Người vợ bí mật của anh ta, sự xấu hổ trước công chúng của anh ta

Người vợ bí mật của anh ta, sự xấu hổ trước công chúng của anh ta

Gavin

5.0
Bình luận
233
Duyệt
20
Chương

Tại phòng tư vấn tâm lý, tôi gặp một khách hàng "đặc biệt", tiểu thư nhà giàu Kỷ Mộng Mơ. Cô ta đang đợi vị hôn phu Trình Lĩnh Nam của mình, và tự hào khoe với tôi tấm ảnh của anh. Đó chính là chồng tôi, người đàn ông tôi đã cứu sau tai nạn và chung sống suốt hai năm qua. Khi anh ấy đến, anh lướt qua tôi như một người xa lạ. Anh ôm lấy vị hôn thê của mình, thì thầm những lời ngọt ngào mà anh từng chỉ dành cho tôi. Người chồng tài xế xe tải mất trí nhớ của tôi, hóa ra lại là người thừa kế của một tập đoàn giàu có. Hai năm hôn nhân của chúng tôi, tình yêu mà tôi ngỡ là chân thật, chỉ là một sai lầm trong lúc anh mất trí nhớ. Tôi, người vợ hợp pháp, bỗng chốc trở thành kẻ thứ ba đáng xấu hổ. Thế giới của tôi sụp đổ. Tôi lập tức gọi điện cho dì ở Pháp, sắp xếp mọi thủ tục di dân. Lần này, tôi chọn rời khỏi nơi đau khổ này mãi mãi.

Chương 1

Tại phòng tư vấn tâm lý, tôi gặp một khách hàng "đặc biệt", tiểu thư nhà giàu Kỷ Mộng Mơ.

Cô ta đang đợi vị hôn phu Trình Lĩnh Nam của mình, và tự hào khoe với tôi tấm ảnh của anh. Đó chính là chồng tôi, người đàn ông tôi đã cứu sau tai nạn và chung sống suốt hai năm qua.

Khi anh ấy đến, anh lướt qua tôi như một người xa lạ. Anh ôm lấy vị hôn thê của mình, thì thầm những lời ngọt ngào mà anh từng chỉ dành cho tôi.

Người chồng tài xế xe tải mất trí nhớ của tôi, hóa ra lại là người thừa kế của một tập đoàn giàu có. Hai năm hôn nhân của chúng tôi, tình yêu mà tôi ngỡ là chân thật, chỉ là một sai lầm trong lúc anh mất trí nhớ.

Tôi, người vợ hợp pháp, bỗng chốc trở thành kẻ thứ ba đáng xấu hổ.

Thế giới của tôi sụp đổ. Tôi lập tức gọi điện cho dì ở Pháp, sắp xếp mọi thủ tục di dân. Lần này, tôi chọn rời khỏi nơi đau khổ này mãi mãi.

Chương 1

Nguyễn Trâm Anh POV:

Tiếng chuông gió bằng vỏ sò treo trước cửa phòng tư vấn tâm lý leng keng, xen lẫn tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ. Đó là âm thanh quen thuộc của một buổi chiều thứ Bảy ở Đà Lạt, yên bình và có phần buồn tẻ.

Tôi vừa pha xong một tách trà hoa cúc, hơi nóng lượn lờ làm mờ đi cặp kính của tôi.

Đột nhiên, tiếng khóc thét chói tai xé toang không gian tĩnh lặng.

"Cút ra! Tất cả cút hết cho tôi! Đừng ai tới gần tôi!"

Tôi tháo kính, day day sống mũi. Lại nữa rồi.

Cô gái tên Kỷ Mộng Mơ, vị khách hàng "đặc biệt" mà phòng khám của chúng tôi buộc phải tiếp nhận ba ngày nay.

"Trâm Anh, em ra xem sao đi," chị Lan, đồng nghiệp của tôi, ló đầu vào, vẻ mặt đầy khó xử. "Cô ấy lại làm loạn rồi, không cho ai vào phòng cả."

