chỉ sau một đêm, cũng như có thể dễ dàng tước đi vinh quang vốn thuộc về người khác.

Tôi nhớ lại lời nói của Mục Hạ Linh trong một lần tình cờ gặp ở công ty. Cô ta nhìn tôi với ánh mắt ngây thơ nhưng đầy thách thức: "Chị Uyên tài năng thật đấy, giá như em cũng có thể đứng trên sân khấu lớn và nhận một giải thưởng danh giá như chị."

Lúc đó, Tô Triệu Việt chỉ cười nhẹ, xoa đầu cô ta và nói: "Chỉ cần em muốn, anh sẽ cho em."

Hóa ra, anh không nói đùa.

Mười năm khổ luyện đàn tranh, đàn bầu, những đêm thức trắng để sáng tác, những vết chai sạn trên đầu ngón tay... tất cả những nỗ lực của tôi, trong mắt anh, lại không bằng một câu nói của cô ta. Vinh quang mà tôi dùng cả thanh xuân để theo đuổi, anh lại dễ dàng dùng tiền bạc và quyền lực để mua về làm quà cho người khác. Cảm giác bị sỉ nhục và phản bội dâng lên, đắng chát nơi cổ họng.

Buổi lễ kết thúc trong sự gượng gạo. Tôi cố gắng né tránh những ánh mắt ái ngại, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.

"Uyên."

Giọng nói lạnh lùng của Việt vang lên từ phía sau. Tôi dừng bước nhưng không quay lại.

"Tại sao?" Tôi hỏi, giọng khàn đi. "Tại sao lại làm vậy với em?"

Anh bước đến bên cạnh tôi, gương mặt vẫn không một chút gợn sóng. "Chỉ là một giải thưởng thôi mà. Em đừng quá coi trọng nó."

"Chỉ là một giải thưởng?" Tôi bật cười chua chát, quay người đối diện với anh. "Tô Triệu Việt, đó không chỉ là một giải thưởng. Đó là sự công nhận, là danh dự, là mười năm tâm huyết của em! Anh lấy nó đi để dỗ dành một cô gái mới lớn, anh có thấy nực cười không?"

"Anh nợ gia đình Hạ Linh." Anh nói, giọng điệu vẫn thản nhiên. "Bố cô ấy đã mất vì cứu anh. Chút chuyện nhỏ này có đáng gì?"

"Chuyện nhỏ?" Cơn phẫn nộ bùng lên trong lồng ngực tôi. "Anh lấy đi sự nghiệp của em, niềm kiêu hãnh của em, và gọi đó là chuyện nhỏ? Anh có biết đối với một người nghệ sĩ, danh dự quan trọng đến mức nào không?"

Tôi cảm thấy lồng ngực mình đau nhói, lời lẽ nghẹn lại, không thể nói hết câu. Nước mắt bắt đầu giàn giua.

Ánh mắt Việt thoáng chút dao động khi thấy tôi khóc. Anh đưa tay ra, dường như muốn lau nước mắt cho tôi, nhưng lại khựng lại giữa không trung.

"Được rồi, đừng khóc nữa. Em muốn cái gì, anh sẽ bù đắp cho em. Một album mới? Một buổi hòa nhạc cá nhân? Em nói đi."

Sự bù đắp của anh, nghe sao mà giống một sự bố thí. Tôi gạt tay anh ra, lùi lại một bước.

"Em không cần." Tôi nói, giọng rành rọt. "Tô Triệu Việt, những gì em có được ngày hôm nay đều là do em tự đi lên bằng chính thực lực của mình. Em không cần sự bố thí của anh."

Đúng lúc đó, một giọng nói trong trẻo, nũng nịu vang lên.

"Anh Việt!"

Mục Hạ Linh, tay vẫn ôm chiếc cúp vàng, chạy tới và sà vào lòng Việt. Cô ta hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của tôi.

"Anh xem này, em làm được rồi! Em thật sự nhận được giải thưởng rồi!"

Việt dịu dàng ôm lấy cô ta, ánh mắt lạnh lùng ban nãy tan biến, thay vào đó là sự cưng chiều vô hạn. "Giỏi lắm. Hạ Linh của chúng ta là giỏi nhất. Em xứng đáng có được nó."

