Hôn mê, Tàn ác, và Sự phản bội của Caleb

Hôn mê, Tàn ác, và Sự phản bội của Caleb

Chloe

5.0
Bình luận
254
Duyệt
20
Chương

Sau khi hiến tủy để cứu anh trai, một biến chứng hiếm gặp đã khiến tôi hôn mê suốt năm năm. Khi tỉnh lại, tôi phát hiện gia đình đã có người thay thế tôi. Họ có một cô con gái mới, Hạ Vy, một cô gái trông giống hệt tôi. Họ nói với tôi rằng chính sự ghen tuông của tôi với cô ta đã gây ra một vụ tai nạn xe hơi, buộc Hạ Vy và bố mẹ tôi phải đi trốn. Để tôi chuộc lỗi, vị hôn phu của tôi, Minh Quân, và anh trai tôi đã nhốt tôi trong một biệt thự biệt lập suốt ba năm. Tôi là tù nhân của họ, là nô lệ của họ, chịu đựng những trận đòn roi vì tôi tin rằng sự đau khổ của mình là cái giá cho sự an toàn của gia đình. Rồi một bác sĩ nói với tôi rằng tôi bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Cơ thể tôi đang suy sụp, nhưng những kẻ hành hạ tôi lại quyết định thực hiện một hành động "nhân từ" cuối cùng—một chuyến đi sinh nhật bất ngờ đến một khu nghỉ dưỡng sang trọng. Ở đó, tôi đã thấy tất cả bọn họ. Bố mẹ tôi, anh trai tôi, vị hôn phu của tôi, và Hạ Vy, sống khỏe mạnh, đang uống sâm panh. Tôi tình cờ nghe được kế hoạch của họ. Sự tra tấn của tôi không phải là để chuộc tội. Đó là một "bài học" để hủy hoại tôi. Cả cuộc đời tôi đã trở thành một trò đùa tàn nhẫn. Vì vậy, vào ngày sinh nhật của mình, tôi đã đi đến cây cầu cao nhất trên đảo, để lại tờ giấy chẩn đoán bệnh và một đoạn ghi âm lời thú tội của Hạ Vy, rồi nhảy xuống.

Hôn mê, Tàn ác, và Sự phản bội của Caleb Chương 1

Sau khi hiến tủy để cứu anh trai, một biến chứng hiếm gặp đã khiến tôi hôn mê suốt năm năm.

Khi tỉnh lại, tôi phát hiện gia đình đã có người thay thế tôi. Họ có một cô con gái mới, Hạ Vy, một cô gái trông giống hệt tôi.

Họ nói với tôi rằng chính sự ghen tuông của tôi với cô ta đã gây ra một vụ tai nạn xe hơi, buộc Hạ Vy và bố mẹ tôi phải đi trốn. Để tôi chuộc lỗi, vị hôn phu của tôi, Minh Quân, và anh trai tôi đã nhốt tôi trong một biệt thự biệt lập suốt ba năm. Tôi là tù nhân của họ, là nô lệ của họ, chịu đựng những trận đòn roi vì tôi tin rằng sự đau khổ của mình là cái giá cho sự an toàn của gia đình.

Rồi một bác sĩ nói với tôi rằng tôi bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Cơ thể tôi đang suy sụp, nhưng những kẻ hành hạ tôi lại quyết định thực hiện một hành động "nhân từ" cuối cùng—một chuyến đi sinh nhật bất ngờ đến một khu nghỉ dưỡng sang trọng.

Ở đó, tôi đã thấy tất cả bọn họ. Bố mẹ tôi, anh trai tôi, vị hôn phu của tôi, và Hạ Vy, sống khỏe mạnh, đang uống sâm panh. Tôi tình cờ nghe được kế hoạch của họ. Sự tra tấn của tôi không phải là để chuộc tội. Đó là một "bài học" để hủy hoại tôi. Cả cuộc đời tôi đã trở thành một trò đùa tàn nhẫn.