Tôi bước ra hành lang. Qua khe cửa hé mở, tôi thấy Mộng Mơ đang đứng trên bàn, một tay cầm mảnh vỡ của chiếc bình hoa bằng gốm, kề sát vào cổ tay trắng nõn của mình. Nước mắt lã chã trên khuôn mặt xinh đẹp nhưng đầy vẻ đỏng đảnh, kiêu ngạo.

"Các người mà bước vào, tôi chết ngay tại đây cho xem!"

Chị Lan kéo tay tôi, ghé vào tai nói nhỏ: "Người nhà cô ấy vừa gọi điện, nói là cậu Trình Lĩnh Nam sắp đến rồi. Bằng mọi giá phải giữ cô ấy lại, tuyệt đối không được để cô ấy tự làm mình bị thương. Em biết đấy, nhà họ Trình không phải dạng vừa đâu."

Trình Lĩnh Nam.

Cái tên này, giống như một cây kim vô hình, bất ngờ đâm vào tim tôi.

Không thể nào. Chắc chỉ là trùng tên thôi. Người thừa kế của tập đoàn bất động sản Trình Gia hàng đầu TP.HCM, sao có thể là anh ấy được?

Chồng của tôi, người đàn ông mà tôi đã cứu sau một vụ tai nạn xe máy ở Đà Lạt hai năm trước, lúc đó anh ấy bị mất trí nhớ, người không một xu dính túi, chỉ là một tài xế xe tải đường dài tên Nam.

Chắc chắn là trùng hợp thôi. Tôi tự trấn an mình, nhưng một cảm giác bất an không tên cứ len lỏi trong lòng.

Chị Lan đưa cho tôi tập hồ sơ bệnh án, giọng đầy khẩn thiết: "Chỉ có em mới khiến cô ấy bình tĩnh lại được thôi. Cô ấy chỉ đích danh em."

Tôi lật giở tập hồ sơ. Ở mục thông tin người thân, cái tên "Trình Lĩnh Nam" và chức danh "Vị hôn phu" được in đậm, rõ ràng. Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ mặt chuyên nghiệp của một chuyên gia tư vấn tâm lý. Tôi không thể để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến công việc.

Tôi bước vào phòng, nhẹ nhàng nói: "Mộng Mơ, là tôi, Trâm Anh đây. Có thể nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?"

Thật kỳ lạ, vừa nghe thấy giọng tôi, Mộng Mơ liền buông mảnh gốm xuống, nhảy khỏi bàn rồi lao đến ôm chầm lấy tôi, khóc nức nở như một đứa trẻ.

"Chị Trâm Anh, bọn họ đều bắt nạt em... Em muốn về nhà... Em muốn gặp anh Lĩnh Nam..."

Cô ấy dụi đầu vào vai tôi, bộ dạng hoàn toàn tin tưởng và dựa dẫm. Tôi có thể cảm nhận được cô ấy là một tiểu thư được nuông chiều từ bé, quen được mọi người vây quanh, dỗ dành.

"Anh Lĩnh Nam của em đâu? Sao anh ấy còn chưa tới?" Mộng Mơ vừa khóc vừa lục lọi trong chiếc túi xách Hermes của mình, lôi ra một chiếc điện thoại đính đầy kim cương. Cô ấy mở màn hình, khoe với tôi một tấm ảnh.

"Chị xem này, đây là anh Lĩnh Nam của em. Anh ấy đẹp trai lắm đúng không?"

Trong ảnh là một người đàn ông mặc vest lịch lãm, gương mặt góc cạnh hoàn hảo, ánh mắt sâu thẳm. Và đó chính là gương mặt mà mỗi ngày tôi đều nhìn thấy, gương mặt của chồng tôi.

"Anh Lĩnh Nam yêu em nhất trên đời," Mộng Mơ tự hào khoe, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào. "Anh ấy nói em là nàng công chúa duy nhất của anh ấy. Anh ấy còn mua cả một hòn đảo đặt tên em nữa đấy."

Hòn đảo... Tôi nhớ Nam của tôi từng nói, sau này có tiền anh sẽ mua một trang trại nhỏ ở ngoại ô, chúng tôi sẽ trồng hoa, nuôi gà, sống một cuộc đời bình dị.

"Nhưng mà," Mộng Mơ bỗng nhiên xụ mặt, "từ sau cái lần anh ấy bị mất tích ở Đà Lạt gần một năm trước, anh ấy cứ là lạ. Anh ấy vẫn yêu em, nhưng đôi khi em cảm thấy anh ấy có gì đó giấu em."

Mất tích ở Đà Lạt... gần một năm trước...

Đầu óc tôi trống rỗng. Mọi mảnh ghép rời rạc bỗng chốc ráp lại thành một sự thật tàn nhẫn.

Cả thế giới của tôi như sụp đổ ngay khoảnh khắc ấy.

Flashback - Hai năm trước

Tôi gặp anh trong một buổi chiều mưa ở Đà Lạt. Anh nằm bất tỉnh bên chiếc xe máy đổ nát, đầu bê bết máu. Tôi đã không ngần ngại đưa anh vào bệnh viện.

Khi anh tỉnh lại, anh đã quên hết mọi thứ, không nhớ mình là ai, từ đâu đến. Nhìn anh ngơ ngác và cô độc, lòng trắc ẩn của tôi trỗi dậy. Tôi đã đưa anh về căn nhà trọ nhỏ của mình.

Tôi đặt cho anh một cái tên mới: "Nam".

Chúng tôi đã yêu nhau như thế. Tình yêu của chúng tôi nảy nở giữa những ngày tháng giản dị ở thành phố sương mù. Anh không có tiền, không có địa vị, nhưng anh có một trái tim chân thành.

Anh học mọi thứ rất nhanh. Anh học nấu ăn, học sửa đồ điện, học cách chăm sóc những chậu hoa cúc nhỏ trên ban công của tôi. Anh nói anh muốn bù đắp cho tôi, vì tôi đã cho anh một cuộc sống mới.

Để có tiền chữa trị cho vết thương ở chân của anh, tôi đã phải bán đi bức tranh sơn mài cổ quý giá mà ông ngoại để lại. Đó là kỷ vật duy nhất của gia đình tôi. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ rằng, không có gì quý giá hơn anh.

Anh đã quỳ xuống cầu hôn tôi dưới gốc cây thông già sau nhà thờ Con Gà. Chiếc nhẫn chỉ là một vòng cỏ khô anh tự tết, nhưng đối với tôi, nó quý hơn mọi loại kim cương.

Đám cưới của chúng tôi diễn ra đơn giản, chỉ có vài người bạn thân. Anh mặc một bộ vest đi thuê, còn tôi mặc chiếc váy trắng giản dị. Chúng tôi đã trao nhau lời thề nguyện, hứa sẽ ở bên nhau trọn đời.

Những ngày đầu sau hôn nhân là khoảng thời gian ngọt ngào nhất. Chúng tôi quấn quýt không rời. Anh thường ôm tôi từ phía sau khi tôi đang soạn giáo án, thì thầm vào tai tôi những lời yêu thương. Hơi thở ấm nóng của anh, vòng tay siết chặt của anh, tất cả đều khiến tôi chìm đắm trong hạnh phúc.

Nhưng rồi một ngày, anh nói anh phải đi xa, làm tài xế xe tải đường dài để kiếm tiền lo cho gia đình.

Anh bắt đầu vắng nhà thường xuyên. Những cuộc điện thoại thưa dần. Sự ấm áp cũng dần nguội lạnh. Anh vẫn dịu dàng, nhưng có một sự xa cách vô hình len lỏi vào giữa chúng tôi.

Bây giờ tôi mới hiểu. "Đi làm tài xế" chỉ là một lời nói dối. Anh đã lấy lại trí nhớ, và anh đã trở về với thân phận thật của mình, trở về bên cạnh vị hôn thê thật sự của anh.

Hiện tại

"Chị Trâm Anh, chị sao thế? Sao chị lại khóc?" Giọng nói của Mộng Mơ kéo tôi về thực tại. Tôi đưa tay lên má, mới nhận ra nước mắt đã rơi tự lúc nào.

"Không... không có gì, tôi chỉ thấy cảm động cho tình yêu của hai bạn," tôi vội lau nước mắt, cố nặn ra một nụ cười.

"Đúng vậy đó, chúng em yêu nhau lắm," Mộng Mơ ngây thơ đáp lại.

Đúng lúc này, cánh cửa phòng bật mở. Một người đàn ông cao lớn, mặc bộ vest Armani đắt tiền, sải bước vào. Vệ sĩ của anh ta bị nhân viên phòng khám chặn lại bên ngoài.

Người đó chính là Nam, là Trình Lĩnh Nam.

Anh nhìn thấy tôi, trong mắt thoáng một tia kinh ngạc, nhưng rồi nhanh chóng trấn tĩnh lại. Anh không tiến về phía tôi.

Thay vào đó, anh ném cho tôi một ánh mắt cảnh cáo lạnh lùng.

Rồi anh bước nhanh đến bên Kỷ Mộng Mơ, ôm cô ấy vào lòng.

"Mộng Mơ, anh đây rồi. Đừng sợ." Giọng nói trầm ấm quen thuộc, nhưng giờ đây lại dành cho một người phụ nữ khác.

"Anh Lĩnh Nam!" Mộng Mơ vỡ òa trong vòng tay anh. "Sao bây giờ anh mới đến? Em sợ lắm!"

"Ngoan, là anh không tốt. Anh bận họp, không thể đến ngay được," anh dịu dàng dỗ dành, vuốt ve mái tóc cô. "Đừng khóc nữa, em khóc xấu lắm."

Những lời dỗ dành ngọt ngào đó, từng là đặc quyền của riêng tôi. Trái tim tôi như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào, đau đớn đến không thở nổi.

Tôi nhớ có lần tôi bị cảm, sốt cao, anh đã thức trắng đêm chăm sóc tôi. Anh cũng đã nói: "Trâm Anh, em đừng khóc. Em khóc xấu lắm. Em cười là đẹp nhất."

Lời hứa còn văng vẳng bên tai, mà người đã thay lòng.

Tôi quay mặt đi, không muốn nhìn cảnh tượng chói mắt đó nữa.

Nhưng giọng nói của anh vẫn không buông tha cho tôi. Anh quỳ một chân xuống trước mặt Mộng Mơ, nâng bàn tay cô lên, đặt một nụ hôn lên đó.

"Mộng Mơ, anh thề, từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ để em phải chịu bất kỳ ấm ức nào nữa. Anh yêu em."

Một lời thề trang trọng, một nụ hôn dịu dàng.

Và tôi, người vợ hợp pháp của anh, lại trở thành kẻ thứ ba đáng xấu hổ.

Mộng Mơ cuối cùng cũng nín khóc, được anh bế bổng lên, rời khỏi phòng khám. Anh lướt qua tôi như một người xa lạ, không một ánh nhìn, không một lời giải thích.

Tôi đứng chết lặng tại chỗ, cảm giác như linh hồn đã bị rút cạn. Hóa ra, tất cả chỉ là một giấc mơ. Giấc mơ đẹp đẽ mà tôi đã tự dệt nên, để rồi hôm nay, chính tay người đàn ông tôi yêu nhất đã tàn nhẫn xé nát nó.

Tôi không còn gì cả.

Tôi phải rời khỏi đây. Ngay lập tức.

Tôi run rẩy lấy điện thoại, gọi cho dì của tôi ở Pháp.

"Dì ơi... con là Trâm Anh đây."

"Trâm Anh à, con sao thế? Giọng yếu vậy?"

"Dì ơi, con muốn sang Pháp với dì... Con muốn làm thủ tục di dân... ngay lập tức."

"Sao đột ngột vậy? Chuyện gì xảy ra với con và Nam à?" Dì tôi vẫn nghĩ chúng tôi là một cặp vợ chồng hạnh phúc. "Không sao, cứ qua đây trước đã. Nam nó đi cùng con chứ? Dì chuẩn bị phòng cho hai đứa."

"Không ạ," tôi cay đắng nói, "Anh ấy... sẽ không đi đâu cả."

"Thôi được rồi, cứ qua đây rồi tính. Vé máy bay cứ để dì lo."

Cúp máy, tôi lê những bước chân nặng trĩu ra khỏi phòng khám.

Và rồi, tôi lại gặp anh.

Trình Lĩnh Nam đang đứng dựa vào chiếc xe sang trọng của mình, ngón tay kẹp điếu thuốc, khói trắng lượn lờ che đi biểu cảm trên gương mặt anh.

Anh thấy tôi, dập điếu thuốc, rồi bước về phía tôi.

"Chúng ta nói chuyện một chút đi."

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Gavin

Thêm nhiều động thái
Cái giá của cô tình nhân mười chín tuổi của anh ta

Cái giá của cô tình nhân mười chín tuổi của anh ta

Tình Cảm Lãng Mạn

5.0

Chồng tôi, Hoàng Bách, là tay chơi khét tiếng nhất Sài Gòn, nổi danh với những cuộc tình chóng vánh theo mùa cùng các cô gái mười chín tuổi. Suốt năm năm, tôi đã tin rằng mình là ngoại lệ, là người cuối cùng đã thuần hóa được anh. Ảo tưởng đó vỡ tan tành khi ba tôi cần ghép tủy xương. Người hiến tặng hoàn hảo là một cô gái mười chín tuổi tên Trà My. Vào ngày phẫu thuật, ba tôi đã qua đời vì Hoàng Bách chọn ở trên giường cùng cô ta, thay vì đưa cô ta đến bệnh viện. Sự phản bội của anh không dừng lại ở đó. Khi thang máy rơi tự do, anh kéo cô ta ra trước và bỏ mặc tôi rơi xuống. Khi đèn chùm đổ sập, anh dùng thân mình che chắn cho cô ta và bước qua người tôi đang nằm trong vũng máu. Anh thậm chí còn trộm món quà cuối cùng mà người ba đã khuất để lại cho tôi và tặng nó cho cô ta. Xuyên suốt tất cả, anh gọi tôi là đồ ích kỷ và vô ơn, hoàn toàn không biết rằng ba tôi đã không còn nữa. Vì vậy, tôi lặng lẽ ký vào đơn ly hôn và biến mất. Ngày tôi rời đi, anh nhắn tin cho tôi. "Tin tốt đây, anh tìm được người hiến tủy khác cho ba em rồi. Chúng ta đi sắp xếp lịch phẫu thuật thôi."

Đám cưới của tôi, không phải anh

Đám cưới của tôi, không phải anh

Tình Cảm Lãng Mạn

5.0

Năm năm trước, tôi đã cứu mạng vị hôn phu của mình trên một ngọn núi ở Sa Pa. Cú ngã đó để lại cho tôi một tổn thương thị giác vĩnh viễn - một lời nhắc nhở lấp lánh, không ngừng nghỉ về cái ngày tôi đã chọn anh thay vì đôi mắt hoàn hảo của chính mình. Anh ta trả ơn tôi bằng cách bí mật đổi địa điểm tổ chức đám cưới của chúng tôi từ Sa Pa đến Nha Trang, chỉ vì cô bạn thân nhất của anh ta, Ái My, phàn nàn rằng ở đó quá lạnh. Tôi đã tình cờ nghe được anh ta gọi sự hy sinh của tôi là "thứ sến sẩm vớ vẩn" và tận mắt chứng kiến anh ta mua cho cô ta một chiếc váy trị giá hơn một tỷ đồng trong khi lại nhăn nhó với chiếc váy của tôi. Vào ngày cưới, anh ta bỏ mặc tôi đứng chờ ở lễ đường để vội vã đến bên Ái My vì một "cơn hoảng loạn" xuất hiện đúng lúc. Anh ta quá chắc chắn rằng tôi sẽ tha thứ cho anh ta. Luôn luôn là như vậy. Anh ta không xem sự hy sinh của tôi là một món quà, mà là một bản hợp đồng đảm bảo cho sự phục tùng của tôi. Vì vậy, khi cuối cùng anh ta cũng gọi đến địa điểm tổ chức tiệc cưới trống không ở Nha Trang, tôi đã để anh ta nghe thấy tiếng gió núi và tiếng chuông nhà thờ trước khi tôi lên tiếng. "Đám cưới của em sắp bắt đầu rồi," tôi nói với anh ta. "Nhưng không phải là với anh."

