
/1/107136/coverorgin.jpg?v=48b7f6db01e58f18da448f9766373293&imageMogr2/format/webp)
Kiếp trước, tôi đã dùng năm tỷ đồng để đuổi Thiều Khánh Phương đi, cái giá quá đắt cho một sai lầm.
Ngày Nghiêm Hoài Phong, người yêu thanh mai trúc mã hai mươi năm của tôi, khôi phục trí nhớ, anh ta đã nhốt tôi trong hầm rượu, ngày ngày hành hạ tôi đến chết.
Anh ta tin rằng chính tôi đã chia rẽ anh và "ân nhân cứu mạng" của mình. Cuối cùng, tôi chọn cách tự kết liễu trong chính căn phòng tân hôn của chúng tôi.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh, quay trở lại thời điểm trước khi anh ta khôi phục trí nhớ.
Kiếp này, tôi quyết định sẽ tác thành cho họ rồi rời đi, bắt đầu một cuộc sống mới không có anh.
Nhưng kịch bản của kiếp này, tại sao lại thay đổi?
Hoài Phong không hề mất trí nhớ. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng giống hệt như trước khi tôi chết ở kiếp trước.
"Vân Quyên," giọng anh ta vang lên, cứng rắn và ra lệnh, "Từ hôm nay, Khánh Phương sẽ sống ở đây."
Chương 1
Liễu Vân Quyên POV:
Kiếp trước, tôi đã dùng năm tỷ đồng để đuổi Thiều Khánh Phương đi, cái giá quá đắt cho một sai lầm.
Ngày Nghiêm Hoài Phong khôi phục trí nhớ cũng là ngày địa ngục của tôi bắt đầu. Anh ta tin rằng chính tôi đã chia rẽ anh và "ân nhân cứu mạng", tình yêu đích thực của đời anh. Anh ta nhốt tôi trong căn hầm rượu tối tăm, lạnh lẽo, ngày ngày hành hạ tôi cả về thể xác lẫn tinh thần. Tình yêu thanh mai trúc mã hai mươi năm của chúng tôi, dưới sự tra tấn của anh, đã tan thành mây khói.
Cuối cùng, tôi chọn cách tự kết liễu đời mình trong chính căn phòng tân hôn của chúng tôi, dùng cái chết để giải thoát cho bản thân khỏi nỗi đau và sự sỉ nhục.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đang đứng trong căn biệt thự ở Thảo Điền. Mọi thứ quen thuộc đến đau lòng. Tôi đã trọng sinh, quay trở lại thời điểm một năm sau tai nạn của Hoài Phong, trước khi anh ta khôi phục trí nhớ.
Kiếp này, tôi sẽ không phạm phải sai lầm ngu ngốc đó nữa. Tôi sẽ không can thiệp vào mối quan hệ của họ. Tôi sẽ tác thành cho Nghiêm Hoài Phong và Thiều Khánh Phương, để họ trở thành một cặp đôi hạnh phúc.
Còn tôi, tôi sẽ rời đi, bắt đầu một cuộc sống mới không có anh.
Tôi đang đứng trước gương, nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt của mình, tự nhủ lòng phải thật bình tĩnh. Nhưng tiếng động cơ xe quen thuộc ngoài cổng khiến trái tim tôi thắt lại.
Anh ta đã về.
Cánh cửa lớn mở ra, Nghiêm Hoài Phong bước vào, dáng người cao lớn của anh vẫn tỏa ra khí chất vương giả như thường lệ. Nhưng hôm nay, bên cạnh anh không phải là trợ lý, mà là một người phụ nữ.
Là Thiều Khánh Phương.
Kịch bản của kiếp này, tại sao lại thay đổi?
Hoài Phong không hề mất trí nhớ. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng không một chút hơi ấm, giống hệt như ánh mắt anh ta nhìn tôi trước khi tôi chết ở kiếp trước.
"Vân Quyên," giọng anh ta vang lên, cứng rắn và ra lệnh, "Từ hôm nay, Khánh Phương sẽ sống ở đây."
Cơ thể tôi run lên một cách không kiểm soát. Cảm giác sợ hãi quen thuộc từ kiếp trước lại ùa về, như một dòng nước lạnh buốt len lỏi vào từng tế bào.
"Cô ấy đã cứu mạng anh trong vụ tai nạn ở Đà Lạt. Anh phải trả ơn."
Trả ơn? Kiếp trước, anh ta cũng nói như vậy, nhưng là sau khi anh ta "khôi phục trí nhớ". Kiếp này, anh ta hoàn toàn tỉnh táo, vậy mà vẫn đưa cô ta về đây.
Thiều Khánh Phương đứng sau lưng anh, núp mình như một con thỏ nhỏ yếu đuối, đôi mắt to tròn ngấn nước nhìn tôi, vẻ mặt đầy sợ sệt và bất an. Diễn xuất thật tài tình.
Tôi cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng.
Hoài Phong tiến lại gần tôi hơn. Mỗi bước chân của anh như giẫm lên trái tim tôi. Mùi hương bạc hà quen thuộc trên người anh xộc vào mũi, khiến ký ức về những trận đòn roi, những lời mắng chửi tàn nhẫn trong căn hầm rượu sống lại một cách rõ nét.
Tôi bất giác lùi lại một bước.
"Em sợ anh à?" Anh ta nhíu mày, giọng nói có chút không vui. Bàn tay to lớn của anh vươn ra, định chạm vào tôi.
"Đừng!" Tôi hét lên theo phản xạ, lùi thêm vài bước nữa, cả người run rẩy.
Bàn tay của Hoài Phong khựng lại giữa không trung. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, có chút ngạc nhiên và khó hiểu.
"Anh... chỉ muốn nói là, em hãy chấp nhận sự có mặt của cô ấy." Giọng anh ta dịu đi một chút, nhưng vẫn mang theo sự ép buộc không thể chối từ.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự run rẩy trong giọng nói. Kiếp này, tôi sẽ không đối đầu với anh ta. Tôi sẽ thuận theo ý anh ta, để anh ta có được thứ anh ta muốn.
"Được."
Tôi nghe thấy tiếng mình trả lời, nhẹ như không.
Hoài Phong có vẻ ngạc nhiên trước sự đồng ý nhanh chóng của tôi. Anh ta nhìn tôi chằm chằm, như thể đang cố tìm kiếm điều gì đó trong đôi mắt tôi.
"Tốt," anh ta nói sau một lúc im lặng. "Bảo dì Lan dọn dẹp phòng cho khách ở tầng hai cho cô ấy."
"Không," tôi ngắt lời. "Hãy để cô ấy ở phòng của em."
Hoài Phong và cả Thiều Khánh Phương đều sững sờ nhìn tôi.
/0/95836/coverorgin.jpg?v=20260106215419&imageMogr2/format/webp)
/0/81930/coverorgin.jpg?v=4c9b660c6d603877d7e4c6c0db8252e2&imageMogr2/format/webp)
/0/95779/coverorgin.jpg?v=65a426c7cc4f87a9899789b9d25c6062&imageMogr2/format/webp)
/0/95983/coverorgin.jpg?v=9bca06c9f0b96a4685d888c27750ba1e&imageMogr2/format/webp)
/0/94835/coverorgin.jpg?v=04c1100b0c65c0971ad46e6bc2cc2cb4&imageMogr2/format/webp)
/0/95759/coverorgin.jpg?v=e52d0bd04906ab6f10a6b955ae29367e&imageMogr2/format/webp)
/0/95763/coverorgin.jpg?v=cc6e5afb105c95c8e7d3338407699078&imageMogr2/format/webp)
/0/95704/coverorgin.jpg?v=4735eec7c963dced62f8ab4960a4c1c4&imageMogr2/format/webp)
/0/90716/coverorgin.jpg?v=04c32e747db3e18e5181b1b757e643c8&imageMogr2/format/webp)
/0/95904/coverorgin.jpg?v=6370343e297ca74eb23d0879774c840b&imageMogr2/format/webp)
/0/95922/coverorgin.jpg?v=83083bd5667bacb0b0775bd5f5bc6405&imageMogr2/format/webp)
/0/95815/coverorgin.jpg?v=96c5283e8150f57192d8839ffe2c7e4e&imageMogr2/format/webp)
/0/94212/coverorgin.jpg?v=09defab9b9cb043eac82008c7bf86c7b&imageMogr2/format/webp)