Vì vậy, vào ngày sinh nhật của mình, tôi đã đi đến cây cầu cao nhất trên đảo, để lại tờ giấy chẩn đoán bệnh và một đoạn ghi âm lời thú tội của Hạ Vy, rồi nhảy xuống.

Chương 1

Cảm giác đầu tiên của tôi là một cơn đau âm ỉ sau hốc mắt. Ánh sáng quá chói, một màu trắng vô trùng khiến đầu tôi đau nhói. Những chiếc máy bên cạnh kêu bíp bíp đều đặn, theo một nhịp điệu ổn định.

Năm năm.

Họ nói tôi đã hôn mê suốt năm năm. Sau khi tôi hiến tủy cho anh trai mình, Bảo Long, một biến chứng hiếm gặp đã khiến tôi rơi vào hôn mê, cướp đi những năm tháng đó của tôi.

Gia đình tôi đều ở đó. Mẹ tôi, bà Lan, đang khóc, khuôn mặt bà hằn sâu những nếp nhăn mới mà tôi không nhận ra. Bố tôi, ông Hùng, đứng cạnh bà, tay đặt trên vai bà, trông già và bạc đi nhiều.

Vị hôn phu của tôi, Minh Quân, cũng ở đó. Anh nắm tay tôi, siết chặt, khuôn mặt điển trai của anh tái nhợt vì một sự nhẹ nhõm sâu sắc đến mức trông như đau đớn. Và anh trai tôi, Bảo Long, lý do tôi ở đây, đứng ở cuối giường, vẻ mặt anh là sự pha trộn giữa tội lỗi và biết ơn.

Tất cả họ đều ở đây. Thế giới của tôi đã trở lại.

Nhưng rồi tôi nhìn thấy cô ta.

Cô ta đứng ngay sau mẹ tôi, một cô gái trẻ trạc hai mươi. Cô ta có mái tóc của tôi, đôi mắt của tôi. Sự giống nhau mạnh mẽ đến mức như thể tôi đang nhìn vào một hình ảnh phản chiếu méo mó của chính mình.

"Ai vậy?" Tôi hỏi, giọng tôi khô khốc.

Nụ cười của mẹ tôi chợt tắt. "Ồ, con yêu. Đây là Hạ Vy. Hạ Vy."

Minh Quân siết chặt tay tôi. "Cô ấy... cô ấy đã ở cùng chúng ta một thời gian rồi, An Chi. Bố mẹ đã nhận nuôi cô ấy khi em đi vắng."

"Một cô con gái nuôi," bố tôi nói thêm, giọng ông cẩn trọng.

Mắt tôi vẫn dán chặt vào Hạ Vy. Cô ta nở một nụ cười rụt rè, lo lắng, một màn kịch không bao giờ chạm đến đôi mắt lạnh lùng, dò xét của cô ta.

Trong những ngày tiếp theo, tôi đã thấy mọi chuyện ra sao. Hạ Vy là người được mẹ tôi chăm sóc, hỏi han xem cô ta có đói không, có thoải mái không. Cô ta là người được bố tôi khen ngợi về điểm số, về thái độ. Bảo Long đối xử với cô ta như một cô em gái quý giá, và ngay cả Minh Quân... ngay cả Minh Quân cũng nói chuyện với cô ta bằng một sự dịu dàng xa lạ, một tông giọng từng chỉ dành cho tôi.

Tôi cảm thấy mình như một bóng ma trong chính cuộc đời mình. Một di vật mà họ đã phủi bụi và không biết đặt ở đâu.

"Con bé đã an ủi chúng ta khi con... đi vắng," bà Lan giải thích vào một buổi chiều, giọng bà nhẹ nhàng. "Nó cần một gia đình, và chúng ta cần ai đó... để lấp đầy sự im lặng."

Lời bào chữa nghe thật trống rỗng. Cảm giác như một sự phản bội.

"Con muốn cô ta đi," tôi nói, giọng tôi cuối cùng cũng tìm lại được sức mạnh.

Sự im lặng trong phòng trở nên nặng nề.

"An Chi, hãy biết điều một chút," Minh Quân bắt đầu.

"Không," tôi khăng khăng, nhìn từ khuôn mặt anh sang bố mẹ tôi. "Em không phải là người thay thế. Và em sẽ không bị thay thế. Cô ta phải rời đi."

Sự từ chối của tôi như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng. Những gợn sóng lập tức lan ra, xấu xí. Hạ Vy bật khóc, một màn kịch đầy đau khổ, quặn thắt. Mẹ tôi vội vàng đến dỗ dành cô ta, ném cho tôi một cái nhìn thất vọng sâu sắc.

"Sao em có thể tàn nhẫn như vậy?" Bảo Long yêu cầu, giọng anh sắc lẻm. "Sau tất cả những gì con bé đã làm cho gia đình này?"

Cuộc tranh cãi là một mớ hỗn độn những lời buộc tội và sự từ chối ngoan cố của chính tôi. Cuối cùng, họ đồng ý. Họ sẽ tìm một nơi khác cho Hạ Vy.

Ngày cô ta phải rời đi, Minh Quân và Bảo Long sẽ đưa cô ta đi. Tôi ở trong phòng mình, một cảm giác chiến thắng cay đắng trong lồng ngực.

Nhiều giờ sau, họ trở về. Một mình. Khuôn mặt họ là những chiếc mặt nạ u ám của sự tức giận và tuyệt vọng.

"Cô ấy đi rồi," Minh Quân nói, giọng anh phẳng lặng và chết chóc.

"Ý anh là sao, đi rồi?" Tôi hỏi, một nút thắt bất an thắt chặt trong dạ dày tôi.

"Đã có một tai nạn," Bảo Long gằn giọng, đôi mắt anh cháy lên một sự căm ghét mà tôi chưa từng thấy trước đây. "Một vụ tai nạn xe hơi. Là lỗi của em. Sự ghen tuông của em, sự tức giận của em... chính em đã gây ra chuyện này."

Trước khi tôi kịp xử lý lời nói dối đó, lời nói dối tiếp theo đã ập đến.

"Và đó chưa phải là tất cả," Minh Quân tiếp tục, giọng anh vỡ ra. "Những kẻ mà cô ấy đang chạy trốn, lý do cô ấy ở trong trại trẻ mồ côi... chúng đã tìm ra nơi cô ấy ở. Chúng đang đe dọa. Vì những gì em đã làm, bố mẹ và Hạ Vy đã phải đi trốn. Chúng ta không biết khi nào mới gặp lại họ."

Thế giới nghiêng ngả. Trốn? Đe dọa? Vì tôi?

Điều đó không có lý, nhưng sức mạnh từ sự quả quyết của họ như một chiếc búa tạ đập vào sự bối rối của tôi.

"Em đã làm điều này, An Chi," Bảo Long nói, lời nói của anh như băng giá. "Em đã phá hủy gia đình chúng ta."

Minh Quân bước tới, vẻ mặt anh méo mó vì một sự tức giận đen tối, chính nghĩa. "Và bây giờ, em sẽ phải trả giá. Em sẽ phải chuộc tội cho đến khi em giành được sự tha thứ của họ. Em sẽ phải học được bài học của mình."

Đó là sự khởi đầu. Sự khởi đầu của ba năm địa ngục. Họ chuyển tôi đến một biệt thự biệt lập thuộc sở hữu của Minh Quân. Không có điện thoại, không có internet, không có lối thoát. Chỉ có hai người họ.

Anh trai tôi và vị hôn phu của tôi.

Họ trở thành những kẻ hành hạ tôi.

Họ nói với tôi rằng bố mẹ và Hạ Vy vẫn an toàn nhưng sự an toàn liên tục của họ phụ thuộc vào sự vâng lời của tôi. Sự chuộc tội của tôi.

Tôi đã tin họ. Tôi bám vào cảm giác tội lỗi mà họ nhồi nhét cho tôi mỗi ngày, bởi vì đó là điều duy nhất có thể giải thích cho cơn ác mộng này. Tôi cọ rửa sàn nhà cho đến khi tay tôi rớm máu. Tôi ăn những mẩu thừa họ để lại cho tôi. Tôi chịu đựng những lời nói lạnh lùng và, đôi khi, cả những bàn tay của họ.

Tôi học cách im lặng, thu mình, và hối lỗi. Tôi biến sự đau khổ của mình thành một lời cầu nguyện, hy vọng nó sẽ đến được với gia đình tôi, dù họ ở đâu, và mua lấy sự an toàn cho họ.

Cơ thể tôi bắt đầu suy sụp. Một cơn ho dai dẳng trở thành một thứ đau đớn, quằn quại khiến tôi khó thở. Một cơn đau âm ỉ trong xương cốt tôi lớn dần thành một ngọn lửa không ngừng.

Sau khi tôi gục ngã vào một ngày, Minh Quân miễn cưỡng đưa tôi đến bác sĩ.

Chẩn đoán là một bản án tử hình. Ung thư phổi giai đoạn cuối. Chỉ còn vài tháng nữa.

Tin tức đó rơi vào một nơi bên trong tôi vốn đã chết. Nó chỉ là một hình thức trừng phạt khác, một hình phạt mà tôi đáng phải nhận.

Ngay khi mọi hy vọng đã tắt, họ quyết định thực hiện một hành động "nhân từ" cuối cùng, méo mó. Vào ngày sinh nhật của tôi, họ đưa tôi đi du lịch. Một chuyến đi đến một khu nghỉ dưỡng sang trọng trên đảo.

Họ nhốt tôi trong một phòng suite, bảo tôi đợi. Họ có một bất ngờ.

Tôi đã không đợi. Một năng lượng kỳ lạ, tuyệt vọng tràn ngập trong tôi. Tôi dùng một chiếc kẹp tóc để mở khóa và lẻn ra ngoài khu nghỉ dưỡng nhộn nhịp.

Và rồi tôi nhìn thấy họ.

Bên kia một bãi cỏ được cắt tỉa cẩn thận, dưới bầu trời được thắp sáng bởi mặt trời lặn, cả gia đình tôi đang tụ tập trên một sân thượng. Mẹ tôi, bà Lan, và bố tôi, ông Hùng, đang cười nói, cầm ly sâm panh. Anh trai tôi, Bảo Long, và vị hôn phu của tôi, Minh Quân, đứng cùng họ.

Và ở trung tâm của tất cả, rạng rỡ như một nữ hoàng, là Hạ Vy. Sống. Không hề hấn gì. Được tung hô.

Thế giới không chỉ nghiêng ngả. Nó vỡ tan thành triệu mảnh.

Tôi trốn sau một chậu cọ lớn, trái tim tôi đập thình thịch vào lồng ngực. Giọng nói của họ theo gió bay đến.

"...vẻ mặt của nó khi chúng ta nói cho nó biết!" Hạ Vy đang nói, cười khúc khích. "Đó là món quà sinh nhật hoàn hảo."

"Nó cần một cú sốc," mẹ tôi đồng ý, nhấp một ngụm sâm panh. "Đó là cách duy nhất nó cuối cùng sẽ chấp nhận con, con yêu. Chúng ta chỉ cần phá vỡ hoàn toàn tinh thần của nó."

"Đây sẽ là bài học cuối cùng," Minh Quân nói, giọng anh đầy vẻ chính nghĩa mà anh đã dùng trong ba năm qua. "Sau đó gia đình chúng ta cuối cùng cũng có thể đoàn tụ."

Không khí rời khỏi phổi tôi. Cơn đau trong ngực tôi không phải do ung thư. Nó đến từ một sự phản bội quá tuyệt đối, quá quái dị, nó che lấp mọi thứ khác.

Cuộc sống của tôi, sự hy sinh của tôi, sự đau khổ của tôi... đó là một trò chơi. Một bài học tàn nhẫn. Một trò đùa.

Với cuộc sống đang dần cạn kiệt, với tất cả những gì tôi từng yêu thương đều bị phơi bày là một lời nói dối, tôi biết mình phải làm gì. Có một điều cuối cùng tôi có thể kiểm soát.

Sinh nhật của tôi. Ngày của "món quà" cuối cùng của họ.

Tôi bước đi khỏi họ, một bóng ma mà họ không thể nhìn thấy.

Tôi đi đến điểm cao nhất trên đảo, một cây cầu bắc qua một eo biển sâu, cuồn cuộn giữa những vách đá. Gió quất tóc vào mặt tôi.

Tôi để lại hai thứ trên lan can. Phong bì sắc nét chứa chẩn đoán y tế của tôi. Và một chiếc USB nhỏ.

Trên đó là một đoạn ghi âm. Một cuộc trò chuyện từ nhiều tháng trước, khi Hạ Vy, trong một khoảnh khắc kiêu ngạo tột độ, đã đến phòng tôi để khoe khoang, không biết rằng điện thoại của tôi đang ghi lại từng lời nói bệnh hoạn của cô ta.

Sau đó, tôi trèo lên lan can.

Dòng nước bên dưới tối đen và không khoan nhượng.

Lần đầu tiên sau ba năm, tôi cảm thấy một sự bình yên nào đó.

Tôi nhảy xuống.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Chloe

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Xinh đẹp sau ly hôn, Hoắc tổng đêm đêm xin hòa giải

Xinh đẹp sau ly hôn, Hoắc tổng đêm đêm xin hòa giải

Iris

[Ly hôn+Tỉnh táo+Theo vợ đến lò hỏa táng] Vào đúng ngày kỷ niệm kết hôn, người chồng nhà giàu Hoắc Yến Thời bỏ mặc Tô Vãn Ninh để ở bên cạnh bạch nguyệt quang. Đàn ông không biết tự trọng thì chẳng đáng giá gì, người không thể giữ được thì cô cũng chẳng cần. Cô nhanh chóng đề nghị ly hôn. Hoắc Yến Thời chẳng mảy may bận tâm, còn Tô Vãn Ninh thì quay trở lại làng giải trí, tạo nên một làn sóng khuấy đảo. Bạch nguyệt quang trà xanh giả vờ nhu nhược? Vậy thì lật tẩy bộ mặt thật của cô ta, để ai nấy đều chửi đánh. Gã chồng cũ chỉ biết mạnh miệng: "Cô ấy chơi chán rồi sẽ tự khắc quay lại bên tôi thôi." Nhưng người vợ từng cam lòng vì anh mà bỏ hết sự nghiệp để chăm lo cho gia đình, từ đầu đến cuối lại chưa từng ngoảnh đầu lại. Không chỉ sự nghiệp thăng hoa, mà vận đào hoa cũng nở rộ. Ngôi sao quốc tế thi nhau bày tỏ tình cảm, tổng giám đốc công ty truyền thông dốc hết tâm sức chỉ để đổi lại một nụ cười của cô, thậm chí đến cả người thừa kế của tỷ phú cũng không thể thiếu cô bên cạnh. Hoắc Yến Thời cuối cùng cũng hoảng loạn, bám như cún con, sử dụng mọi chiêu trò theo vợ đến cùng. Nhưng Tô Vãn Ninh thậm chí chẳng buồn liếc mắt: "Ngày xưa anh chẳng thèm để ý đến tôi, bây giờ anh không còn xứng với tôi nữa." Hoắc Yến Thời điên cuồng cầu xin: "Ninh Ninh, chúng ta tái hôn đi." Tô Vãn Ninh kiêu ngạo đáp: "Tổng giám đốc Hoắc, tôi không bao giờ ăn lại món cũ."

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Christal

[Song Khiết] Tống Khinh Ngữ yêu Lục Diên Chi. Tình yêu ấy ai cũng biết, nhỏ bé đến mức chẳng ai để tâm. Dù trong lòng Lục Diên Chi chỉ có bạch nguyệt quang của anh ta. Dù anh ta dành phần lớn thời gian ở nước ngoài chỉ để ở bên bạch nguyệt quang ấy. Dù bạch nguyệt quang ấy đã mang thai anh ta. Tống Khinh Ngữ vẫn can đảm đề xuất chuyện kết hôn với Lục Diên Chi. Thế nhưng, vào ngày lấy giấy đăng ký kết hôn, vì bạch nguyệt quang trở về nước, Lục Diên Chi đã không xuất hiện ở cục Dân chính. Sau bảy năm yêu Lục Diên Chi, trái tim Tống Khinh Ngữ cuối cùng cũng hoàn toàn nguội lạnh. Cô xóa liên lạc với Lục Diên Chi, rồi rời bỏ thành phố gắn liền với anh ta. Lục Diên Chi không mấy bận tâm, cho rằng sớm muộn gì Tống Khinh Ngữ cũng sẽ quay về. Mãi đến khi anh ta nhìn thấy Tống Khinh Ngữ cùng một người đàn ông khác lấy giấy đăng ký kết hôn trước cửa cục Dân chính! Lục tổng từng kiêu ngạo giờ đây như phát điên! … Sau này, người ta thường thấy Lục tổng hạ mình chạy theo sau Tống Khinh Ngữ, tha thiết cầu xin: "Khinh Ngữ, anh thực sự xin lỗi, anh đã sai, làm ơn cho anh thêm một cơ hội." Đáp lại anh ta chỉ là giọng nói bực bội, thiếu kiên nhẫn của người phụ nữ. "Anh thôi làm phiền tôi được không? Tôi đã kết hôn rồi!"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Hôn mê, Tàn ác, và Sự phản bội của Caleb Hôn mê, Tàn ác, và Sự phản bội của Caleb Chloe Khác
“Sau khi hiến tủy để cứu anh trai, một biến chứng hiếm gặp đã khiến tôi hôn mê suốt năm năm. Khi tỉnh lại, tôi phát hiện gia đình đã có người thay thế tôi. Họ có một cô con gái mới, Hạ Vy, một cô gái trông giống hệt tôi. Họ nói với tôi rằng chính sự ghen tuông của tôi với cô ta đã gây ra một vụ tai nạn xe hơi, buộc Hạ Vy và bố mẹ tôi phải đi trốn. Để tôi chuộc lỗi, vị hôn phu của tôi, Minh Quân, và anh trai tôi đã nhốt tôi trong một biệt thự biệt lập suốt ba năm. Tôi là tù nhân của họ, là nô lệ của họ, chịu đựng những trận đòn roi vì tôi tin rằng sự đau khổ của mình là cái giá cho sự an toàn của gia đình. Rồi một bác sĩ nói với tôi rằng tôi bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Cơ thể tôi đang suy sụp, nhưng những kẻ hành hạ tôi lại quyết định thực hiện một hành động "nhân từ" cuối cùng—một chuyến đi sinh nhật bất ngờ đến một khu nghỉ dưỡng sang trọng. Ở đó, tôi đã thấy tất cả bọn họ. Bố mẹ tôi, anh trai tôi, vị hôn phu của tôi, và Hạ Vy, sống khỏe mạnh, đang uống sâm panh. Tôi tình cờ nghe được kế hoạch của họ. Sự tra tấn của tôi không phải là để chuộc tội. Đó là một "bài học" để hủy hoại tôi. Cả cuộc đời tôi đã trở thành một trò đùa tàn nhẫn. Vì vậy, vào ngày sinh nhật của mình, tôi đã đi đến cây cầu cao nhất trên đảo, để lại tờ giấy chẩn đoán bệnh và một đoạn ghi âm lời thú tội của Hạ Vy, rồi nhảy xuống.”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025

17

Chương 17

17/10/2025

18

Chương 18

17/10/2025

19

Chương 19

17/10/2025

20

Chương 20

17/10/2025