Sách tương tự

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cecilia
4.7

Tống Hoan là cô gái xấu xí vô dụng không được cưng chiều, còn con gái của mẹ kế lại xinh đẹp tài ba, còn sắp gả cho người thừa kế hào môn Hoắc Tư Dực, danh giá vộ cùng. Ai ai cũng thích bợ đỡ nịnh nọt, Thẩm Thanh Âm càng thêm khí thế hơn người, "Vinh Hoan, cô sẽ bị tôi chà đạp dưới chân như con chó mãi mãi!" Tuy nhiên, vào ngày cưới, mọi người lại thấy Tống Hoan mặc váy cưới lộng lẫy bước vào nhà họ Hoắc, còn Thẩm Thanh Âm thì trở thành trò cười. Cả thành phố đều hoang mang, tại sao lại như vậy? Không ai tin rằng cậu ấm Hoắc Tư Dực lại thích một cô gái xấu xí vô dụng, ai cũng chờ đợi ngày Tống Hoan bị đuổi ra khỏi nhà. Nhưng chờ mãi, điều họ thấy lại là Tống Hoan bỗng nhiên tỏa sáng. Nữ hoàng y dược, chuyên gia tài chính, thiên tài giám định bảo vật, bố già trong lĩnh vực AI.v...v..., từng lớp thân phận bị lộ ra làm những kẻ trêu chọc phải choáng váng. Hải Thành bùng nổ rồi! Nhà họ Thẩm hối hận không kịp, thanh mai trúc mã quay lại nịnh nọt, nhưng chưa kịp nghe Tống Hoan từ chối. Người thừa kế của hào môn, Hoắc Tư Dực, đăng tải một bức ảnh không tì vết không nhờ phấn son, khiến Tống Hoan trở thành cơn sốt trên mạng xã hội!

Thợ săn thô lỗ và thê tử thần y

Thợ săn thô lỗ và thê tử thần y

Lucy
5.0

[Trồng trọt, không gian, tát mặt cặn bã, làm giàu, cưng chiều] Phương Cẩm Tú nắm trong tay không gian linh tuyền, vốn ở hiện đại mở một phòng khám Đông y, làm ăn phát đạt, không phải cạnh tranh mệt mỏi, cũng chẳng cần làm việc như điên, ăn uống chẳng thiếu thứ gì, tiền bạc cứ thế chảy vào túi. Thế mà chỉ sau một giấc ngủ, nàng lại xuyên không đến một thế giới khác, nhập vào thân xác của một thiếu nữ nghèo ở một ngôi làng miền núi khốn khó, lại còn gặp phải hạn hán lớn. Vừa mở mắt đã bị bán đi. May thay, gia đình mua nàng lại hoàn toàn khác với tưởng tượng. Không những không bị ngược đãi, nàng còn được nâng niu như bảo vật, chăm sóc từng li từng tí. Trong thời buổi thiếu ăn thiếu mặc, đất đai khô cằn này, Phương Cẩm Tú quyết tâm báo đáp ân tình. quận mẫu mắc bệnh nặng ư? Chuyện nhỏ, nàng hái thuốc ngâm vào nước linh tuyền, chỉ một lát là chữa khỏi. Trong nhà hết đồ ăn rồi ư? Chuyện nhỏ, nàng cùng mọi người vào rừng săn bắn, nhờ vận đỏ như son, đi đâu cũng gặp may, con mồi như tự động dâng đến tận tay. Chỉ ăn thịt mà thiếu rau, sợ thiếu chất ư? Chuyện nhỏ, nhỏ vài giọt linh tuyền là cây gì cũng sống khỏe, rau củ quả ăn thỏa thích. Họ hàng xấu bụng thấy nhà mình ngày càng khá giả liền tìm cớ gây chuyện ư? Chuyện nhỏ, nàng gọi phu quân mạnh mẽ của mình đánh chúng. Gì cơ? Người hỏi làm sao mà phu quân cô lại ngoan ngoãn nghe lời thế à? Tông Dự ánh mắt rực cháy bước đến gần: "Tức phụ, nàng muốn gì cũng được, kể cả mạng sống của ta, chỉ cần nàng ở bên ta suốt đời này."

Ngày chia tay: Tôi cưới chớp nhoáng với tỷ phú

Ngày chia tay: Tôi cưới chớp nhoáng với tỷ phú

Rock La porte
4.9

[Điềm sủng + cưới chớp nhoáng + cưới trước yêu sau] Nuôi bạn trai bao năm, không ngờ anh lại ngoại tình với bạn thân, Lục Thanh Thanh với thái độ bất cần, trực tiếp ứng tuyển quảng cáo tìm bạn đời, cưới chớp nhoáng với một người đàn ông xa lạ. Sau khi cưới chớp nhoáng, người đàn ông mở miệng là nói sẽ chi trả toàn bộ chi phí sinh hoạt trong nhà, Lục Thanh Thanh cười lạnh lùng, lại là một màn kịch lừa đảo anh nuôi em của người đàn ông gia trưởng. Ngờ đâu, người đàn ông này lại là một ma đầu sủng thê, bên ngoài ủng hộ sự nghiệp của cô, trong nhà giúp đỡ cô làm việc nhà, mọi việc trong nhà đều do cô bố trí, cuộc sống có bàn bạc thương lượng, ngày tháng của hai người trôi qua thật ngọt ngào. Điều khiến cô kinh ngạc chính là, mỗi khi cô gặp khó khăn, người chồng hờ này vừa xuất hiện là đã trực tiếp hóa giải. Mỗi lần cô đặt câu hỏi, người chồng hờ chỉ cười qua loa, khen cô có năng lực mạnh mẽ, vợ thật giỏi giang. Cho tới một ngày, dưới sự yêu chiều của chồng, cô đã đạt được thành tựu. Lúc này cô mới phát hiện trên bìa tạp chí tài chính toàn cầu, lâu nay luôn xuất hiện một người đàn ông có gương mặt giống hệt chồng mình.

Thiên kim quá điên cuồng! Dẫn cả nhà diệt sạch hắc bạch lưỡng đạo

Thiên kim quá điên cuồng! Dẫn cả nhà diệt sạch hắc bạch lưỡng đạo

Ruby Skye
5.0

Sở Thanh Diên tưởng rằng bản thân là đứa con bị bỏ rơi, mang hận thù trở về, nhưng phát hiện nhà họ Sở lún sâu trong vũng lầy! Mẹ cô bị điên, bố cô trúng độc nằm giường. Anh cả là bậc thầy piano lại bị ép ở rể chịu nhục, anh hai cảnh sát lại bị oan vào ngục, anh ba trở thành lâu la của băng đảng bị đánh dập. Thiên kim giả còn cấu kết với đối thủ, chê bai "những người của nhà họ Sở là của nợ" quay lưng ôm lấy kẻ thủ. Sở Thanh Diên âm thầm ra tay, giúp mẹ lấy lại tinh thần, giúp bố khỏe lại! Anh cả ly hôn quay lại cuộc sống đỉnh cao, anh hai được gỡ oan thăng chức, anh ba trở thành chủ mới của băng đảng! Từ đó, nhà họ Sở nắm quyền hắc bạch lưỡng đạo. Nhiều người cười nhạo Sở Thanh Diên là phế vật dựa vào người nhà, không xứng với đại lão băng đảng Phó Tư Niên. Nào ngờ thân phận thật của cô lần lượt được tiết lộ: Thần y, sát thủ số một, nữ hoàng thương trường, thủ lĩnh Hắc Dạ – tất cả đều là cô! Phó Tư Niên vội vàng giữ chặt lấy cô: "Diên Diên, đừng giận nữa, hôn sự này không được hủy đâu!" Anh quỳ xuống cầu hôn: "Lấy anh nhé! Anh sẽ dâng tặng em cả đế quốc này làm sính lễ!"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết