Trái tim tôi, sự tàn nhẫn của anh ấy

Trái tim tôi, sự tàn nhẫn của anh ấy

Felix Ashford

5.0
Bình luận
Duyệt
23
Chương

Người đàn ông từng thề non hẹn biển sẽ che chở tôi suốt đời, giờ đây đang bắt cha mẹ già của tôi quỳ gối giữa trung tâm thương mại sầm uất. Tất cả chỉ vì ả nhân tình Tạ Yến Linh khóc lóc kể lể rằng tôi ghen tuông hành hạ ả. Và đây là cái giá cha mẹ tôi phải trả vì đã mắng ả ta một trận để bảo vệ tôi. Hắn tát tôi trời giáng, rồi ép cha tôi phải tự tay đập nát kỷ vật gia bảo. Chưa dừng lại ở đó, trong nỗi nhục nhã ê chề, cha mẹ tôi đã cùng nhau nhảy lầu tự vẫn ngay trước mắt tôi. Cơn đau mất người thân chưa nguôi, tôi lại phát hiện mình sảy thai trong lúc bị hắn trói ngoài sân dầm mưa. Đứa con chưa kịp thành hình đã rời bỏ tôi mà đi. Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, tôi đã đồng ý với kế hoạch của người bạn thân Lương Hòa Thái. Tôi sẽ chấp nhận "gia pháp" của nhà họ Trần, bị giam cầm đến chết trong một biệt thự bỏ hoang, để rồi "chết" một lần và bắt đầu lại cuộc đời mới.

Chương 1

Người đàn ông từng thề non hẹn biển sẽ che chở tôi suốt đời, giờ đây đang bắt cha mẹ già của tôi quỳ gối giữa trung tâm thương mại sầm uất.

Tất cả chỉ vì ả nhân tình Tạ Yến Linh khóc lóc kể lể rằng tôi ghen tuông hành hạ ả. Và đây là cái giá cha mẹ tôi phải trả vì đã mắng ả ta một trận để bảo vệ tôi.

Hắn tát tôi trời giáng, rồi ép cha tôi phải tự tay đập nát kỷ vật gia bảo. Chưa dừng lại ở đó, trong nỗi nhục nhã ê chề, cha mẹ tôi đã cùng nhau nhảy lầu tự vẫn ngay trước mắt tôi.

Cơn đau mất người thân chưa nguôi, tôi lại phát hiện mình sảy thai trong lúc bị hắn trói ngoài sân dầm mưa. Đứa con chưa kịp thành hình đã rời bỏ tôi mà đi.

Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, tôi đã đồng ý với kế hoạch của người bạn thân Lương Hòa Thái. Tôi sẽ chấp nhận "gia pháp" của nhà họ Trần, bị giam cầm đến chết trong một biệt thự bỏ hoang, để rồi "chết" một lần và bắt đầu lại cuộc đời mới.

Chương 1

Mạc Quyên Nhi POV:

Người đàn ông từng thề non hẹn biển, hứa sẽ che chở tôi suốt đời, giờ đây đang bắt cha mẹ già của tôi quỳ gối giữa trung tâm thương mại sầm uất.

Tiếng nhạc xập xình, tiếng người qua lại ồn ào, tất cả như những nhát dao vô hình cứa vào tim tôi. Cha tôi, một nhà giáo cả đời giữ gìn cốt cách, lưng ông vẫn cố gắng thẳng tắp dù hai đầu gối đã run rẩy trên nền gạch lạnh lẽo. Mẹ tôi, mái tóc đã điểm bạc, bà cúi gằm mặt, bờ vai gầy guộc run lên từng chặp.

Xung quanh, những ánh mắt tò mò, thương hại, và cả chế giễu đang chĩa vào họ.

"Quỳ xuống!"

Giọng nói của Trần Bá Hoàng lạnh như băng, không một chút cảm xúc. Hắn đứng đó, cao ngạo như một vị vua đang thị sát lãnh địa của mình, bên cạnh là Tạ Yến Linh, cô trợ lý đang nép vào lòng hắn, đôi mắt sưng húp như vừa khóc một trận lớn.

Chính ả ta đã gọi điện cho cha mẹ tôi, khóc lóc kể lể rằng tôi vì ghen tuông mà hành hạ ả, rằng tôi không xứng đáng với tình yêu của Trần Bá Hoàng. Cha mẹ tôi thương con, đã tìm đến tận công ty mắng cho ả một trận.

Và đây là cái giá họ phải trả.

Tôi lao đến, gạt đám đông ra để chen vào.

"Trần Bá Hoàng, anh dừng lại đi! Có chuyện gì thì trút lên em này, đừng làm nhục cha mẹ em!"

Hắn thậm chí không thèm quay lại nhìn tôi. Ánh mắt hắn chỉ dán chặt vào Tạ Yến Linh, giọng điệu cưng chiều đến buồn nôn.

"Yến Linh, em xem, họ đã chịu xin lỗi em chưa?"

Tạ Yến Linh rụt rè lắc đầu, giọng nói yếu ớt như sắp đứt hơi.

"Anh Hoàng, hay là thôi đi ạ... Em không sao đâu. Chỉ cần chị Quyên Nhi đừng hiểu lầm em nữa là được rồi."

Ả ta diễn thật đạt. Một đóa bạch liên hoa vô tội, bị người khác chà đạp nhưng vẫn rộng lượng bao dung.

Tôi nhìn ả, căm hận đến tột cùng.

"Tạ Yến Linh, cô đừng giả nhân giả nghĩa nữa! Chính cô đã..."

"Chát!"

Một cái tát trời giáng khiến đầu óc tôi ong lên. Trần Bá Hoàng đã quay lại, bàn tay hắn vừa tát tôi vẫn còn giơ lên giữa không trung.

"Mạc Quyên Nhi, cô còn dám nói à? Cô không biết xấu hổ sao? Yến Linh đã vì cô mà chịu bao nhiêu ấm ức rồi?"

Hắn gằn giọng, rồi quay sang ra lệnh cho vệ sĩ.

"Mang 'thứ đó' ra đây."

Hai tên vệ sĩ to con mang đến một chiếc hộp gấm. Mở ra, bên trong là một chiếc vòng ngọc phỉ thúy cổ, sắc xanh biếc mướt mắt. Đó là kỷ vật gia bảo của nhà tôi, là món quà mẹ tôi đã trao cho Trần Bá Hoàng trong ngày cưới, với hy vọng hắn sẽ yêu thương, trân trọng tôi.

"Đập nó đi."

Hắn lạnh lùng ra lệnh cho cha tôi.

"Tự tay các người đập vỡ nó, coi như lời xin lỗi Yến Linh. Nếu không, tôi không dám chắc hai cái chân già này của các người còn đứng vững được không đâu."

Cha tôi trợn mắt, cả người run lên vì phẫn uất.

"Đồ súc sinh!"

"Cha!" Tôi hét lên, quỳ sụp xuống bên cạnh Trần Bá Hoàng, túm lấy ống quần hắn.

"Em xin anh! Anh muốn em làm gì cũng được, quỳ gối, dập đầu, thậm chí là chết, em cũng chịu! Xin anh đừng đối xử với cha mẹ em như vậy!"

Hắn cúi xuống, túm lấy tóc tôi giật ngược ra sau, ép tôi phải ngẩng mặt lên nhìn hắn.

"Chết? Cô nghĩ mình có tư cách chết sao? Mạc Quyên Nhi, tôi nói cho cô biết, không có sự cho phép của tôi, cô ngay cả quyền chết cũng không có."

Giọng hắn tàn nhẫn đến cùng cực.

"Đập!"

Hắn hét lên một lần nữa.

Cha tôi nhìn mẹ tôi, trong ánh mắt hai người ánh lên sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng. Mẹ tôi khẽ gật đầu, nước mắt lã chã rơi.

Cha tôi run rẩy nhặt chiếc búa nhỏ mà vệ sĩ đưa cho. Ông nhắm mắt lại.

Choang!

Tiếng ngọc vỡ tan, sắc bén và chói tai. Trái tim tôi như cũng vỡ thành từng mảnh theo âm thanh đó.

Kỷ vật gia bảo, niềm tự hào và danh dự của gia đình tôi, đã bị chính tay cha tôi đập nát trước mặt bàn dân thiên hạ.

Tôi ngã khuỵu xuống sàn, cảm giác như toàn bộ sức lực đã bị rút cạn. Tôi nhìn Trần Bá Hoàng, người đàn ông tôi từng yêu bằng cả sinh mệnh. Giờ đây, trong mắt hắn chỉ còn sự xa lạ và tàn độc. Hắn không còn là người tôi biết nữa. Hoặc có lẽ, đây mới chính là con người thật của hắn mà tôi chưa bao giờ nhìn thấu.

Trần Bá Hoàng hài lòng nhìn những mảnh ngọc vỡ, rồi cúi xuống nói với Tạ Yến Linh bằng giọng điệu dịu dàng nhất.

"Em xem, bây giờ đã hài lòng chưa?"

Hắn bế thốc Tạ Yến Linh lên, xoay người rời đi, bỏ lại tôi và cha mẹ trong sự nhục nhã ê chề.

"Đừng đi!" Tôi cố gắng gào lên, nhưng cổ họng khô khốc không thể phát ra âm thanh.

Cha mẹ tôi lảo đảo đứng dậy. Họ không nhìn tôi, cũng không nói một lời nào. Cha dìu mẹ, hai bóng lưng còng còng, già nua và cô độc, từng bước, từng bước đi về phía lan can của tầng cao nhất trung tâm thương mại.

Một dự cảm chẳng lành trỗi lên trong lòng tôi.

"Cha! Mẹ! Đừng!"

Tôi điên cuồng lao về phía họ, nhưng đã quá muộn.

Họ nắm tay nhau, nhìn tôi lần cuối, trong ánh mắt là sự giải thoát.

Rồi họ cùng nhau nhảy xuống.

"KHÔNG!"

Tiếng hét của tôi xé tan không gian ồn ào. Mọi thứ trước mắt tôi tối sầm lại. Máu. Rất nhiều máu. Loang lổ trên nền đất trắng.

Tiếng người la hét, tiếng xe cứu thương inh ỏi. Mọi thứ hỗn loạn.

Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ nát.

Trong cơn hỗn loạn và tuyệt vọng, tôi rút điện thoại ra, bấm vào một dãy số quen thuộc.

"Thái... cứu tớ... Tớ muốn chết."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi một giọng nói trầm ổn, ấm áp vang lên.

"Quyên Nhi, bình tĩnh. Nói cho tớ biết cậu đang ở đâu."

Tôi nói địa chỉ trong tiếng nấc, rồi cúp máy. Tôi biết, Lương Hòa Thái sẽ đến. Anh ấy là hy vọng cuối cùng của tôi.

Một lát sau, anh ấy đến. Anh không hỏi gì nhiều, chỉ lặng lẽ đưa cho tôi một lọ thuốc nhỏ.

"Uống cái này đi. Nó sẽ giúp cậu 'chết' một lần."

Tôi không do dự, cầm lấy lọ thuốc, mở nắp và dốc thẳng vào miệng. Vị đắng chát lan tỏa, nhưng nó không thể nào đắng hơn nỗi đau trong lòng tôi lúc này.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Felix Ashford

Thêm nhiều động thái
Sùng Bái Hắn, Bị Hắn Roi Vọt

Sùng Bái Hắn, Bị Hắn Roi Vọt

Khác

5.0

Tôi chỉ là một cô sinh viên 20 tuổi khoa Lịch sử Nghệ thuật của trường RMIT, đang thực tập tại công ty bất động sản của bố. Nhưng thế giới của tôi lại âm thầm xoay quanh Hoàng Bách – đối tác kinh doanh đẹp trai, tài giỏi của bố tôi. Tình cảm tôi dành cho anh trong sáng, mãnh liệt, và vô cùng ngây thơ. Anh luôn đối xử với tôi rất tốt, một quý ông thực thụ. Tại một dạ tiệc từ thiện, tôi thấy Vũ Yến Chi, cộng sự của Hoàng Bách, đang khéo léo chuốc rượu anh. Khi tôi cố gắng dìu anh về phòng nghỉ, Yến Chi "bắt gặp" chúng tôi, tiếng hét thất thanh đúng lúc và một tia flash điện thoại kín đáo đã định đoạt số phận của tôi. Sáng hôm sau, các dòng tít gào thét trên mặt báo: "Nữ thực tập sinh RMIT Trần An Vy bị bắt gặp trong tư thế mờ ám với Hoàng Bách." Kèm theo đó là những tấm ảnh mờ ảo nhưng đầy tai tiếng. Cuộc gọi lạnh như băng của Hoàng Bách ngay sau đó: "Yến Chi đã thấy cô lợi dụng tôi! Danh tiếng của tôi tan nát vì trò trẻ con lố bịch của cô!" Anh tin cô ta. Hoàn toàn. Những lời xì xào và ánh mắt thù địch ở công ty của bố trở nên không thể chịu đựng nổi. Người đàn ông tốt bụng mà tôi từng ngưỡng mộ giờ đây nhìn tôi với vẻ ghê tởm tột độ. Giấc mơ của tôi tan vỡ. Sao anh có thể mù quáng đến vậy? Tàn nhẫn đến vậy? Đây không phải là Hoàng Bách mà tôi biết. Điều này thật tàn độc và bất công. Tuần đó, cô gái ngây thơ tôn thờ anh đã chết. Thay vào đó, một nhận thức lạnh lùng hơn ló dạng: thế giới không hề tử tế, con người không như vẻ bề ngoài. Anh nghĩ tôi đang chơi trò chơi, nhưng tôi đã kết thúc rồi. Đây chính là bước ngoặt của tôi.

Sách tương tự

Thời gian suy nghĩ ly hôn, cô Đường lên án?

Thời gian suy nghĩ ly hôn, cô Đường lên án?

Calla Rhodes
5.0

[Kết hôn với tỷ phú+Theo cô đến lò hỏa táng+Bị lộ thân phận] [Thái tử gia tài phệt của hắc bạch lưỡng đạo VS Ông trùm công nghệ độc lập] Đường Vãn kết hôn với chồng ba năm vẫn chưa gần gũi nhau, cô tưởng Lục Hạo do chuyên tâm công việc để họ có cuộc sống tốt. Cho đến ngày mẹ cô qua đời, cô bị phản bội và ly hôn, Đường Vãn mới nhận ra, ngay trong đêm tân hôn, Lục Hạo đã lén lút qua lại với người em kế của cô, Đường Y Y. Cô lấy lại mọi dịu dàng, không còn mong chờ, quyết định ly hôn. Mọi người đều chế giễu cô, "Đường Vãn điên rồi, lúc này còn dám bướng bỉnh sao, lên án lên đòi lên hôn!" "Cứ chờ xem, cô ấy cứng đầu chẳng được bao lâu đâu, vài hôm nữa sẽ lặng lẽ quay về thôi!" Ai cũng chờ đợi, nhưng vẫn không thấy Đường Vãn hối hận vì quyết định ly hôn. Ngược lại, họ lại thấy hot search cảnh Lục Hạo quỳ dưới mưa, cầu xin Đường Vãn đừng đi. Trong một buổi phỏng vấn, có phóng viên hỏi thẳng Đường Vãn liệu cô có ý định tái hôn với Lục tổng không. Cô chỉ lạnh nhạt đáp: "Cái gã phiền phức đó, tên cặn bã bẩm sinh, phải chờ đến lúc người ta không yêu mới yêu!" Còn người đàn ông khiến hắc bạch lưỡng đạo khiếp sợ lại kéo Đường Vãn vào lòng: "Ai dám động đến vợ tôi, cứ thử xem chuyện gì xảy ra!"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết