Quả thận anh ta đánh cắp: Sự tính toán của Ava

Quả thận anh ta đánh cắp: Sự tính toán của Ava

Felix Ashford

5.0
Bình luận
160
Duyệt
24
Chương

Ngày Quách Tuấn Khanh lừa tôi lên bàn phẫu thuật, anh ta nói tôi bị thiếu máu nặng. Tôi đã mù quáng tin người đàn ông mà tôi đã dành cả mười năm thanh xuân để phò tá từ hai bàn tay trắng trở thành chủ tịch một tập đoàn hùng mạnh. Nhưng khi tỉnh lại trong cơn đau xé rách sau lưng, tôi nghe thấy cuộc đối thoại của anh ta với bác sĩ. Hóa ra, anh ta đã lấy tủy của tôi để cứu mối tình đầu, Diệp Xuân Anh. Ngay sau đó, anh ta nhận được điện thoại của cô ta rồi vội vã rời đi, bỏ mặc tôi đang suy yếu trên giường bệnh. Hai cô y tá bên ngoài xì xào: "Tội nghiệp cô gái ở phòng 302 thật. Bị bạn trai lừa lấy tủy cho người yêu cũ." Từng lời nói như dao đâm vào tim. Mười năm yêu thương và hy sinh của tôi, hóa ra chỉ là một trò đùa, một sự lợi dụng tàn nhẫn. Trái tim tôi hoàn toàn chết lặng. Tôi run rẩy lấy điện thoại, tìm số của Trịnh Nam Anh, đối thủ không đội trời chung của hắn. Khi đầu dây bên kia bắt máy, tôi hít một hơi thật sâu, hỏi: "Trịnh Nam Anh, anh... có muốn kết hôn không?"

Quả thận anh ta đánh cắp: Sự tính toán của Ava Chương 1

Ngày Quách Tuấn Khanh lừa tôi lên bàn phẫu thuật, anh ta nói tôi bị thiếu máu nặng. Tôi đã mù quáng tin người đàn ông mà tôi đã dành cả mười năm thanh xuân để phò tá từ hai bàn tay trắng trở thành chủ tịch một tập đoàn hùng mạnh.

Nhưng khi tỉnh lại trong cơn đau xé rách sau lưng, tôi nghe thấy cuộc đối thoại của anh ta với bác sĩ. Hóa ra, anh ta đã lấy tủy của tôi để cứu mối tình đầu, Diệp Xuân Anh.

Ngay sau đó, anh ta nhận được điện thoại của cô ta rồi vội vã rời đi, bỏ mặc tôi đang suy yếu trên giường bệnh. Hai cô y tá bên ngoài xì xào: "Tội nghiệp cô gái ở phòng 302 thật. Bị bạn trai lừa lấy tủy cho người yêu cũ."

Từng lời nói như dao đâm vào tim. Mười năm yêu thương và hy sinh của tôi, hóa ra chỉ là một trò đùa, một sự lợi dụng tàn nhẫn.

Trái tim tôi hoàn toàn chết lặng. Tôi run rẩy lấy điện thoại, tìm số của Trịnh Nam Anh, đối thủ không đội trời chung của hắn. Khi đầu dây bên kia bắt máy, tôi hít một hơi thật sâu, hỏi:

"Trịnh Nam Anh, anh... có muốn kết hôn không?"

Chương 1

Đào Thi Ca POV:

Ngày Quách Tuấn Khanh lừa tôi lên bàn phẫu thuật, anh ta nói tôi bị thiếu máu nặng, cần làm một thủ thuật nhỏ để điều trị.

Mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc vào mũi, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Tôi nằm trên chiếc giường bệnh trắng toát, ánh đèn phẫu thuật trên đầu chói lòa khiến mắt tôi nhức mỏi.

"Thi Ca, đừng sợ, chỉ là một thủ thuật nhỏ thôi." Giọng nói của Quách Tuấn Khanh trầm ấm, vang lên bên tai tôi, cố gắng trấn an. Anh ta nắm chặt tay tôi, lòng bàn tay ấm áp quen thuộc. "Ngủ một giấc là xong ngay."

Tôi gật đầu, sự tin tưởng mù quáng dành cho anh ta trong suốt mười năm qua khiến tôi không một chút nghi ngờ. Tôi nhìn anh ta, người đàn ông tôi đã dành cả thanh xuân để yêu và phò tá, giúp anh ta từ một kẻ tay trắng trở thành chủ tịch một tập đoàn hùng mạnh.

"Em không sợ." Tôi mỉm cười yếu ớt.

Bác sĩ tiêm một liều thuốc mê vào tĩnh mạch của tôi. Cơn buồn ngủ ập đến nhanh chóng, mí mắt tôi nặng trĩu. Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy một mũi kim sắc nhọn đâm vào xương sống sau lưng, một cơn đau nhói buốt lan tỏa khắp cơ thể.

Ý thức của tôi chìm dần vào bóng tối.

Không biết đã qua bao lâu, tôi dần tỉnh lại trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Cơ thể đau nhức rã rời, đặc biệt là vùng thắt lưng, cảm giác như bị ai đó dùng một vật nặng đập vào.

Tôi cố gắng mở mắt nhưng không thể, chỉ có thể nghe thấy những âm thanh mơ hồ xung quanh.

"Chủ tịch Quách, ca phẫu thuật rất thành công. Tủy của cô Đào hoàn toàn tương thích với cô Diệp." Đó là giọng của vị bác sĩ phẫu thuật chính.

Một giọng nói khác, trầm thấp và đầy uy quyền mà tôi không thể nào quên được, vang lên. Là Quách Tuấn Khanh.

"Tốt lắm. Bao giờ thì Xuân Anh có thể tiến hành cấy ghép?"

"Ngay khi cô ấy chuẩn bị xong. Nhưng thưa chủ tịch, sức khỏe của cô Đào hiện tại rất yếu. Việc lấy tủy đột ngột như vậy sẽ gây tổn thương lớn, cô ấy cần được nghỉ ngơi và bồi bổ cẩn thận trong thời gian dài."

"Không sao." Giọng Quách Tuấn Khanh lạnh lùng và dứt khoát. "Cứ nói với cô ấy là do thiếu máu nặng nên cơ thể suy nhược. Đừng để cô ấy biết chuyện này."

"Vâng, thưa chủ tịch."

Từng lời, từng chữ của họ như những mũi dao sắc lẹm, đâm thẳng vào trái tim tôi. Hóa ra không phải thiếu máu, không phải thủ thuật nhỏ. Hóa ra anh ta lừa tôi, lấy tủy của tôi để cứu người phụ nữ khác.

Diệp Xuân Anh. Mối tình đầu trong sáng, thuần khiết mà anh ta luôn khắc cốt ghi tâm.

Nước mắt tôi không tự chủ được mà tuôn rơi, thấm ướt gối. Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đến không thở nổi. Mười năm hy sinh, mười năm tận tụy, đổi lại là sự lừa dối và lợi dụng tàn nhẫn này sao?

Một lúc sau, tôi cảm thấy Quách Tuấn Khanh bước vào phòng. Anh ta ngồi xuống bên giường, giọng nói vẫn dịu dàng như trước.

"Thi Ca, em tỉnh rồi à? Thấy trong người thế nào?"

Tôi nhắm chặt mắt, giả vờ vẫn còn hôn mê. Tôi không muốn nhìn thấy bộ mặt giả tạo của anh ta.

"Bác sĩ nói em bị thiếu máu nặng, làm thủ thuật xong sẽ hơi mệt một chút. Em cứ nghỉ ngơi đi, anh ở đây với em." Anh ta vuốt nhẹ tóc tôi, hành động từng khiến tôi cảm thấy ấm áp, giờ đây chỉ còn lại sự ghê tởm.

Sự dịu dàng của anh ta lúc này thật mỉa mai làm sao.

"Ting ting..." Chuông điện thoại của anh ta reo lên.

Anh ta lập tức bắt máy, giọng điệu lo lắng và cưng chiều mà tôi chưa bao giờ có được. "Xuân Anh à? Em sao rồi? Ừ, anh qua ngay đây. Đừng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Anh ta cúp máy, vội vã đứng dậy. Anh ta thậm chí còn không thèm liếc nhìn tôi một cái, cứ thế mà lao ra khỏi phòng. Tiếng bước chân vội vã của anh ta xa dần, để lại tôi một mình trong căn phòng lạnh lẽo với nỗi đau đớn tột cùng.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng hai cô y tá đang nói chuyện khe khẽ bên ngoài.

"Tội nghiệp cô gái ở phòng 302 thật. Bị bạn trai lừa lấy tủy cho người yêu cũ."

"Đúng vậy, chủ tịch Quách đó thật quá đáng. Nghe nói mối tình đầu của anh ta bị bệnh hiểm nghèo, cần ghép tủy gấp. Anh ta vừa thấy cô ấy tỉnh lại là chạy đi ngay."

Sự thật phũ phàng một lần nữa được xác nhận. Trái tim tôi hoàn toàn chết lặng. Mười năm yêu thương, hóa ra chỉ là một trò đùa.

Trong cơn tuyệt vọng, một cái tên chợt lóe lên trong đầu tôi. Trịnh Nam Anh. Đối thủ không đội trời chung của Quách Tuấn Khanh.

Tôi nhớ lại lần tình cờ đến văn phòng của Trịnh Nam Anh để đàm phán. Trên bàn làm việc của anh ta, có một chiếc hộp nhạc nhỏ, phát ra bản nhạc mà tôi rất thích. Đó là bản nhạc tôi đã từng chia sẻ trong một buổi giao lưu ở trường đại học, nói rằng nó là bản nhạc yêu thích nhất của tôi.

Lúc đó tôi chỉ nghĩ là trùng hợp, nhưng bây giờ, tôi lại có một suy nghĩ khác.

Tôi run rẩy lấy điện thoại từ trong túi xách đặt ở đầu giường. Vết thương sau lưng đau nhói, nhưng không thể nào so sánh được với nỗi đau trong lòng. Tôi tìm thấy số của Trịnh Nam Anh.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không run rẩy, rồi bấm nút gọi.

Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy. Giọng nói trầm ổn, điềm tĩnh của Trịnh Nam Anh vang lên: "A lô?"

Tôi mím chặt môi, nỗi uất nghẹn dâng lên cổ họng.

"Trịnh Nam Anh, là tôi, Đào Thi Ca."

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, dường như có chút ngạc nhiên. "Cô Đào? Có chuyện gì sao?"

Tôi nhắm mắt lại, để nước mắt chảy dài trên má. Giọng tôi khàn đi vì đau đớn và căm hận.

"Trịnh Nam Anh, anh... có muốn kết hôn không?"

Im lặng. Một sự im lặng kéo dài đến ngột ngạt. Tôi gần như có thể nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của anh ở đầu dây bên kia.

Cuối cùng, anh lên tiếng, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng dường như có một tia cảm xúc không rõ ràng len lỏi vào trong đó.

"Cô đang ở đâu?"

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Felix Ashford

Thêm nhiều động thái
Sùng Bái Hắn, Bị Hắn Roi Vọt

Sùng Bái Hắn, Bị Hắn Roi Vọt

Khác

5.0

Tôi chỉ là một cô sinh viên 20 tuổi khoa Lịch sử Nghệ thuật của trường RMIT, đang thực tập tại công ty bất động sản của bố. Nhưng thế giới của tôi lại âm thầm xoay quanh Hoàng Bách – đối tác kinh doanh đẹp trai, tài giỏi của bố tôi. Tình cảm tôi dành cho anh trong sáng, mãnh liệt, và vô cùng ngây thơ. Anh luôn đối xử với tôi rất tốt, một quý ông thực thụ. Tại một dạ tiệc từ thiện, tôi thấy Vũ Yến Chi, cộng sự của Hoàng Bách, đang khéo léo chuốc rượu anh. Khi tôi cố gắng dìu anh về phòng nghỉ, Yến Chi "bắt gặp" chúng tôi, tiếng hét thất thanh đúng lúc và một tia flash điện thoại kín đáo đã định đoạt số phận của tôi. Sáng hôm sau, các dòng tít gào thét trên mặt báo: "Nữ thực tập sinh RMIT Trần An Vy bị bắt gặp trong tư thế mờ ám với Hoàng Bách." Kèm theo đó là những tấm ảnh mờ ảo nhưng đầy tai tiếng. Cuộc gọi lạnh như băng của Hoàng Bách ngay sau đó: "Yến Chi đã thấy cô lợi dụng tôi! Danh tiếng của tôi tan nát vì trò trẻ con lố bịch của cô!" Anh tin cô ta. Hoàn toàn. Những lời xì xào và ánh mắt thù địch ở công ty của bố trở nên không thể chịu đựng nổi. Người đàn ông tốt bụng mà tôi từng ngưỡng mộ giờ đây nhìn tôi với vẻ ghê tởm tột độ. Giấc mơ của tôi tan vỡ. Sao anh có thể mù quáng đến vậy? Tàn nhẫn đến vậy? Đây không phải là Hoàng Bách mà tôi biết. Điều này thật tàn độc và bất công. Tuần đó, cô gái ngây thơ tôn thờ anh đã chết. Thay vào đó, một nhận thức lạnh lùng hơn ló dạng: thế giới không hề tử tế, con người không như vẻ bề ngoài. Anh nghĩ tôi đang chơi trò chơi, nhưng tôi đã kết thúc rồi. Đây chính là bước ngoặt của tôi.

Sách tương tự

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Christal

[Song Khiết] Tống Khinh Ngữ yêu Lục Diên Chi. Tình yêu ấy ai cũng biết, nhỏ bé đến mức chẳng ai để tâm. Dù trong lòng Lục Diên Chi chỉ có bạch nguyệt quang của anh ta. Dù anh ta dành phần lớn thời gian ở nước ngoài chỉ để ở bên bạch nguyệt quang ấy. Dù bạch nguyệt quang ấy đã mang thai anh ta. Tống Khinh Ngữ vẫn can đảm đề xuất chuyện kết hôn với Lục Diên Chi. Thế nhưng, vào ngày lấy giấy đăng ký kết hôn, vì bạch nguyệt quang trở về nước, Lục Diên Chi đã không xuất hiện ở cục Dân chính. Sau bảy năm yêu Lục Diên Chi, trái tim Tống Khinh Ngữ cuối cùng cũng hoàn toàn nguội lạnh. Cô xóa liên lạc với Lục Diên Chi, rồi rời bỏ thành phố gắn liền với anh ta. Lục Diên Chi không mấy bận tâm, cho rằng sớm muộn gì Tống Khinh Ngữ cũng sẽ quay về. Mãi đến khi anh ta nhìn thấy Tống Khinh Ngữ cùng một người đàn ông khác lấy giấy đăng ký kết hôn trước cửa cục Dân chính! Lục tổng từng kiêu ngạo giờ đây như phát điên! … Sau này, người ta thường thấy Lục tổng hạ mình chạy theo sau Tống Khinh Ngữ, tha thiết cầu xin: "Khinh Ngữ, anh thực sự xin lỗi, anh đã sai, làm ơn cho anh thêm một cơ hội." Đáp lại anh ta chỉ là giọng nói bực bội, thiếu kiên nhẫn của người phụ nữ. "Anh thôi làm phiền tôi được không? Tôi đã kết hôn rồi!"

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ken Camillo

Tần Yên đi vào đường cùng, buộc phải chấp nhận một cuộc giao dịch không cưỡng lại. Trong khách sạn, người đàn ông lạnh lùng ép buộc cô phải khuất phục lại chính là người chồng cũ vô tình ấy! Anh ta vì trả thù cho bạch nguyệt quang, hại gia tộc cô phá sản, còn ném khế ước tình nhân vào mặt cô. Tần Yên vì cứu em trai, từ vợ trở thành người tình, ban ngày bị bạch nguyệt quang của chồng cũ làm khó, ban đêm lại bị anh ta chiếm giữ. Cô cắn răng chịu đựng, chỉ mong làm sáng tỏ mọi chuyện… Sau đó, Cố Hàn Đình lạnh lùng nhìn bạch nguyệt quang xô cô xuống từ tầng cao. Vài năm sau, Tần Yên dẫn theo con, trở lại, trở thành người phụ nữ giàu có nổi tiếng, khiến chồng cũ thân bại danh liệt, phá sản không còn gì! Người đàn ông từng cao ngạo giờ đây mất hồn, đôi mắt đỏ hoe ép cô vào chân tường: "Yên Yên, anh sai rồi, chúng ta tái hôn nhé!" Tần Yên khoác tay đối thủ không đội trời chung của anh, nở nụ cười lạnh lùng: "Chồng cũ cút đi, đừng làm phiền tôi chăm lo cho gia đình và nuôi dạy con cái." Cố Hàn Đình nhìn đứa bé phiên bản thu nhỏ trong vòng tay cô, hối hận đến mức khóc đỏ cả mắt!

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Quả thận anh ta đánh cắp: Sự tính toán của Ava Quả thận anh ta đánh cắp: Sự tính toán của Ava Felix Ashford Khác
“Ngày Quách Tuấn Khanh lừa tôi lên bàn phẫu thuật, anh ta nói tôi bị thiếu máu nặng. Tôi đã mù quáng tin người đàn ông mà tôi đã dành cả mười năm thanh xuân để phò tá từ hai bàn tay trắng trở thành chủ tịch một tập đoàn hùng mạnh. Nhưng khi tỉnh lại trong cơn đau xé rách sau lưng, tôi nghe thấy cuộc đối thoại của anh ta với bác sĩ. Hóa ra, anh ta đã lấy tủy của tôi để cứu mối tình đầu, Diệp Xuân Anh. Ngay sau đó, anh ta nhận được điện thoại của cô ta rồi vội vã rời đi, bỏ mặc tôi đang suy yếu trên giường bệnh. Hai cô y tá bên ngoài xì xào: "Tội nghiệp cô gái ở phòng 302 thật. Bị bạn trai lừa lấy tủy cho người yêu cũ." Từng lời nói như dao đâm vào tim. Mười năm yêu thương và hy sinh của tôi, hóa ra chỉ là một trò đùa, một sự lợi dụng tàn nhẫn. Trái tim tôi hoàn toàn chết lặng. Tôi run rẩy lấy điện thoại, tìm số của Trịnh Nam Anh, đối thủ không đội trời chung của hắn. Khi đầu dây bên kia bắt máy, tôi hít một hơi thật sâu, hỏi: "Trịnh Nam Anh, anh... có muốn kết hôn không?"”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025

17

Chương 17

17/10/2025

18

Chương 18

17/10/2025

19

Chương 19

17/10/2025

20

Chương 20

17/10/2025

21

Chương 21

17/10/2025

22

Chương 22

17/10/2025

23

Chương 23

17/10/2025

24

Chương 24

17/10/2025