Xứng đáng? Tôi đứng đó, nghe từng lời của anh như những mũi kim châm vào tim. Cô ta xứng đáng ư? Một người chỉ biết hát nhép, dựa vào quyền lực của người khác để đi lên, có gì mà xứng đáng? Còn tôi, người đã đổ mồ hôi và nước mắt trên sàn tập, người đã mang âm nhạc dân tộc Việt Nam ra thế giới, lại không xứng đáng sao?

Tôi không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa. Tôi xoay người, bước đi không một lần ngoảnh lại. Bỏ lại sau lưng tiếng cười hạnh phúc của họ, bỏ lại vinh quang bị đánh cắp và một tình yêu đã chết.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Ebony Michaud

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Chú rể bỏ trốn, tôi kết hôn với kẻ địch của anh

Chú rể bỏ trốn, tôi kết hôn với kẻ địch của anh

Alvis Lane
5.0

Khương Duy Ý và Cố Dịch An là thanh mai trúc mã mười hai năm, ở bên nhau ba năm. Hôn nhân giữa nhà họ Khương và nhà họ Cố vô cùng long trọng, khiến cho các quý cô nổi tiếng ở thành phố A đều phải ghen tị. Nhưng vào ngày cưới, khi khách khứa đã đông đủ, một cuộc điện thoại đã khiến Cố Dịch An từ bỏ Khương Duy Ý đang ăn mặc xinh đẹp. Việc Cố Dịch An trốn khỏi hôn lễ khiến Khương Duy Ý trở thành trò cười cho mọi người ở thành phố A. Nhưng những người đó còn chưa kịp cười được bao lâu, đã thấy Khương Duy Ý cùng Thẩm Cận Châu công bố giấy kết hôn: "Đã kết hôn." Tiếp theo là lời bình luận từ Thẩm Cận Châu, người đã không đăng bài cập nhật trong nhiều năm: "Đã đọc." Có người nói Khương Duy Ý lần này thật may mắn, mất hạt vừng hái được dưa hấu, Cố Dịch An không sánh bằng Thẩm Cận Châu. Đối mặt với những lời nói chua chát này, Khương Duy Ý luôn tỏ ra đồng ý một cách hào phóng. Cho đến một ngày, một phóng viên tài chính táo bạo hỏi Thẩm Cận Châu đánh giá cuộc hôn nhân của anh như thế nào. Ngay lúc mọi người nghĩ rằng Thẩm Cận Châu sẽ ngạo mạn chế giễu Khương Duy Ý, anh ấy lại bất ngờ nói bốn chữ chậm rãi: "Đã đạt được điều mong muốn."

Thời gian suy nghĩ ly hôn, cô Đường lên án?

Thời gian suy nghĩ ly hôn, cô Đường lên án?

Calla Rhodes
5.0

[Kết hôn với tỷ phú+Theo cô đến lò hỏa táng+Bị lộ thân phận] [Thái tử gia tài phệt của hắc bạch lưỡng đạo VS Ông trùm công nghệ độc lập] Đường Vãn kết hôn với chồng ba năm vẫn chưa gần gũi nhau, cô tưởng Lục Hạo do chuyên tâm công việc để họ có cuộc sống tốt. Cho đến ngày mẹ cô qua đời, cô bị phản bội và ly hôn, Đường Vãn mới nhận ra, ngay trong đêm tân hôn, Lục Hạo đã lén lút qua lại với người em kế của cô, Đường Y Y. Cô lấy lại mọi dịu dàng, không còn mong chờ, quyết định ly hôn. Mọi người đều chế giễu cô, "Đường Vãn điên rồi, lúc này còn dám bướng bỉnh sao, lên án lên đòi lên hôn!" "Cứ chờ xem, cô ấy cứng đầu chẳng được bao lâu đâu, vài hôm nữa sẽ lặng lẽ quay về thôi!" Ai cũng chờ đợi, nhưng vẫn không thấy Đường Vãn hối hận vì quyết định ly hôn. Ngược lại, họ lại thấy hot search cảnh Lục Hạo quỳ dưới mưa, cầu xin Đường Vãn đừng đi. Trong một buổi phỏng vấn, có phóng viên hỏi thẳng Đường Vãn liệu cô có ý định tái hôn với Lục tổng không. Cô chỉ lạnh nhạt đáp: "Cái gã phiền phức đó, tên cặn bã bẩm sinh, phải chờ đến lúc người ta không yêu mới yêu!" Còn người đàn ông khiến hắc bạch lưỡng đạo khiếp sợ lại kéo Đường Vãn vào lòng: "Ai dám động đến vợ tôi, cứ thử xem chuyện gì xảy ra!"

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ken Camillo
4.9

Tần Yên đi vào đường cùng, buộc phải chấp nhận một cuộc giao dịch không cưỡng lại. Trong khách sạn, người đàn ông lạnh lùng ép buộc cô phải khuất phục lại chính là người chồng cũ vô tình ấy! Anh ta vì trả thù cho bạch nguyệt quang, hại gia tộc cô phá sản, còn ném khế ước tình nhân vào mặt cô. Tần Yên vì cứu em trai, từ vợ trở thành người tình, ban ngày bị bạch nguyệt quang của chồng cũ làm khó, ban đêm lại bị anh ta chiếm giữ. Cô cắn răng chịu đựng, chỉ mong làm sáng tỏ mọi chuyện… Sau đó, Cố Hàn Đình lạnh lùng nhìn bạch nguyệt quang xô cô xuống từ tầng cao. Vài năm sau, Tần Yên dẫn theo con, trở lại, trở thành người phụ nữ giàu có nổi tiếng, khiến chồng cũ thân bại danh liệt, phá sản không còn gì! Người đàn ông từng cao ngạo giờ đây mất hồn, đôi mắt đỏ hoe ép cô vào chân tường: "Yên Yên, anh sai rồi, chúng ta tái hôn nhé!" Tần Yên khoác tay đối thủ không đội trời chung của anh, nở nụ cười lạnh lùng: "Chồng cũ cút đi, đừng làm phiền tôi chăm lo cho gia đình và nuôi dạy con cái." Cố Hàn Đình nhìn đứa bé phiên bản thu nhỏ trong vòng tay cô, hối hận đến mức khóc đỏ cả mắt!

Ngày chia tay: Tôi cưới chớp nhoáng với tỷ phú

Ngày chia tay: Tôi cưới chớp nhoáng với tỷ phú

Rock La porte
4.9

[Điềm sủng + cưới chớp nhoáng + cưới trước yêu sau] Nuôi bạn trai bao năm, không ngờ anh lại ngoại tình với bạn thân, Lục Thanh Thanh với thái độ bất cần, trực tiếp ứng tuyển quảng cáo tìm bạn đời, cưới chớp nhoáng với một người đàn ông xa lạ. Sau khi cưới chớp nhoáng, người đàn ông mở miệng là nói sẽ chi trả toàn bộ chi phí sinh hoạt trong nhà, Lục Thanh Thanh cười lạnh lùng, lại là một màn kịch lừa đảo anh nuôi em của người đàn ông gia trưởng. Ngờ đâu, người đàn ông này lại là một ma đầu sủng thê, bên ngoài ủng hộ sự nghiệp của cô, trong nhà giúp đỡ cô làm việc nhà, mọi việc trong nhà đều do cô bố trí, cuộc sống có bàn bạc thương lượng, ngày tháng của hai người trôi qua thật ngọt ngào. Điều khiến cô kinh ngạc chính là, mỗi khi cô gặp khó khăn, người chồng hờ này vừa xuất hiện là đã trực tiếp hóa giải. Mỗi lần cô đặt câu hỏi, người chồng hờ chỉ cười qua loa, khen cô có năng lực mạnh mẽ, vợ thật giỏi giang. Cho tới một ngày, dưới sự yêu chiều của chồng, cô đã đạt được thành tựu. Lúc này cô mới phát hiện trên bìa tạp chí tài chính toàn cầu, lâu nay luôn xuất hiện một người đàn ông có gương mặt giống hệt chồng mình.

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết