Sự phản bội của anh, Chuyện tình bất diệt của nàng

Sự phản bội của anh, Chuyện tình bất diệt của nàng

Yara

5.0
Bình luận
19
Duyệt
9
Chương

Vào sinh nhật lần thứ hai mươi hai, tôi đã nắm chặt tương lai của mình trong tay: một suất học bổng danh giá đến Cambridge, được trả bằng toàn bộ số tiền tiết kiệm cả đời tôi. Nhưng các anh trai tôi lại quyết định rằng tương lai đó thuộc về đứa em gái nuôi của chúng tôi, Ánh Vy. Họ lấy đi từng đồng bạc lẻ của tôi để trả cho ca phẫu thuật thẩm mỹ "khẩn cấp" của cô ta. Khi tôi gào thét phản đối, họ gọi tôi là đồ ích kỷ và tàn nhẫn. "Nếu em không thể có chút lòng trắc ẩn nào," anh Duy Long nhếch mép cười khẩy, "thì cút đi." Họ đã chọn những giọt nước mắt cá sấu của một kẻ dối trá thay vì ước mơ của chính em gái ruột của mình. Vài ngày sau, khi họ đang trong chuyến du lịch Phú Quốc xa hoa mà họ đã luôn hứa hẹn với tôi, tôi thấy những bức ảnh. Ánh Vy, rạng rỡ và không một vết sẹo, mỉm cười giữa hai người anh trai cưng chiều hết mực. Tương lai của tôi đã bị đánh đổi lấy một chiếc mũi mới và một chuyến đi biển. Đó cũng là lúc cuộc gọi đến. Một dự án nghiên cứu y học tối mật kéo dài mười lăm năm. Không được liên lạc với thế giới bên ngoài. Với một số người, đó là một bản án chung thân, nhưng với tôi, đó là một chiếc phao cứu sinh. Tôi gói ghém hành lý vào một chiếc túi duy nhất, để lại bằng chứng về những lời nói dối của Ánh Vy trên bàn cho các anh tôi tìm thấy, và ra đi mãi mãi.

Sự phản bội của anh, Chuyện tình bất diệt của nàng Chương 1

Vào sinh nhật lần thứ hai mươi hai, tôi đã nắm chặt tương lai của mình trong tay: một suất học bổng danh giá đến Cambridge, được trả bằng toàn bộ số tiền tiết kiệm cả đời tôi.

Nhưng các anh trai tôi lại quyết định rằng tương lai đó thuộc về đứa em gái nuôi của chúng tôi, Ánh Vy. Họ lấy đi từng đồng bạc lẻ của tôi để trả cho ca phẫu thuật thẩm mỹ "khẩn cấp" của cô ta.

Khi tôi gào thét phản đối, họ gọi tôi là đồ ích kỷ và tàn nhẫn.

"Nếu em không thể có chút lòng trắc ẩn nào," anh Duy Long nhếch mép cười khẩy, "thì cút đi."

Họ đã chọn những giọt nước mắt cá sấu của một kẻ dối trá thay vì ước mơ của chính em gái ruột của mình.

Vài ngày sau, khi họ đang trong chuyến du lịch Phú Quốc xa hoa mà họ đã luôn hứa hẹn với tôi, tôi thấy những bức ảnh. Ánh Vy, rạng rỡ và không một vết sẹo, mỉm cười giữa hai người anh trai cưng chiều hết mực. Tương lai của tôi đã bị đánh đổi lấy một chiếc mũi mới và một chuyến đi biển.

Đó cũng là lúc cuộc gọi đến. Một dự án nghiên cứu y học tối mật kéo dài mười lăm năm. Không được liên lạc với thế giới bên ngoài. Với một số người, đó là một bản án chung thân, nhưng với tôi, đó là một chiếc phao cứu sinh.

Tôi gói ghém hành lý vào một chiếc túi duy nhất, để lại bằng chứng về những lời nói dối của Ánh Vy trên bàn cho các anh tôi tìm thấy, và ra đi mãi mãi.

Chương 1

Vào đêm sinh nhật lần thứ hai mươi hai, An Chi ngồi lặng lẽ trong phòng, lá thư chấp thuận từ Cambridge sáng rực trên màn hình laptop của cô.

Đó không chỉ là một lá thư, đó là kết tinh của nhiều năm làm việc không ngừng nghỉ, của việc bỏ qua những bữa tiệc và vùi đầu vào sách vở.

