/1/109054/coverorgin.jpg?v=81f685ad0c7c528b04495d7320937dcb&imageMogr2/format/webp)
Tôi dùng một cuốn sổ tay để trừ điểm cuộc hôn nhân của mình với Khu Trúc Lâm. Điểm ban đầu là 100, khi nào trừ hết, chúng tôi sẽ ly hôn.
Ngày tôi gặp tai nạn xe hơi, mất máu nghiêm trọng và đang mang thai, bệnh viện gọi cho anh để xin điều động túi máu hiếm.
Nhưng anh đã từ chối. Bởi vì túi máu đó, anh đã dành sẵn cho mối tình đầu của mình, Thẩm Chi Mai.
Con của chúng tôi đã không giữ được.
Tình yêu ba năm, sự hy sinh của tôi, và cả sinh mạng của con tôi, tất cả đều không bằng một người phụ nữ tên Thẩm Chi Mai.
Tôi lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ, viết xuống dòng chữ cuối cùng:
"Vì Thẩm Chi Mai, gián tiếp gây ra cái chết của con chúng ta. Trừ 100 điểm."
Sau đó, tôi bình thản ký vào đơn ly hôn.
Chương 1
Đậu Ngọc Uyên POV:
Cuốn sổ tay đó là do chính tôi đưa cho anh.
Tôi đã đặt nó ngay ngắn trên bàn cà phê, bên cạnh chiếc gạt tàn pha lê mà anh chưa bao giờ dùng. Bìa sổ màu xanh lam đậm, giống hệt màu chiếc cà vạt anh đeo trong ngày cưới của chúng tôi.
Khu Trúc Lâm trở về nhà khi đồng hồ vừa điểm bảy giờ tối, đúng giờ như mọi khi. Anh cởi áo blouse trắng, vắt lên tay vịn ghế sofa, mùi thuốc khử trùng quen thuộc lan tỏa trong không khí.
Đó là mùi hương của ba năm hôn nhân của chúng tôi. Lạnh lẽo, sạch sẽ, không một chút hơi ấm.
Anh liếc nhìn cuốn sổ, đôi mày kiếm khẽ nhíu lại.
"Cái gì đây?"
"Anh mở ra xem đi," tôi bình thản đáp, tay vẫn đang khuấy đều ly nước cam.
Anh cầm cuốn sổ lên, ngón tay thon dài, sạch sẽ lật từng trang. Đó là đôi tay của một bác sĩ phẫu thuật ngoại khoa hàng đầu, đôi tay có thể cứu sống vô số sinh mạng, nhưng lại chưa bao giờ có thể sưởi ấm được tôi.
Trang đầu tiên, tôi đã viết bằng bút mực đỏ.
"Nhật ký trừ điểm của Khu Trúc Lâm."
"Điểm ban đầu: 100 điểm."
"Khi điểm trừ hết, chúng ta ly hôn."
Anh khựng lại một chút, rồi bật cười, một tiếng cười khẽ và lạnh lùng. "Ngọc Uyên, em lại bày trò gì nữa đây?"
Anh tiếp tục lật.
"Ngày 15 tháng 3, kỷ niệm ngày cưới. Anh quên. Trừ 2 điểm."
"Ngày 2 tháng 4, sinh nhật tôi. Anh đang ở Singapore công tác, nhưng tôi thấy ảnh anh và Thẩm Chi Mai check-in ở Marina Bay Sands. Trừ 5 điểm."
"Ngày 10 tháng 5, tôi bị sốt cao. Gọi cho anh, anh nói đang có ca mổ gấp. Nhưng y tá trưởng nói với tôi, anh đã xin nghỉ phép để đưa Thẩm Chi Mai đi xem triển lãm nghệ thuật. Trừ 10 điểm."
Danh sách kéo dài, ghi lại từng chút một sự thất vọng và đau khổ của tôi trong ba năm qua. Mỗi một lần anh vì Thẩm Chi Mai mà làm tôi tổn thương, tôi lại gạch đi một con số.
Anh lật đến trang cuối cùng, nơi con số đã bị trừ đi quá nửa. Vẻ mặt anh vẫn không một chút thay đổi, như thể đang đọc một bệnh án không liên quan gì đến mình.
"Em thật rảnh rỗi," anh nói, giọng điệu mang theo sự chế giễu không thèm che giấu. Anh đóng cuốn sổ lại, ném nó trở lại bàn.
"Chỉ là một cuốn sổ thôi mà."
Sự thờ ơ của anh giống như một nhát dao vô hình, đâm thẳng vào trái tim vốn đã đầy sẹo của tôi. Tôi đã hy vọng, dù chỉ một chút, rằng anh sẽ có một phản ứng khác. Tức giận, bối rối, hay thậm chí là một lời giải thích. Nhưng không, chỉ có sự coi thường.
Anh đi đến tủ rượu, lấy ra một chiếc hộp gỗ sồi nhỏ được chạm khắc tinh xảo. Anh mở nó ra, bên trong là một chiếc kẹp cà vạt hình cây trúc bằng bạc, đã hơi ngả màu theo năm tháng. Anh cầm nó lên, lau nhẹ bằng một miếng vải nhung, ánh mắt trở nên dịu dàng hiếm thấy.
Tôi biết chiếc kẹp cà vạt đó. Đó là món quà Thẩm Chi Mai tặng anh trước khi cô ta đi Singapore kết hôn.
Trong ba năm, anh chưa bao giờ đeo bất kỳ chiếc kẹp cà vạt nào mà tôi mua. Nhưng món quà cũ kỹ này, anh lại trân trọng như báu vật.
99 điểm. Tôi thầm nghĩ trong lòng. Chỉ cần thêm một điểm nữa thôi, mọi thứ sẽ kết thúc.
Đúng lúc đó, điện thoại của anh đổ chuông.
Tiếng chuông gấp gáp phá vỡ sự im lặng ngột ngạt trong phòng khách.
Anh bắt máy, và chỉ trong một giây, vẻ mặt lạnh lùng của anh tan vỡ. "Chi Mai? Em nói gì? Nổ khí gas? Em đang ở đâu?"
/0/95884/coverorgin.jpg?v=9f41effda2bfcbe4c6a2e3a7de53ece4&imageMogr2/format/webp)
/0/95868/coverorgin.jpg?v=fe2fc366fa02dfd8885b3a308558655e&imageMogr2/format/webp)
/0/95665/coverorgin.jpg?v=f79099c95f5292a556117285ed981871&imageMogr2/format/webp)
/0/95823/coverorgin.jpg?v=8a88a7a2f37dda1f711b4a96e01853f2&imageMogr2/format/webp)
/0/82348/coverorgin.jpg?v=e005f2dca859c33be99391c49069b5d8&imageMogr2/format/webp)
/0/78547/coverorgin.jpg?v=f5e2885e44f6c6d0b7cff040245a4da2&imageMogr2/format/webp)
/0/95682/coverorgin.jpg?v=1c1aeb027724b6b0d07667943fe30148&imageMogr2/format/webp)
/0/95803/coverorgin.jpg?v=e3aa994d242b34ea1fae67d790319973&imageMogr2/format/webp)
/0/95760/coverorgin.jpg?v=06cdaf16d8bc3ef8d69d12e43b6b40a9&imageMogr2/format/webp)
/0/81880/coverorgin.jpg?v=6d97f4e653393b53fb15ad3a775ab26d&imageMogr2/format/webp)
/1/103148/coverorgin.jpg?v=72c6db0f3fd6409682457596572d917f&imageMogr2/format/webp)
/0/98746/coverorgin.jpg?v=8e852a9e02e059e68122c05e9663f951&imageMogr2/format/webp)
/0/89080/coverorgin.jpg?v=20250807151031&imageMogr2/format/webp)
/0/95859/coverorgin.jpg?v=82d75c1d6505e2717c84f7812b4ac6b5&imageMogr2/format/webp)
/0/95907/coverorgin.jpg?v=85395a836feaf555a0c0c6483f259c89&imageMogr2/format/webp)
/1/109928/coverorgin.jpg?v=6493adb44d1dfaaa21ce1e8f427a1aa1&imageMogr2/format/webp)
/1/100631/coverorgin.jpg?v=46b3e99bb54135aac4ca4f57db38bda2&imageMogr2/format/webp)
/1/100773/coverorgin.jpg?v=02635bdc0cea9d5f37f3ee6f1705753a&imageMogr2/format/webp)
/0/94110/coverorgin.jpg?v=cae97f95e9498af9d6cc66615e3274d7&imageMogr2/format/webp)
/0/90182/coverorgin.jpg?v=6be56c696463cfe8172c2a469e85a343&imageMogr2/format/webp)