n, tình cờ nhặt được Tô Nghị bên
bà ta cũng không cắt đứt
không thể quên, càng không nói đến ch
hị tuyệt không được đi hướng tây
y cắn làm tay con tê dại, không còn sức nữa, hay là người chịu khó ra tay một chút? Nhà
nếu tên tiểu tử thối Tô Thanh Dương và Ngũ thị dám manh động thì
dáng đến tội nghiệt cũng vứt gậy chống sang một bên, đích thân tiến về phía Tuyền Bảo, t
mạng người sống sờ sờ, là tôn nữ của bà mà! Tô Trâu thị, sao bà có thể vì hai trăm cân gạo thô mà n
tiểu thúc đang ngăn cản bà. Đám người chán ghét đẩy Ngũ Ánh Tuyết ra, mặc kệ bà ngã xuống đấ
n tỉnh táo lao tới định cắn Tô lão thái,
c, họ cùng nhau khống chế Tô Thanh Dương, n
đi cho rảnh nợ, để nó sống thì phải lãn
ắm mộng, bàn tay khô khốc như củ
c, bà ta chợt phát hiện đứa trẻ
đang nhìn thẳng vào bà ta,
n Bảo nở nụ cười, cá
òng bàn chân lên đến đỉnh đầu, toàn thân nổi hết gai ốc,
ta là phải trả giá đắt đó nh
giữa bầu trời trong xanh không một gợn mây bỗng vang lên một tiếng động t
tiếp
g "rắc"
trời, chia cắt bầu trời
hạy nhưng chân lại như mọc rễ tại chỗ,
oành" vang lên, đánh văng bà ta xa nửa trượng, biến bà ta thành một k
ay ra, Tuyền Bảo ngã ngồi xuố
ng ngần như ngó sen của mình,
này của nàng vẫn
ỉ nhỏ bằng sợi tóc, không thể đán
chút khó lò
rời bằng một nă
o bảo vừa tròn ba tuổi rưỡi, Thiên Đế ba ba
ối cùng đã để nàng đầu thai vào bụng của Ng
mắng chửi loạn xạ, trách móc Ngũ Ánh Tu
hiên không chịu nhận sự nhục nhã này, thế là nguyên thần xuất khiếu chạy
uối cùng cũng sẽ như sông ngòi đổ về biển lớn, quay trở về với cơ thể nàng, bản
tiên đang đại náo Thiên cung húc văng xuống phàm trần, rơi đúng vào cái
được đám người xấu này thì t
n sức lực, cộng thêm bản thân vốn là một đứa trẻ ba tuổi rưỡi ham chơi ham n
i ra uy lực quá nhỏ, nhưng trong mắt dân làng th
a Ngũ thị linh nghiệm rồi, T
Bảo đi đổi lương thực đến ông trời cũng không nhìn nổi nữ
kêu la hoảng hốt vang vọng khắp thôn, những kẻ mất đi chỗ dựa nháo nhào như
ân một cái, dù sợ hãi đến mấy cũng phải kiểm tra tình hình của Tô T
nào lành lặn, đen thui như than củi, nếu không phải tròng mắt còn cử
viên ngoại hứa hẹn, lại dậm chân ra lệnh: "Lão tam lão tứ, cướp lấy nha đầu kia, giết chết rồi đem giao cho Hoàng viên ngo
ấy sảng khoái bao nhiêu thì bây giờ lại hoảng hốt bấy nhiêu, bà cố gắng vùng vẫy muốn đứng lên nhưn
ầ
a trực tiếp bị người ta đá văng, đám dân làng đang trèo trên tường
ị ngày thường thương khuê nữ này nhất, tuyệt đối sẽ
ô Trâu thị nhặt về nuôi, nợ người ta ân tình, giờ c
ờng không thèm nén giọng, mỉa mai châm chọc: "Chẳng lẽ lại muốn để Tô
đi, chiếc cuốc đập mạnh vào tường khiến những kẻ đang nói mát đồng loạt bỏ chạ
Bảo nhà mình đi, con bé bị Trâu Thúy Lan và nươ
nhẹ nhõm, "Khuê nữ chỉ là ngủ thiếp đi thôi, không sao, đừng lo lắng,
hía ba huynh đệ Tô Kim, Tô Ngân và Tô Ngọc, kh
/1/109204/coverbig.jpg?v=b9805e7a9b8157e29e3c7b5d1dde0c43&imageMogr2/format/webp)