Đó là một suất học bổng nghiên cứu danh giá, một con đường dẫn đến tương lai mà cô đã tự mình xây dựng, bằng từng viên gạch đẫm mồ hôi và nước mắt.

Toàn bộ số tiền tiết kiệm cả đời cô, được chắt chiu từ các suất học bổng và công việc làm thêm, đều được dành cho giấc mơ này.

Tiếng cười từ dưới nhà vọng lên, một âm thanh trong trẻo, lanh lảnh không thuộc về cô.

Nó thuộc về Ánh Vy.

Ánh Vy, đứa con gái mồ côi của đối tác kinh doanh quá cố của cha cô, đã sống với họ được bốn năm, kể từ vụ tai nạn xe hơi đã cướp đi cả cha mẹ của hai bên.

Hai người anh trai của cô, Gia Huy và Duy Long, đã nhận Ánh Vy về nuôi vì một cảm giác trách nhiệm, một gánh nặng tội lỗi mà họ mang theo vì đối tác của cha họ đã chết cùng ông.

Lúc đầu, An Chi đã chào đón cô. Cô hiểu sự mất mát.

Nhưng dần dần, một cách âm thầm và độc địa, Ánh Vy đã len lỏi vào kết cấu gia đình họ, đồng thời phá vỡ vị trí của An Chi trong đó.

An Chi bước xuống cầu thang, bị thu hút bởi một sự im lặng nặng nề đột ngột.

Gia Huy, anh cả của cô, đứng bên lò sưởi, khuôn mặt anh là một chiếc mặt nạ nghiêm nghị đến lạnh lùng. Anh là CEO của đế chế xây dựng của gia đình, một người đàn ông giải quyết công việc bằng những con số và sự thật cụ thể, không phải bằng cảm xúc.

Duy Long, người em trong hai anh, dựa vào tường, khoanh tay, vẻ mặt là một sự pha trộn bất ổn giữa thương hại và tức giận. Anh luôn là người sống tình cảm hơn, trái tim dễ bị lay động.

Ở trung tâm căn phòng, trên chiếc sofa trắng tinh tươm của họ, Ánh Vy ngồi đó, úp mặt vào hai bàn tay, đôi vai run lên vì những tiếng nấc.

"Có chuyện gì vậy?" An Chi hỏi, giọng cô nhẹ nhàng.

Ánh mắt Gia Huy lướt qua cô, lạnh lùng và khinh khỉnh. "Ánh Vy cần phẫu thuật khẩn cấp."

An Chi, một sinh viên y khoa, cảm thấy một sự lo lắng chuyên nghiệp dâng lên. "Đã xảy ra chuyện gì? Phẫu thuật gì vậy?"

"Là... thẩm mỹ," Duy Long lẩm bẩm, không dám nhìn thẳng vào mắt cô. "Vài vết sẹo từ một tai nạn cũ mà cô ấy chưa bao giờ kể cho chúng ta. Nó đang gây ra cho cô ấy nỗi thống khổ tâm lý sâu sắc."

Ánh Vy bật ra một tiếng nấc nghẹn ngào. "Em chỉ muốn cảm thấy bình thường. Em nhìn thấy nó mỗi khi em soi gương. Nó nhắc em nhớ về... về tất cả những gì em đã mất."

An Chi cau mày. Cô chưa bao giờ thấy bất kỳ vết sẹo đáng kể nào trên khuôn mặt Ánh Vy.

"Cô ấy cần người giỏi nhất," Gia Huy tuyên bố, giọng anh không cho phép bất kỳ sự tranh cãi nào. "Bác sĩ thẩm mỹ nổi tiếng ở Quận 1. Ca phẫu thuật sẽ diễn ra tối nay."

Máu trong người An Chi như đông lại. Vị bác sĩ đó nổi tiếng lẫy lừng, và chi phí của ông ta thì ở trên trời.

"Chắc phải tốn cả một gia tài," cô nói, một nút thắt lo âu siết chặt trong lồng ngực.

Gia Huy cuối cùng cũng nhìn thẳng vào cô. Không có sự ấm áp nào trong mắt anh, chỉ có một sự quyết tâm mệt mỏi. "Đúng vậy. Đó là lý do tại sao chúng ta sẽ dùng quỹ Cambridge của em."

Trời đất dưới chân cô như sụp đổ.

"Cái gì?" Từ đó chỉ là một tiếng thì thầm, lạc lõng trong căn phòng mênh mông.

"Đó là tài sản lưu động duy nhất chúng ta có thể tiếp cận ngay lập tức," Gia Huy giải thích, như thể đang thảo luận về một giao dịch kinh doanh thông thường. "Đây là vì gia đình. Ánh Vy là gia đình."

"Nhưng... đó là cả tương lai của em," An Chi lắp bắp, nhìn từ khuôn mặt không thể lay chuyển của Gia Huy sang vẻ mặt đầy mâu thuẫn của Duy Long. "Em đã làm việc nhiều năm vì nó. Các anh biết mà."

Duy Long rời khỏi bức tường. Mặt anh đỏ bừng vì giận dữ, nhưng nó không nhắm vào Gia Huy. Nó nhắm vào cô.

"Em không thể có lòng trắc ẩn một giây nào được à, An Chi?" anh gắt lên. "Nhìn con bé đi! Nó đang đau khổ. Cha chúng ta sẽ muốn chúng ta chăm sóc cho nó. Đây mới là cách để tôn vinh ký ức của ông."

"Tôn vinh ký ức của ông bằng cách hủy hoại cuộc đời em ư?" Giọng An Chi vỡ ra, sự bất công thiêu đốt trong cổ họng cô.

"Đừng có làm quá lên như thế," Duy Long nhếch mép. "Chỉ là tiền thôi mà. Em thông minh, em sẽ tìm được cách khác. Ánh Vy thì không thể. Con bé không có gì cả. Không có ai cả."

Ánh Vy chọn đúng khoảnh khắc đó để ngước lên, đôi mắt đỏ hoe và cầu xin. "Ôi, chị An Chi, em xin lỗi. Em không muốn thế này đâu. Anh Gia Huy, đừng mà, em không thể là lý do khiến chị ấy ghét em được."

Lời nói của cô ta là một đòn thao túng bậc thầy, vẽ nên hình ảnh An Chi là một kẻ phản diện độc ác, vô cảm.

Vẻ mặt của Gia Huy càng cứng lại. Anh bước đến bàn làm việc, lấy ra một cuốn séc và viết. Tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy như tiếng ước mơ của An Chi đang vỡ nát.

Anh đưa tấm séc cho Ánh Vy. "Đi đi. Bọn anh sẽ giải quyết chuyện này."

Ánh Vy ném cho An Chi một cái nhìn đẫm nước mắt cuối cùng, trong đó lóe lên một tia đắc thắng, trước khi được trợ lý của Gia Huy nhanh chóng đưa đi.

Sự im lặng mà cô ta để lại thật ngột ngạt.

"Em không thể tin được là các anh đã làm điều này," An Chi nói, giọng cô run rẩy vì sự pha trộn giữa đau buồn và thịnh nộ.

"Nếu em không thể có lòng trắc ẩn hơn, có lẽ em không nên ở đây nữa," Duy Long nói, giọng anh trầm và đầy đe dọa. "Đây là nhà của chúng ta. Chúng ta chăm sóc gia đình trong ngôi nhà này. Nếu em không hiểu điều đó, thì cút đi."

Những lời nói đó đánh vào cô còn đau hơn cả một cú đấm.

Cô quay người và chạy trở lại phòng mình, tiếng thở hổn hển của chính cô vang vọng trong tai.

Vài ngày sau, họ đã đi.

Không chỉ ra khỏi nhà, mà ra khỏi đất nước.

Họ đã đưa Ánh Vy đi một kỳ nghỉ sang trọng đến Phú Quốc để "hồi phục". Đó là chuyến đi mà An Chi đã mơ ước cả đời, chuyến đi mà các anh trai cô luôn hứa sẽ đưa cô đi sau khi cô tốt nghiệp.

Cô thấy những bức ảnh trên mạng xã hội. Ánh Vy, rạng rỡ và mỉm cười, tạo dáng giữa hai "người anh" đẹp trai, hết mực cưng chiều trên một bãi biển ngập nắng. Không có dấu hiệu của bất kỳ cuộc phẫu thuật nào, không băng bó, không sẹo.

Chỉ có hạnh phúc thuần khiết, không pha tạp.

Thứ hạnh phúc đã được mua bằng tương lai của An Chi.

Đó là ngày cuộc gọi đến.

Bác sĩ Trần Quốc Dũng, giám đốc Viện Nghiên cứu Y học Quốc gia, một người đàn ông mà công trình của ông cô đã ngưỡng mộ trong nhiều năm. Ông đã đọc luận văn của cô, nhìn thấy tiềm năng của cô.

Ông đề nghị cho cô một vị trí. Một dự án nghiên cứu y học được phân loại cao, hoàn toàn bị cô lập.

Mục tiêu: chữa một dạng ung thư hiếm gặp và hung hãn đã cướp đi vô số sinh mạng, bao gồm cả một người họ hàng xa của họ.

Thời hạn: mười lăm năm.

Không liên lạc với thế giới bên ngoài. Không điện thoại, không internet, không thư từ.

Đối với một số người, đó là một nhiệm vụ tự sát chuyên nghiệp, một bản án chung thân.

Một trong hai người anh của cô, cả hai đều có nền tảng khoa học vững chắc từ thời đại học trước khi gia nhập công việc kinh doanh của gia đình, đã từng nằm trong danh sách rút gọn cho dự án này nhiều năm trước nhưng đã từ chối vì sự nghiệp.

Đối với An Chi, người vừa chứng kiến cuộc đời mình cháy thành tro bụi, đó là một chiếc phao cứu sinh.

"Tôi chấp nhận," cô nói, giọng cô trong trẻo và vững vàng.

Cô gói ghém một chiếc túi duy nhất, để lại chiếc laptop trên giường với lá thư Cambridge vẫn còn trên màn hình, và bước ra khỏi ngôi nhà không còn là nhà nữa.

Cô không ngoảnh lại.

Gia Huy và Duy Long trở về một tuần sau đó, rám nắng và thư thái.

Họ bước vào một ngôi nhà có cảm giác... trống rỗng.

Họ tìm thấy phòng của cô, đã bị dọn sạch mọi đồ dùng cá nhân ngoại trừ chiếc laptop.

Họ bối rối, rồi khó chịu. Họ cho rằng cô đang giận dỗi.

Sau đó, thư đến.

Một phong bì màu nâu dày duy nhất được gửi cho họ, với nét chữ gọn gàng, chính xác của An Chi.

Bên trong không phải là một lá thư.

Đó là bằng chứng.

Những đoạn ghi âm cuộc gọi của Ánh Vy với một người bạn, cười cợt về việc cô ta đã giả vờ "khủng hoảng tâm lý" để có được ca phẫu thuật mà cô ta muốn.

Sao kê ngân hàng cho thấy một quỹ tín thác bí mật do cha cô ta để lại, chứng minh cô ta không hề là một đứa trẻ mồ côi nghèo khó như cô ta vẫn tuyên bố.

Những bức ảnh của cô ta với một người bạn trai, chính là người đã tiện lợi cung cấp một "lời khai nhân chứng" về chấn thương trong quá khứ của cô ta.

Mảnh ghép cuối cùng là một bản sao của báo cáo y tế. Ca phẫu thuật "khẩn cấp" của Ánh Vy thực chất là nâng mũi và tiêm chất làm đầy.

Tay Gia Huy run rẩy khi anh làm rơi những tờ giấy. Máu như rút khỏi mặt anh.

Duy Long nhìn chằm chằm, miệng há hốc, mặt đỏ bừng lên như thể sắp nghẹt thở.

Anh lao tới chiếc điện thoại, những ngón tay run rẩy bấm số của An Chi.

Nó chuyển thẳng vào hộp thư thoại. Hộp thư đã đầy.

Anh thử lại. Và lại thử. Kết quả vẫn như cũ.

Trong một cơn thịnh nộ và tuyệt vọng, anh ta ném chiếc điện thoại vào tường, nó vỡ tan thành hàng chục mảnh.

Gia Huy đứng chết lặng, toàn bộ sức nặng không thể đảo ngược của sự phản bội của họ đổ ập xuống anh.

Họ không chỉ cho đi tiền của cô.

Họ đã đẩy cô ra ngoài.

Họ đã đánh đổi người em gái tài năng, tận tụy của mình để lấy một lời nói dối.

Đêm đó, khi một cơn bão gào thét bên ngoài, phản chiếu cơn bão trong lòng họ, họ nhận được một email chính thức, được mã hóa từ Viện Nghiên cứu Y học Quốc gia.

Đó là một thông báo tiêu chuẩn. Nó thông báo rằng An Chi đã được chính thức gia nhập Dự án Kỳ Lân.

Mọi liên lạc và hồ sơ trước đây của cô giờ đã được niêm phong theo các giao thức an ninh quốc gia.

Cô, về mọi mặt, đã biến mất.

Trong mười lăm năm.

Sự nhận thức không phải là một cú sốc đột ngột, mà là một cái lạnh từ từ, len lỏi sâu vào xương tủy họ.

Một cái lạnh sẽ còn đeo bám họ trong suốt mười lăm năm tới.

Họ bị bỏ lại với một bóng ma, một căn phòng trống, và một sự hối tiếc nghiền nát, suốt đời.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Yara

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader
5.0

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Thời gian suy nghĩ ly hôn, cô Đường lên án?

Thời gian suy nghĩ ly hôn, cô Đường lên án?

Calla Rhodes
5.0

[Kết hôn với tỷ phú+Theo cô đến lò hỏa táng+Bị lộ thân phận] [Thái tử gia tài phệt của hắc bạch lưỡng đạo VS Ông trùm công nghệ độc lập] Đường Vãn kết hôn với chồng ba năm vẫn chưa gần gũi nhau, cô tưởng Lục Hạo do chuyên tâm công việc để họ có cuộc sống tốt. Cho đến ngày mẹ cô qua đời, cô bị phản bội và ly hôn, Đường Vãn mới nhận ra, ngay trong đêm tân hôn, Lục Hạo đã lén lút qua lại với người em kế của cô, Đường Y Y. Cô lấy lại mọi dịu dàng, không còn mong chờ, quyết định ly hôn. Mọi người đều chế giễu cô, "Đường Vãn điên rồi, lúc này còn dám bướng bỉnh sao, lên án lên đòi lên hôn!" "Cứ chờ xem, cô ấy cứng đầu chẳng được bao lâu đâu, vài hôm nữa sẽ lặng lẽ quay về thôi!" Ai cũng chờ đợi, nhưng vẫn không thấy Đường Vãn hối hận vì quyết định ly hôn. Ngược lại, họ lại thấy hot search cảnh Lục Hạo quỳ dưới mưa, cầu xin Đường Vãn đừng đi. Trong một buổi phỏng vấn, có phóng viên hỏi thẳng Đường Vãn liệu cô có ý định tái hôn với Lục tổng không. Cô chỉ lạnh nhạt đáp: "Cái gã phiền phức đó, tên cặn bã bẩm sinh, phải chờ đến lúc người ta không yêu mới yêu!" Còn người đàn ông khiến hắc bạch lưỡng đạo khiếp sợ lại kéo Đường Vãn vào lòng: "Ai dám động đến vợ tôi, cứ thử xem chuyện gì xảy ra!"

Ép cô gả thay? Tổng tài mặt lạnh siết eo đòi hôn

Ép cô gả thay? Tổng tài mặt lạnh siết eo đòi hôn

Lila Rivers
5.0

Tô Hướng Noãn đã lấy chú rể của em gái. Người đàn ông ấy từ nhỏ đã bị hủy dung, lại có tiếng ăn chơi, đến ngày cưới còn bị đuổi khỏi nhà, trở thành trò cười của cả thành phố. Tất cả mọi người đều đang chờ xem trò hề của họ. Nhưng kết quả lại là sự nghiệp của Tô Hướng Noãn lên như diều gặp gió, vợ chồng càng ngày càng mặn nồng. Còn những kẻ từng làm khó cô đều phải trả giá. Cho đến một ngày, khi vị tổng tài của tập đoàn trị giá hàng ngàn tỷ xuất hiện tại buổi họp báo, vô tình quên tháo mặt nạ. Mọi người đều sững sờ phát hiện, người đó chính là người chồng bị coi thường của Tô Hướng Noãn! Khi lộ mặt thật, vẻ đẹp của anh làm lu mờ tất cả ngôi sao đình đám. Cả thế giới náo loạn! —————— Lục Yến Lâm vốn chẳng có hứng thú đến người vợ liên hôn, việc anh che giấu thân phận cũng chỉ mong cô tự biết khó mà lui. Nào ngờ cô vợ nhỏ thay thế lại vừa mạnh mẽ vừa ngọt ngào, khiến anh ngày càng chìm sâu không lối thoát. Khi thân phận thật đột nhiên bị vạch trần, cô vợ nhỏ tức giận muốn rời khỏi nhà. Luôn tự cao, điềm tĩnh như Lục tổng, lần này hoàn toàn mất kiểm soát, mắt đỏ hoe, giam chặt cô vào góc tường, giọng khàn đục, nghẹn ngào như vỡ vụn: "Noãn Noãn, đừng đi... Hôn anh một cái, mạng này đều trao cho em."

Sau mười năm chia tay, lại bị người cũ mặt lạnh quấn rầy

Sau mười năm chia tay, lại bị người cũ mặt lạnh quấn rầy

Quinn Rivers
5.0

Phá kính trùng viên + truy thê hỏa táng tràng + người cao vị cúi đầu/ cả hai trong sạch Bác sĩ điều trị chính cho khối u tuyến vú của Lâm Trừng lại chính là mối tình đầu của cô - Cố Kỳ Sâm. Mười năm trước, cô từng là cô gái vừa mập vừa xấu, luôn bị bạn bè của anh chế giễu. Cô tiết kiệm ăn tiêu để tặng anh một cây đàn violin đắt tiền, nhưng lại tận mắt nhìn thấy anh thản nhiên ném nó vào thùng rác: "Một cây đàn tồi thôi, nhà tôi có thừa, thích thì cứ lấy đi." Mười năm trôi qua, cô thay tên đổi họ, từ một cô gái mập trở nên thon gọn. Cuộc gặp lại là một sự tình cờ, nhưng người mất kiểm soát trước lại là anh. Anh xé toang lớp vỏ lạnh lùng kiềm chế, bằng mọi cách giữ cô thật chặt bên mình, không cho cô rời xa: "Lâm Trừng, bệnh án của em đang ở trong tay anh, em có thể chạy đến đâu được?" Bên cạnh cô giờ đã có người theo đuổi, thậm chí cô còn định kết hôn. Anh nhìn cô với ánh mắt đỏ ngầu, ghì cô vào bàn làm việc, giọng khàn đầy cảm xúc: "Chia tay với anh ta đi, người gần gũi nhất với em phải là anh." Lâm Trừng nhếch môi cười: "Cố thiếu chẳng phải chỉ muốn đùa giỡn thôi sao? Giờ lại muốn lên làm chính thất à?" Sau khi đã dùng đủ mọi cách, cuối cùng anh cũng cúi đầu trước cô: "Anh nghiêm túc đấy, anh muốn ở bên em cả đời."

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Sự phản bội của anh, Chuyện tình bất diệt của nàng Sự phản bội của anh, Chuyện tình bất diệt của nàng Yara Đô Thị Đương Đại
“Vào sinh nhật lần thứ hai mươi hai, tôi đã nắm chặt tương lai của mình trong tay: một suất học bổng danh giá đến Cambridge, được trả bằng toàn bộ số tiền tiết kiệm cả đời tôi. Nhưng các anh trai tôi lại quyết định rằng tương lai đó thuộc về đứa em gái nuôi của chúng tôi, Ánh Vy. Họ lấy đi từng đồng bạc lẻ của tôi để trả cho ca phẫu thuật thẩm mỹ "khẩn cấp" của cô ta. Khi tôi gào thét phản đối, họ gọi tôi là đồ ích kỷ và tàn nhẫn. "Nếu em không thể có chút lòng trắc ẩn nào," anh Duy Long nhếch mép cười khẩy, "thì cút đi." Họ đã chọn những giọt nước mắt cá sấu của một kẻ dối trá thay vì ước mơ của chính em gái ruột của mình. Vài ngày sau, khi họ đang trong chuyến du lịch Phú Quốc xa hoa mà họ đã luôn hứa hẹn với tôi, tôi thấy những bức ảnh. Ánh Vy, rạng rỡ và không một vết sẹo, mỉm cười giữa hai người anh trai cưng chiều hết mực. Tương lai của tôi đã bị đánh đổi lấy một chiếc mũi mới và một chuyến đi biển. Đó cũng là lúc cuộc gọi đến. Một dự án nghiên cứu y học tối mật kéo dài mười lăm năm. Không được liên lạc với thế giới bên ngoài. Với một số người, đó là một bản án chung thân, nhưng với tôi, đó là một chiếc phao cứu sinh. Tôi gói ghém hành lý vào một chiếc túi duy nhất, để lại bằng chứng về những lời nói dối của Ánh Vy trên bàn cho các anh tôi tìm thấy, và ra đi mãi mãi.”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025