Phó tổng, phu nhân lại đòi ly hôn

Phó tổng, phu nhân lại đòi ly hôn

Waneta Csuja

Đô Thị Đương Đại | 1  Chương/Ngày
5.0
Bình luận
5.5K
Duyệt
175
Chương

Kết hôn sáu năm, cô chỉ như người hầu trong nhà, đánh mất bản thân. Một câu nói của anh ta khiến cô như bừng tỉnh khỏi giấc mộng: "Cô ấy sắp về rồi, cô thu xếp rời đi ngày mai nhé." "Được, chúng ta ly hôn." Cô quay người rời đi. Khi gặp lại, cô đang trong vòng tay của người đàn ông khác. Gương mặt anh tối sầm lại, trông lạnh lùng và u ám. "Vừa mới ly hôn mà cô đã không chờ nổi tìm ngay người mới rồi à?" "Chuyện của tôi hình như không liên quan đến Phó tổng." Cô nở nụ cười rạng rỡ như hoa.

Bab 1 : Sự thờ ơ của chồng tôi

Vào đầu tháng Chạp ở Hải Thị, trời lạnh hơn hẳn mọi năm.

Dung Thư ngồi rúc mình trên ghế sofa, gương mặt không chút cảm xúc, lắng nghe tiếng la mắng của mẹ chồng Vương Thục Cầm vọng lên từ dưới lầu.

"Dung Thư, cô không sinh được con thì thôi đi, nhưng bây giờ là mấy giờ rồi mà còn chưa nấu cơm! Cô định để tôi với Cảnh Lâm nhịn đói à?"

Sáu năm làm vợ Phó Tĩnh Đình, ngày nào mẹ chồng cũng lén lút chê cô là đàn bà vô dụng, không biết sinh con.

Nhưng có ai biết đâu, ngay từ đầu, chồng cô chưa từng chạm vào cô.

"Mau xuống đây giúp tôi sắp xếp cặp sách, tôi còn phải đi học nữa!" Một giọng thiếu niên hối thúc ngay sau đó.

Phó Cảnh Lâm là em trai của Phó Tĩnh Đình, đúng là một cậu nhóc nghịch ngợm, từng khiến Dung Thư khổ sở không ít.

Trong mắt cậu, chị dâu mà anh trai cưới về hiền như cục đất, dễ bắt nạt.

Dung Thư đi xuống lầu, như một cái máy, vào bếp nấu ăn, rồi sắp xếp cặp sách, hộp cơm cho em chồng.

"Mẹ, cơm xong rồi ạ!"

Vương Thục Cầm nhìn Dung Thư với dáng vẻ như cái xác không hồn liền nổi cáu, đặt mạnh ly nước xuống bàn: "Dung Thư, cô càng ngày càng lớn gan rồi đấy? Tiêu tiền của con trai tôi, ở nhà con trai tôi mà còn dám tỏ thái độ với tôi? Có tin tôi gọi cho Tĩnh Đình ngay bây giờ, bảo nó ly hôn với cô không?"

Tay Dung Thư run lên, cô hít sâu một hơi, cố gắng nặn ra một nụ cười: "Mẹ, con không có đâu ạ."

Vương Thục Cầm chẳng tin chút nào, giọng điệu mỉa mai: "Dung Thư, đừng tưởng có bà nội đứng về phía cô thì cô có thể ngồi vững vị trí vợ Phó này, trước mặt Manon thì cô chẳng là gì cả!"

Nghe đến tên người phụ nữ đó, mặt Dung Thư tái nhợt.

Phó Cảnh Lâm đảo mắt, rõ ràng đã nhận ra điều gì đó, cười toe toét: "Chị vẫn chưa biết đúng không? Chị Manon sắp xuất viện rồi, anh tôi chuẩn bị đón chị ấy về ở cùng nhà với chúng ta đấy."

Mi mắt Dung Thư giật nhẹ, bàn tay đặt khay cơm cũng run lên.

Vương Thục Cầm chẳng ưa nổi dáng vẻ giả vờ tội nghiệp này của cô, hừ lạnh một tiếng, vung tay tỏ vẻ khó chịu: "Đừng đứng lảng vảng trước mặt tôi! Làm tôi mất cả hứng ăn, mau biến đi!"

Dung Thư cũng không dừng lại thêm, quay người lên lầu, lại rúc mình trên ghế sofa.

Khoảng chạng vạng, một chiếc Maybach dừng lại trước cổng.

Dung Thư bật dậy khỏi sofa, chạy nhanh ra ban công nhìn xuống.

Từ trên xe bước xuống một người đàn ông trẻ mặc vest, dáng người cao ráo, phong thái lịch lãm, khuôn mặt tuấn tú nổi bật, khí chất hơn hẳn những ngôi sao trên truyền hình.

Dường như anh nhận ra có người đang nhìn mình, ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt của Dung Thư.

Ánh mắt lạnh lùng, vô cảm.

Dung Thư đã quen với kiểu ánh nhìn ấy, khóe môi hơi nhếch lên nhưng tuyệt nhiên không cười.

Phó Tĩnh Đình vào nhà, Dung Thư như thường lệ chuẩn bị nước tắm cho anh: "Anh à, bà nội lên chùa cầu an cũng gần một tháng rồi, chiều nay bà gọi về bảo đã xin bùa bình an cho anh…"

"Anh có chuyện muốn nói với em." Phó Tĩnh Đình ngắt lời cô đang bận rộn.

Dung Thư quay lại.

Phó Tĩnh Đình vẫn dùng đôi mắt đen láy nhìn cô, trong đó chỉ có sự lạnh nhạt, xa cách, tuyệt nhiên không có chút dịu dàng nào.

Môi mím chặt, anh trầm giọng nói: "Gu Manon sắp về, ngày mai em dọn ra ngoài đi."

Trái tim Dung Thư lạnh dần từng chút một.

Quả nhiên, lời Phó Cảnh Lâm nói không sai.

"Nếu em không đi thì sao?" Giọng cô nhẹ như làn khói mỏng.

Phó Tĩnh Đình nhíu mày.

Người phụ nữ trước mặt luôn ngoan ngoãn nghe lời, đây là lần đầu tiên dám cãi lại anh.

Giọng anh lạnh như băng: "Đừng quên sáu năm trước em đã lấy anh bằng cách nào."

Làm sao Dung Thư có thể quên được.

Năm đó, Gu Manon gặp tai nạn xe, chính cô là người gọi cấp cứu và truyền máu gấu trúc (máu hiếm) cho Manon. Phó Tĩnh Đình cảm ơn cô và hứa sẽ đáp ứng một nguyện vọng.

Khi ấy, Dung Thư chỉ có một điều duy nhất muốn nói, đó là được kết hôn với anh.

Ngay từ lần đầu gặp Phó Tĩnh Đình hồi học cấp ba, hình bóng ấy đã in sâu vào tâm trí cô.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Waneta Csuja

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Em gái xuất hiện! Ba anh trai chiều hết mực

Em gái xuất hiện! Ba anh trai chiều hết mực

Kleon Samorodnitsky
5.0

Tô Ly dốc lòng vì nhà họ Tô năm năm vẫn không bằng một câu nói hãm hại của người em gái. Thân phận thiên kim giả của Tô Ly vì thế bị phát hiện, vị hôn phu bỏ rơi cô, bạn bè tránh xa cô, còn bị các anh trai đuổi khỏi nhà, bảo cô về quê tìm bố mẹ nông dân của mình. Cuối cùng Tô Ly cũng hiểu ra, trực tiếp cắt đứt quan hệ với nhà họ Tô, lấy lại mọi thứ không còn chịu đựng nữa. Nhưng không ngờ, nông dân trong miệng anh trai lại là nhà họ Lạc, tỷ phú của nước Y! Cô từng một thiên kim giả bình thường bị mọi người chê bai trở thành thiên kim thật của tỷ phú được ba người anh trai cưng chiều chỉ sau một đêm. Anh cả tổng tài nói: "Cuộc họp tạm dừng, đặt vé máy bay về nước, tôi xem ai dám bắt nạt em gái..." Anh hai, nhà khoa học nổi tiếng toàn cầu: "Tạm ngừng nghiên cứu, tôi phải đi đón em gái về nhà." Anh ba, nhạc sĩ thế giới: "Hội nhạc tạm dừng, không có gì quan trọng bằng em gái." Cả Kinh Thành đều nổ tung! Nhà họ Tô hối hận không kịp, vị hôn phu lại tìm đến năn nỉ, người theo đuổi kéo đến nườm nượp. Chưa kịp để Tô Ly phản ứng, thiếu gia nhà họ Thi – gia tộc danh giá nhất Kinh Thành, người nắm giữ chức Đô đốc Hải quân cao nhất – bất ngờ xuất hiện cùng tờ giấy đăng ký kết hôn, làm cả giới thượng lưu rung động!

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Phó tổng, phu nhân lại đòi ly hôn
1

Bab 1 : Sự thờ ơ của chồng tôi

28/10/2025

2

Bab 2 Tôi sẽ không bao giờ phục vụ anh nữa

28/10/2025

3

Bab 3 Chúng ta hãy đến Kho bạc nhỏ

28/10/2025

4

Bab 4 Chàng trai trẻ

28/10/2025

5

Bab 5 Ai là người đã viết nhật ký

28/10/2025

6

Bab 6 Đến Cục Dân chính để ly hôn

28/10/2025

7

Bab 7 Cô ấy đã phản bội anh ấy

28/10/2025

8

Bab 8 Anh có hối hận khi ly hôn với cô ấy không

28/10/2025

9

Bab 9 Anh đang chế giễu tôi à

28/10/2025

10

Bab 10 Sự khiêu khích

28/10/2025

11

Bab 11 Tôi không may mắn như vậy.

28/10/2025

12

Bab 12 Mỗi người đều có bí mật riêng

28/10/2025

13

Bab 13 Quỳ xuống và xin lỗi

28/10/2025

14

Bab 14 : Tai nạn xe hơi sáu năm trước

28/10/2025

15

Bab 15 : Rất chu đáo

28/10/2025

16

Bab 16 Video giả

28/10/2025

17

Bab 17 Tiệc tối

28/10/2025

18

Bab 18 Món quà tuyệt vời

28/10/2025

19

Bab 19 Tôi muốn trái tim màu xanh!

28/10/2025

20

Bab 20 : Phó Tĩnh Đình kiếm được lợi nhuận lớn!

28/10/2025

21

Bab 21 Xin hãy giúp tôi bán chiếc nhẫn cưới này nữa

28/10/2025

22

Bab 22 Anh muốn tôi vứt chiếc nhẫn đi giúp anh không

28/10/2025

23

Bab 23 Tiền của tôi là của em, em gái

28/10/2025

24

Bab 24 : Không phải là anh ấy không biết cư xử, mà là anh ấy quá giỏi trong việc đó

28/10/2025

25

Bab 25 Đừng lo lắng về điều đó!

28/10/2025

26

Bab 26 Không sao, tôi biết anh Phó không có ý đó.

28/10/2025

27

Bab 27 Ta phải dạy cho ngươi một bài học!

28/10/2025

28

Bab 28 : Ngươi đang quyến rũ Dung Thư sao

28/10/2025

29

Bab 29 : Phần thưởng của anh quá ít ỏi

28/10/2025

30

Bab 30 Cô Dung, mời cô đến đồn cảnh sát.

28/10/2025

31

Bab 31 Anh muốn em trai của chồng cũ chứ không muốn tôi sao

28/10/2025

32

Bab 32 Có một chàng trai đẹp trai, gần ngay bên cạnh

28/10/2025

33

Bab 33 : Những chữ cái trên hình xăm của anh có phải là tên anh trai tôi không

28/10/2025

34

Bab 34 : Con đĩ

28/10/2025

35

Bab 35 Ánh trăng trắng trong tim chồng cũ

28/10/2025

36

Bab 36 Nếu thua, hãy rửa sạch hình xăm đó

28/10/2025

37

Bab 37 Chồng thứ hai

28/10/2025

38

Bab 38 : Chấp nhận thất bại

28/10/2025

39

Bab 39 Ngươi đứng đó làm gì Cởi ra!

28/10/2025

40

Bab 40 Anh đang quyến rũ em sao

28/10/2025