icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Tái sinh để từ chối bạn

Chương 2 

Số từ:1146    |    Phát hành vào:17/10/2025

ệp Ma

đã xảy ra chuyện gì. Sáng hôm sau, khi tôi xuống nhà ăn sáng, tôi đã thấy cô ta n

đối xử tốt với tôi, trông có vẻ hơ

ặt trang điểm nhẹ nhàng trông vô cùng trong sáng và đáng thương. Cô ta đang gắp

n một tia đắc thắng không thể che giấu, nhưng

i với giọng ngọt ngào. "Đêm qua anh

ện, cách xa họ nhất có thể. Tôi tự lấy cho mình một lát

ờng như khiến Võ Nam Phong khó

ng, giọng nói vẫn còn chút khàn khàn nhưng đã đầy vẻ hác

n thẳng vào mắt anh ta

ng hoàng," anh ta gằn g

lau miệng bằng khăn ăn. "

đập bàn. "Em ngày càng kh

tiếng, giọng đầy uy nghiêm. "Con đa

êm qua đến giờ cô ta cứ như người mất hồn, lạnh lùng như tảng băng. Con nói chu

kéo tay Nam Phong, đôi

ây. Chắc chắn Diệp Mai đang hiểu lầm chúng ta. Em... em xin lỗi, Diệp Mai. Đêm qu

ghen tuông đang bắt quả tang chồ

hen tuông và đau khổ. Nhưng bây giờ,

nói một cách bình thản. "Chuyện giữ

ì càng tức giận hơn. Anh ta đứng phắt dậy

ng, ghé sát vào tai tôi, giọng nói đầy đe dọa. "Em nó

anh ta phả vào tai mình. Tôi theo bản năng ngh

ôi, tôi sống ở nhà họ Võ là nhờ lòng tốt của bác trai bác gái. Nhưng điề

i của tôi dường như đã

ôi mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sốn

gười, kéo tay Kiều Tha

ng t

bố mẹ mình một tiếng, cứ thế kéo

đến ngột ngạt. Bà Võ nhìn

g sao chứ? Thằ

i ngắt lời bà, mỉm cư

bây giờ, tôi sẽ không bao giờ để anh

ủa mình rồi xin phép lên phòng. Tôi cần phải lên kế ho

tôi nghe thấy tiếng Nam Phong nó

thôi. Một con nhỏ mồ côi được nhà anh cưu mang, cô ta dám l

c, bàn tay n

g cười khúc khích của Kiều

hật sâu, rồi lại

ý. Càng như vậy, tôi càng c

Phong từ ngoài vườn đi vào. Anh ta nhìn th

c đến, chặ

đâ

ph

ói với em." Anh ta ra

nh ta. Tôi do dự một lúc, nhưng cuối cùng vẫn đi theo. Tôi biết, trốn tránh

đầu này sẽ còn tàn khốc hơn nh

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Tái sinh để từ chối bạn
Tái sinh để từ chối bạn
“Vào ngày tôi sinh non, chồng tôi, Võ Nam Phong, đã nhốt tôi trong một căn biệt thự bỏ hoang. Anh ta để tôi và đứa con sơ sinh của chúng tôi chết dần chết mòn trong đau đớn, chỉ để trả thù cho người con gái anh ta yêu, Kiều Thanh Hà. Anh ta thậm chí còn tìm thấy những lá thư tình tôi viết cho anh, gọi tình yêu của tôi là thứ "buồn nôn" và xé nát chúng trước mặt tôi. Trong mắt anh ta, sự chân thành của tôi chỉ là một trò đùa rẻ tiền và phiền phức. Cho đến lúc chết, tôi vẫn không hiểu tại sao tình yêu sâu đậm của mình lại bị chà đạp một cách tàn nhẫn như vậy. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại đêm định mệnh khi anh ta bị bỏ thuốc. Lần này, tôi sẽ không trở thành "thuốc giải" cho anh ta nữa. Tôi sẽ đẩy anh ta về phía người phụ nữ anh ta yêu, và giành lại tự do cho chính mình.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 10