Bị bỏ lại cho đến chết, được tình yêu tìm thấy

Bị bỏ lại cho đến chết, được tình yêu tìm thấy

Maurise Gladen

5.0
Bình luận
1
Duyệt
22
Chương

Tôi đã yêu Khắc Ngọc Toàn ba năm, tưởng chừng đó là một giấc mơ đẹp đẽ. Cho đến ngày Đoan Diệu Anh, mối tình đầu của anh ta, trở về và giả vờ mất trí nhớ. Khắc Ngọc Toàn, người đàn ông luôn dịu dàng với tôi, đã lập tức buông tay tôi. Anh ta không chỉ công khai sỉ nhục tôi, nhốt tôi vào tầng hầm tối tăm, phá hỏng chiếc váy kỷ vật duy nhất của bà ngoại, mà còn nghe lời cô ta, bỏ mặc tôi chết trong biển lửa. Bị người yêu phản bội, bị gia đình ruồng bỏ ép gả cho một người đàn ông nhà quê, tôi đã mất tất cả. Nhưng chính người chồng "nhà quê" đó đã cứu tôi khỏi đám cháy. Vào ngày cưới của chúng tôi, khi Khắc Ngọc Toàn đến phá đám và dọa san phẳng cả ngôi làng, chồng tôi chỉ gọi một cuộc điện thoại. "Trong vòng nửa tiếng, tôi muốn tập đoàn của nó phá sản."

Chương 1

Tôi đã yêu Khắc Ngọc Toàn ba năm, tưởng chừng đó là một giấc mơ đẹp đẽ.

Cho đến ngày Đoan Diệu Anh, mối tình đầu của anh ta, trở về và giả vờ mất trí nhớ. Khắc Ngọc Toàn, người đàn ông luôn dịu dàng với tôi, đã lập tức buông tay tôi.

Anh ta không chỉ công khai sỉ nhục tôi, nhốt tôi vào tầng hầm tối tăm, phá hỏng chiếc váy kỷ vật duy nhất của bà ngoại, mà còn nghe lời cô ta, bỏ mặc tôi chết trong biển lửa.

Bị người yêu phản bội, bị gia đình ruồng bỏ ép gả cho một người đàn ông nhà quê, tôi đã mất tất cả.

Nhưng chính người chồng "nhà quê" đó đã cứu tôi khỏi đám cháy.

Vào ngày cưới của chúng tôi, khi Khắc Ngọc Toàn đến phá đám và dọa san phẳng cả ngôi làng, chồng tôi chỉ gọi một cuộc điện thoại.

"Trong vòng nửa tiếng, tôi muốn tập đoàn của nó phá sản."

Chương 1

Góc nhìn của Màng Diệp Chi:

Tôi đã yêu Khắc Ngọc Toàn ba năm, ba năm tưởng chừng như một giấc mơ đẹp đẽ. Cho đến ngày Đoan Diệu Anh trở về, giấc mơ ấy vỡ tan thành từng mảnh.

Cô ta, mối tình đầu mà anh ta không bao giờ quên được, đột ngột xuất hiện trước mặt chúng tôi tại một bữa tiệc, với ánh mắt ngơ ngác và một câu nói khiến cả thế giới của tôi sụp đổ: "Toàn, em không nhớ gì cả, em chỉ nhớ mỗi anh thôi."

Khắc Ngọc Toàn, người đàn ông ba năm qua luôn dịu dàng với tôi, lúc đó đã buông tay tôi ra.

Anh ta bước về phía cô ta, ánh mắt chứa đầy sự đau lòng và phức tạp mà tôi chưa bao giờ thấy.

"Diệu Anh, em thật sự không nhớ gì sao?"

Đoan Diệu Anh, một diễn viên nổi tiếng, người đã từng vì sự nghiệp mà bỏ rơi Toàn, giờ đây lại lộ ra vẻ mặt yếu đuối, đáng thương. Cô ta gật đầu, nước mắt lưng tròng, bàn tay yếu ớt níu lấy cánh tay anh.

"Em chỉ nhớ tên anh thôi. Bác sĩ nói em bị mất trí nhớ sau tai nạn."

Thế giới của tôi như ngừng lại. Tai nạn? Mất trí nhớ? Chỉ nhớ mỗi anh ta? Thật là một kịch bản hoàn hảo.

Toàn gần như ngay lập tức tin vào câu chuyện đó. Anh ta quay sang tôi, giọng nói không còn sự ấm áp thường ngày, thay vào đó là một sự xa cách lạnh lùng.

"Diệp Chi, Diệu Anh bây giờ rất yếu, anh phải đưa cô ấy về nghỉ ngơi."

Tôi đứng đó, nhìn anh ta dìu cô ta rời đi, bỏ lại tôi một mình giữa những ánh mắt tò mò và bàn tán của mọi người.

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Ba năm, tình yêu của chúng tôi, trong mắt anh ta, có lẽ không bằng một giọt nước mắt của mối tình đầu.

Những ngày sau đó là một chuỗi ác mộng.

Toàn bắt đầu dành hết thời gian cho Diệu Anh. Anh ta nói cô ấy cần được chăm sóc, rằng anh ta là người duy nhất cô ấy tin tưởng.

Anh ta dọn một phòng trong biệt thự của chúng tôi cho cô ta ở, nói rằng để tiện chăm sóc.

Ngôi nhà từng là thiên đường của tôi, giờ đây trở thành một cái lồng giam ngột ngạt. Mỗi ngày, tôi phải chứng kiến cảnh anh ta ân cần với cô ta, đút cho cô ta ăn, dỗ dành cô ta khi cô ta "sợ hãi".

Mạng xã hội bùng nổ. Hình ảnh Khắc Ngọc Toàn, CEO của một tập đoàn bất động sản lớn, chăm sóc cho nữ diễn viên nổi tiếng Đoan Diệu Anh, người vừa trở về sau một tai nạn bí ẩn, tràn ngập khắp các trang báo.

Họ được ca tụng là "cặp đôi vàng tái hợp", là "tình yêu đích thực vượt qua mọi thử thách".

Và tôi, bạn gái danh chính ngôn thuận của anh ta, trở thành kẻ thứ ba đáng ghét trong câu chuyện của họ.

Tôi đọc được những bình luận cay độc: "Cô Màng Diệp Chi này mặt dày thật, người ta đã mất trí nhớ chỉ nhớ người yêu cũ mà vẫn không chịu buông tha."

"Đúng là không biết xấu hổ, bám lấy Khắc tổng chỉ vì tiền thôi."

Tôi không thể chịu đựng được nữa. Đêm đó, khi Toàn trở về phòng, tôi đã chất vấn anh ta.

"Anh định để mọi chuyện như thế này đến bao giờ? Em là bạn gái của anh, tại sao em lại phải chịu đựng những điều này?"

Toàn nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi và thiếu kiên nhẫn.

"Diệp Chi, em không thể thông cảm một chút được sao? Diệu Anh đang bị bệnh, cô ấy rất đáng thương. Em làm ầm lên như vậy có ích gì?"

Giọng nói của anh ta như một gáo nước lạnh dội vào mặt tôi. Đáng thương? Vậy còn tôi thì sao? Nỗi đau của tôi, sự tổn thương của tôi, trong mắt anh ta không đáng một xu sao?

"Cô ta bị bệnh, hay là anh vẫn còn yêu cô ta?" Tôi gào lên trong nước mắt.

Toàn im lặng một lúc, rồi nhẹ giọng hơn, như đang dỗ dành một đứa trẻ.

"Đừng suy nghĩ lung tung. Anh và cô ấy chỉ là quá khứ. Bây giờ cô ấy như vậy, anh không thể bỏ mặc được. Chờ một thời gian nữa, khi cô ấy khỏe lại, anh sẽ giải quyết mọi chuyện. Chúng ta sẽ kết hôn, được không?"

Kết hôn. Lời hứa mà tôi đã mong chờ suốt ba năm, giờ đây nghe sao thật mỉa mai và giả tạo.

Anh ta chỉ đang dùng nó để trấn an tôi, để tôi ngoan ngoãn chấp nhận sự tồn tại của Đoan Diệu Anh.

Tôi đã ngu ngốc tin vào lời hứa đó. Tôi đã chờ đợi.

Nhưng điều tôi chờ được lại là những hình ảnh anh ta đưa Diệu Anh đi thử váy cưới, là những tin tức về việc anh ta chuẩn bị một hôn lễ thế kỷ cho "người vợ tương lai" của mình.

Tất cả hy vọng trong tôi vỡ vụn.

Đúng lúc đó, một cuộc gọi từ cha nuôi của tôi, ông Màng Đức Vinh, như một nhát dao cuối cùng, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của tôi.

Giọng ông ta lạnh lùng và xa cách, không có một chút tình cảm nào của một người cha.

"Diệp Chi, con chuẩn bị đi. Cuối tuần này người của nhà họ Lưu trên Hòa Bình sẽ xuống đón con."

Tôi sững sờ. "Cha nói gì vậy ạ? Đón con đi đâu?"

Ông ta thở dài, như thể tôi đang làm mất thời gian của ông.

"Con quên rồi sao? Hôn ước giữa nhà ta và nhà họ Lưu. Con sẽ kết hôn với Lưu Tân Long."

Hôn ước? Tôi chợt nhớ ra, đó là hôn ước mà ông nội tôi và một người đồng đội cũ đã định sẵn cho cháu của họ. Nhưng hôn ước đó là dành cho Màng Minh Châu, cô con gái ruột của ông Màng Đức Vinh, chứ không phải tôi.

Tôi chỉ là một đứa con nuôi.

"Nhưng... đó là hôn ước của Minh Châu mà cha?"

"Minh Châu còn nhỏ, nó không thể gả đến một nơi xa xôi hẻo lánh như vậy. Con là chị, con thay em gánh vác là điều đương nhiên. Hơn nữa, công ty của cha đang cần một khoản đầu tư lớn. Nhà họ Lưu đã đồng ý giúp đỡ, với điều kiện hôn ước phải được thực hiện."

Tôi cười chua chát. Thì ra là vậy. Tôi chỉ là một món hàng để trao đổi lợi ích. Họ nuôi tôi lớn, và bây giờ là lúc tôi phải trả ơn.

Tôi đã từng nghĩ, dù không phải con ruột, nhưng ít ra họ cũng có chút tình thương với tôi. Nhưng không, tôi đã nhầm.

Trong mắt họ, tôi không khác gì một con tốt thí.

Bị người yêu phản bội, bị gia đình ruồng bỏ. Cả thế giới của tôi như sụp đổ.

Tôi đã từng do dự, đã từng muốn níu kéo chút tình cảm cuối cùng với Khắc Ngọc Toàn. Tôi nghĩ rằng, chỉ cần tôi nói cho anh ta biết về hoàn cảnh của mình, có lẽ anh ta sẽ thương hại tôi, sẽ giữ tôi lại.

Nhưng bây giờ, tôi không cần nữa. Tình yêu đó, sự thương hại đó, tôi không cần.

Tôi quyết định đến văn phòng của Toàn, nói với anh ta một lời từ biệt cuối cùng.

Khi tôi đến gần phòng làm việc của anh ta, tôi nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong. Là Toàn và bạn thân của anh ta, Trịnh Quân.

"Toàn, cậu làm vậy có quá đáng với Diệp Chi không? Dù sao cô ấy cũng đã ở bên cậu ba năm."

Tôi nghe thấy tiếng cười khẩy của Toàn.

"Quá đáng? Cô ta thì có gì để mà quá đáng? Cô ta ngoan ngoãn, dịu dàng, nhưng cũng nhàm chán đến phát ngấy. Sao có thể so sánh với Diệu Anh của tôi được?"

Trái tim tôi như ngừng đập. Nhàm chán đến phát ngấy?

"Vậy cậu định thế nào? Cậu thật sự định cưới Diệu Anh sao?" Trịnh Quân hỏi.

"Tất nhiên. Diệu Anh là ánh trăng sáng trong lòng tôi. Nhưng Diệp Chi cũng không thể bỏ được. Cô ta ngoan ngoãn nghe lời, sau này để cô ta ở bên ngoài làm một người tình bé nhỏ cũng không tệ. Một người vợ rực rỡ như Diệu Anh, và một người tình ngoan ngoãn như Diệp Chi, không phải là quá hoàn hảo sao?"

Hoàn hảo.

Hai từ đó như một nhát búa tạ, đập nát chút ảo tưởng cuối cùng của tôi.

Thì ra đây chính là bộ mặt thật của người đàn ông mà tôi đã yêu suốt ba năm. Ích kỷ, độc đoán, và tàn nhẫn.

Tôi không vào nữa. Không cần phải nói lời từ biệt nào cả.

Tôi lặng lẽ quay đi, nước mắt chảy dài trên má.

Khắc Ngọc Toàn, từ giờ trở đi, anh và tôi, không còn bất cứ quan hệ gì nữa.

Lưu Tân Long? Một người đàn ông nhà quê ở Hòa Bình? Cũng được. Ít ra, đó cũng là một sự khởi đầu mới, một lối thoát khỏi cuộc sống giả dối và đau khổ này.

Tôi mở điện thoại, lướt thấy bài đăng mới nhất của Đoan Diệu Anh. Một bức ảnh cô ta tựa đầu vào vai Toàn, kèm theo dòng trạng thái đầy ẩn ý: "Cảm ơn anh đã luôn ở bên em trong những lúc em yếu đuối nhất. Em xin lỗi nếu sự tồn tại của em làm ai đó không vui."

Thật là một kỹ năng trà xanh thượng thừa.

Tôi không ngần ngại, để lại một bình luận dưới bài đăng của cô ta, một biểu tượng "like", rồi chặn tài khoản của cô ta.

Đoan Diệu Anh, cứ từ từ mà hưởng thụ chiến thắng của cô đi. Tôi không còn hứng thú với trò chơi này nữa.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Maurise Gladen

Thêm nhiều động thái
Ngày trái tim nàng chết, đế chế của hắn sụp đổ

Ngày trái tim nàng chết, đế chế của hắn sụp đổ

Tình Cảm Lãng Mạn

5.0

An An, một người phụ nữ đã hy sinh cả ước mơ của mình cho đế chế công nghệ VinaTech của chồng, Mạnh Quân, nhận được một chẩn đoán nghiệt ngã: ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối. Khi phải vật lộn với cái chết cận kề, cô đối mặt với Mạnh Quân về sự phản bội ngày càng leo thang của anh ta với Khả Hân và thái độ lạnh lùng đến vô cảm đối với cô. Thay vì an ủi, Mạnh Quân gạt đi nỗi đau của cô và buộc tội cô làm mình làm mẩy, thậm chí còn gợi ý cô hãy "chết đi để thu hút sự chú ý của anh ta". Thực tế phũ phàng về cái chết sắp xảy ra buộc An An phải đối mặt với sự thật cay đắng về cuộc hôn nhân tan vỡ và sự bội bạc của chồng. Cô chuẩn bị cho lời từ biệt cuối cùng, sắp xếp việc hỏa táng và cắt đứt mọi ràng buộc với cuộc sống chỉ mang lại cho cô nỗi đau. Ngay cả khi cô ngày một yếu đi, những lời chế nhạo độc địa của Khả Hân vẫn tiếp tục, đỉnh điểm là việc phá hủy tàn nhẫn ngôi nhà đầu tiên của An An và Mạnh Quân—biểu tượng cho tình yêu ngây thơ và những giấc mơ chung của họ. Trong những giây phút cuối cùng, An An để lại cho Mạnh Quân một tờ đơn ly hôn đã ký và một dòng nhật ký ước rằng cô chưa bao giờ gặp anh, khẳng định rằng anh đã hủy hoại cô và lấy đi tất cả. Bị giày vò bởi tội lỗi và ảo ảnh kinh hoàng về cái chết của An An, Mạnh Quân cố gắng chuộc lỗi bằng cách xây dựng lại ngôi nhà đầu tiên của họ và showering An An "hồi sinh" bằng tình yêu và sự quan tâm, tin rằng mình đã được trao một cơ hội thứ hai. Tuy nhiên, thực tại do anh ta tạo ra vỡ tan vào ngày kỷ niệm 20 năm ngày cưới của họ khi một An An ma quái tiết lộ sự thật tàn khốc: anh ta đã sống trong một ảo giác, một giấc mơ tuyệt vọng để thoát khỏi nỗi đau và hậu quả của hành động của mình. Khi giấc mơ sụp đổ, Mạnh Quân mất tất cả - VinaTech, tài sản và sự tỉnh táo của mình - cuối cùng biến mất, một bóng ma mãi mãi bị ám ảnh bởi người phụ nữ anh ta đã hủy hoại và tình yêu anh ta không bao giờ có thể tìm lại.

Từ Tro Tàn Đến Phượng Hoàng: Tình Yêu Tái Sinh

Từ Tro Tàn Đến Phượng Hoàng: Tình Yêu Tái Sinh

Khác

5.0

Tôi đã dành năm năm thanh xuân để chăm sóc vị hôn phu sống thực vật, Lục Gia Quốc. Thậm chí còn mang trên mình vết sẹo bỏng vĩnh viễn vì cứu anh khỏi một trận hỏa hoạn. Vậy mà, màn trình diễn ánh sáng bằng máy bay không người lái mà anh chuẩn bị suốt năm năm, lại dành cho người yêu cũ của anh. Giữa Vịnh Hạ Long, trước sự chứng kiến của toàn thế giới, anh đã cầu hôn cô ta: "Lam Lam, anh yêu em. Lấy anh nhé?" Khi tôi ngã quỵ, anh lại vội vã đuổi theo người yêu cũ đang "tổn thương". Khi tôi bị em gái anh và cô ta sỉ nhục, để lộ những vết sẹo xấu xí, anh lại đứng về phía họ. Khi tôi bị người của cô ta đánh đến nhập viện, anh lại nói: "Lam Lam rất hiền lành, chắc chắn có sự hiểu lầm." Anh hứa sẽ bù đắp cho tôi một đám cưới thế kỷ. Nhưng mọi hành động của anh đều là để bảo vệ người phụ nữ đã bỏ rơi anh. Năm năm của tôi, những vết sẹo của tôi, tất cả chỉ là một trò đùa hay sao? Vào ngày cưới, anh lại một lần nữa bỏ rơi tôi giữa đường để đưa cô ta đến bệnh viện. Lần này, tôi không còn chờ đợi nữa. Tôi dứt khoát quay người rời đi, biến mất khỏi thế giới của anh.

Sách tương tự

Sau ly hôn tiểu thư mỗi ngày một thân phận

Sau ly hôn tiểu thư mỗi ngày một thân phận

Nikolos Bussini
5.0

[Sau ly hôn + Thân phận + Theo vợ đến lò hỏa táng + Tiểu thư thật hư + Cái tát sung sướng] Khi Tiêu Lẫm bị mù trong một vụ tai nạn xe hơi, tất cả các tiểu thư trong Kinh Thành đều tránh xa anh ta, là Hứa Du Nhiên không chút do dự kết hôn với anh ta. Ba năm sau, Tiêu Lẫm nhìn lại được, mua 300 tỷ trang sức chỉ để giành được nụ cười của bạch nguyệt quang, ném cho Hứa Du Nhiên là một thỏa thuận ly hôn. Anh ta nói: "Tôi và Thanh Thanh đã bỏ lỡ nhiều năm như vậy vì cô, tôi không muốn cô ấy chờ đợi thêm nữa!" Hứa Du Nhiên nhanh chóng ký tên. Mọi người đều cười nhạo cô: Cười cô từ một con gà lôi thành phượng hoàng và gả vào nhà họ Tiêu. Cười cô là một con phượng hoàng rơi khỏi chuồng và tệ hơn cả một con gà, và lại trở thành một người phụ nữ bị bỏ rơi. Nhưng không biết rằng, cô là thần y đã chữa lành mắt của Tiêu Lẫm. Cô là nhà thiết kế trang sức 300 tỷ đó. Cô là vị thần thống trị thị trường chứng khoán. Cô là hacker hàng đầu... thậm chí là tiểu thư thật của nhà tổng thống! Chồng cũ hối hận đến mức quỳ xuống cầu hôn: "Nhiên Nhiên, em có thể cho anh thêm một cơ hội không?" Bá tổng hống hách nào đó trực tiếp ném người ra ngoài: "Nhìn kỹ đi! Đây là vợ tôi!" Hứa Du Nhiên: "..." Thật hiếm có, một cây sắt ngàn năm lại có thể nở hoa!

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết