Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader

Đô Thị Đương Đại | 3  Chương/Ngày
5.0
Bình luận
580.6K
Duyệt
93
Chương

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Nhân vật chính

: Thời Noãn và Phó Triệu Sâm

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì Bab 1 Tôi mãi mãi không thể nào thích cô ấy được

Thời Noãn mang theo món quà mà cô đã chuẩn bị công phu, đi tham dự tiệc sinh nhật của Phó Triệu Sâm.

Vừa tới cửa, bên trong đã vang lên giọng nói.

"Triệu Sâm, Mẫn Yên vừa trở về, hai người cũng xem như có cái kết đẹp rồi... Nhưng mà con nha đầu nhà cậu tính khí nóng nảy lắm đấy, nếu cô ấy không đồng ý thì sao?"

Cách nhau qua lớp kính, dưới ánh đèn mờ tối, không thể nhìn rõ biểu cảm của Phó Triệu Sâm, chỉ có thể nghe được giọng nói thờ ơ của anh ta vang lên: "Chẳng qua chỉ là một đứa trẻ mà thôi, lời cô ấy nói thì sao được tính chứ."

"Thời Noãn vẫn còn nhỏ, nhưng có ai mà không biết cô ấy thích cậu chứ? Bao nhiêu năm qua, cậu hoàn toàn không hề động lòng ư?"

Nghe thấy Trần Trạch hỏi câu hỏi này, trong lòng Thời Noãn cũng căng thẳng theo.

Cô cũng rất muốn biết, rốt cuộc Phó Triệu Sâm có từng rung động vì cô hay không.

Người đàn ông ngồi giữa ghế sofa với dáng vẻ uể oải, toàn thân trên dưới đều toát lên khí chất của một người đàn ông chín chắn. Anh ta khẽ khựng lại một chút, nói với giọng trầm lạnh: "Cô ấy không hiểu chuyện thì thôi, sau này các cậu đừng ăn theo để trêu đùa kiểu này nữa, Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi mãi mãi không thể nào thích cô ấy được."

[Tôi mãi mãi không thể nào thích cô ấy được.]

Câu nói ấy giống như một lưỡi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào giữa trái tim Thời Noãn.

Người bên trong không phát hiện ngoài cửa có người, vẫn tiếp tục trêu đùa: "Phải phải phải, đối với cậu mà nói người quan trọng nhất là Mẫn Yên, cô ấy chính là bạch nguyệt quang của cậu mà, mấy Thời Noãn cộng lại cũng không thể so bì được."

Phó Triệu Sâm lạnh nhạt đáp lại một tiếng ừ, và nói: "Chút nữa đừng nhắc tới Thời Noãn trước mặt Mẫn Yên, tôi sợ cô ấy sẽ hiểu lầm."

"Còn cần chúng tôi nhắc nữa ư?"

Trần Trạch thở dài một tiếng đầy ý sâu xa: "Với tính khí của con nha đầu đó, chắc chắn sẽ không cho phép cậu ở bên cạnh người phụ nữ khác đâu."

"Đúng vậy." Người bạn thân bên cạnh cũng hùa theo, mỉm cười châm chọc: "Theo tôi thấy, Thời Noãn cũng hai mươi tuổi rồi nhỉ? Hay là cậu cứ xem cô ấy như con dâu được nuôi từ nhỏ đi, trong nhà một người bên ngoài một người, với hoàn cảnh của Thời Noãn cùng với tình cảm mà cô ấy dành cho cậu, chắc chắn sẽ đồng ý..."

Lời anh ta còn chưa nói hết, Phó Triệu Sâm đã quét ánh mắt lạnh lùng về phía anh ta.

"Nói linh tinh cái gì vậy? Tôi là vì nhìn thấy cô ấy đáng thương nên mới bảo anh tôi nhận nuôi cô ấy thôi."

"Trong lòng tôi chỉ có một mình Mẫn Yên, đừng làm tôi thấy ghê tởm."

"…"

Bàn tay đang cầm tay nắm cửa của Thời Noãn bất chợt siết chặt lại, dường như ngay cả thở cũng trở nên khó khăn.

Thì ra tình cảm của cô, khiến anh ta cảm thấy ghê tởm.

Cô vốn dĩ định trực tiếp xông thẳng vào, nhưng lúc này trông cô giống như đột nhiên mất hết toàn bộ sức lực, không muốn nói lời nào nữa.

Thời Noãn cúi thấp đầu xuống, cố ép bản thân nuốt nước mắt lại vào trong, quay người rời đi.

Trên con phố tối tăm, không một bóng người.

Câu lạc bộ tư nhân này nằm ở gần ven sông hẻo lánh, nổi tiếng vì sự kín đáo, dẫn tới việc trên suốt đoạn đường đi ngay cả một chiếc xe taxi cũng không có.

Thời Noãn siết chặt món quà sinh nhật trong tay, bước từng bước thật nhanh.

Những lời nói khi nãy cứ lởn vởn từng câu từng chữ trong đầu cô.

Vậy ra trong suốt bao nhiêu năm qua, cô rốt cuộc đang kiên trì vì điều gì?

Thời Noãn ơi là Thời Noãn... cô là một người rất đê tiện hay sao?

Khóe môi Thời Noãn thoáng hiện lên một nụ cười chua xót, không biết từ lúc nào, nước mắt đã rơi xuống một cách lặng lẽ không tiếng động.

Phía trước là ngã tư đường, xe đi qua bật đèn pha sáng rực, chiếu thẳng vào mắt khiến cô đau nhói. Chính trong giây phút đó, Thời Noãn đột nhiên buông tay.

Món quà sinh nhật rơi xuống đất, phát ra một tiếng vang nặng nề.

Đó là khuy măng sét cô mua bằng tiền thưởng, rất đắt giá.

Nhưng giờ đây, đã không còn quan trọng nữa.

Cô hít sâu một hơi, lấy điện thoại ra gọi vào một số điện thoại.

"Giang Dật Thần, em đồng ý với đề nghị trước đó của anh, kết hôn với anh."

Giang Dật Thần lớn hơn cô năm tuổi, ngày xưa từng là hàng xóm với nhà họ Phó, hai người cùng nhau lớn lên, nhưng Giang Dật Thần đã ra nước ngoài sau khi tốt nghiệp cấp ba, thời gian trước mới về nước.

Hiện tại anh đang sống ở Bắc Thành, chỉ tranh thủ thời gian tới gặp Thời Noãn một lần. Khi cùng trò chuyện, anh rất cảm thán về tình trạng hôn nhân trong nước, lời trong lời ngoài đều là nỗi khổ vì bị hối thúc kết hôn.

"Thời Noãn, bất luận là anh hay là em, thì kết cục cuối cùng nhất định đều là liên hôn. Trưởng bối hoàn toàn không hề quan tâm chúng ta có hạnh phúc hay không, vì điều này đối với họ mà nói không quan trọng, chỉ có kết hôn mới là quan trọng nhất."

"Nếu như đều là kết hôn, tại sao không lựa chọn một người có thể khiến mình cảm thấy thoải mái khi ở bên nhau? Hay là hai chúng ta kết hôn đi."

Lúc ấy Thời Noãn cảm thấy cách nói này thật buồn cười.

Bây giờ nhìn lại, cũng không có gì là không tốt cả.

Cô quay đầu lại nhìn về phía ngôi nhà độc lập phía sau, ánh đèn neon lấp lánh với đủ màu sắc, giống như tình cảm yêu thương mà cô dành cho người đó vậy.

"Dù sao chúng ta đều đã hiểu rõ nhau, cũng tốt hơn là sống tạm bợ với người khác. Nếu bố mẹ anh hối thúc anh quá gấp... có thể tiến hành thật nhanh."

Người đàn ông có vẻ như không thể ngờ được là cô lại dứt khoát như thế, sau khi im lặng hai giây, trả lời với giọng khàn thấp: "Được, khi nào thì anh có thể tới đón em được?"

Thời Noãn cúi thấp đầu xuống, ánh mắt đúng lúc nhìn vào túi quà dưới đất: "Đợi em sắp xếp xong việc thực tập, nhanh lắm."

Nếu như đã quyết định kết hôn với Giang Dật Thần, vậy thì việc thực tập cũng không cần tiến hành ở Hải Thành nữa.

Sau khi kết thúc cuộc gọi này, Thời Noãn lại đi một đoạn rất xa mới bắt được xe về Biệt thự Nam Loan.

Biệt thự Nam Loan nằm ở trung tâm thành phố, có thể nói là khu vực sầm uất bậc nhất, cách nhà cũ của cô chưa tới năm cây số, chỉ là nơi đó bây giờ đã chẳng còn gì nữa.

Vào năm Thời Noãn chín tuổi, công ty gia đình phá sản, dưới khoản nợ lớn bố mẹ cô đã cùng nhau tự sát, cùng với căn nhà của họ, tất cả đều đã bị cháy thành tro bụi.

Đám chủ nợ tán tận lương tâm đó suýt chút đã vươn móng vuốt về phía Thời Noãn bé nhỏ.

Là Phó Triệu Sâm đã đưa cô về nhà.

Khi đó anh ta chỉ mới mười bảy tuổi, nhưng đã nói với Phó Minh bằng giọng chắc như đinh đóng cột: "Em chưa kết hôn nên không thể thực hiện được thủ tục nhận nuôi, anh cả nhận nuôi cô ấy đi, tương lai của cô ấy sẽ do em chịu trách nhiệm."

Phó Triệu Sâm cũng nói được làm được, cho cô cuộc sống tốt nhất, cưng chiều cô trong suốt mười mấy năm mà không hề thay đổi, chăm sóc cô từng li từng tí.

Chỉ là anh ta luôn tự xưng mình là chú út trước mặt Thời Noãn, nhưng Thời Noãn lại chưa từng gọi anh ta như thế.

Thời Noãn lâu nay luôn cảm thấy bản thân và Phó Triệu Sâm nên ở bên nhau.

Vừa tròn mười tám tuổi, cô đã không thể chờ đợi được mà lập tức bày tỏ tình cảm.

Nhưng Phó Triệu Sâm lại mắng cô một trận, nói cô không học hành cho đàng hoàng, nói rằng chênh lệch tuổi tác giữa hai người quá lớn, nói rằng anh chỉ có thể là chú út của cô.

Nhưng anh ta một mặt thì nói như thế, một mặt lại không cho phép bên cạnh Thời Noãn có bất kỳ người đàn ông nào.

Thời Noãn tưởng rằng anh ta như thế là vì ghen, tưởng rằng anh chỉ là chê cô còn nhỏ.

Vậy đợi cô trưởng thành chẳng phải được rồi sao.

Thời Noãn nhìn cảnh sắc đang lướt qua cực nhanh bên ngoài cửa sổ, chìm sâu vào trong hồi ức, khóe mắt bỗng đỏ hoe... Thì ra trưởng thành rồi cũng chẳng có tác dụng gì.

Thì ra không thích, thực sự sẽ trở thành gánh nặng.

Vậy thì Phó Triệu Sâm...

Tôi thả cho anh được tự do.

Chẳng mấy chốc đã về tới nơi, Thời Noãn lau khô nước mắt, gạt mọi cảm xúc xuống tận đáy lòng, bước lên lầu, tắm rửa và đi ngủ.

Cô vốn tưởng rằng mình sẽ mất ngủ, thật không ngờ lại ngủ ngon đến thế. Sáng hôm sau cô đã tỉnh dậy sau khi nghe thấy những tiếng động ồn ào vang lên.

Cô mặc quần áo cho chỉnh tề và đi xuống dưới nhà, tiếng ồn trong nhà bếp càng rõ ràng hơn.

Thời Noãn ngáp một cái và đi qua đó: "Vú Lưu, sớm thế..."

Lời mới thốt ra được một nửa, thì bóng người trong nhà bếp đã đập vào mắt cô.

Người phụ nữ mặc bộ váy liền màu trắng, tạp dề màu kem cột trên eo, làm nổi bật đường nét của vòng eo thanh thoát, mái tóc dài được kẹp gọn ra phía sau.

Cô ấy...

Chính là bạn gái cũ bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm.

Mẫn Yên.

"Thời Noãn, em dậy rồi à?" Mẫn Yên quay lại, nhìn cô với nụ cười thật tươi: "Chị còn định làm xong bữa sáng rồi mới lên gọi em, không ngờ em lại dậy sớm như thế."

Ồn thành ra thế này, nếu vẫn không tỉnh chỉ có thể là vì tai cô có vấn đề.

Thời Noãn nhẹ nhàng thở hơi thở mà cô đã nín nhịn trong lồng ngực, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, "Tại sao cô lại ở đây?"

Mẫn Yên che khóe miệng lại, có vẻ như có chút ngại ngùng, "Tối qua... Triệu Sâm uống nhiều quá, chị đưa anh ấy về tắm rửa thay áo, nghĩ tới việc em ở nhà một mình nên tiện thể làm bữa sáng mọi người cùng ăn chung."

Cũng có nghĩa là, tối qua họ đã ở bên nhau.

Thái độ lễ phép mà Thời Noãn cố gắng duy trì đã có chút không thể giữ nổi được nữa, cô hạ thấp giọng nói xuống: "Tôi không cần cô làm bữa sáng cho tôi."

Đúng lúc này, phía sau vang lên giọng nam lạnh lùng: "Thời Noãn, chú dạy cháu nói chuyện như thế này đó ư? Xin lỗi đi!"

Tiếp tục đọc

Sách tương tự

Chịu thua ư? Không, thiên kim giả là phú bà ngàn tỷ

Chịu thua ư? Không, thiên kim giả là phú bà ngàn tỷ

Nora
5.0

Thanh Từ đã làm thiên kim nhà họ Đoạn hơn hai mươi năm, bỗng nhiên được cho biết không phải là máu mủ nhà họ Đoạn, còn bị thiên kim thật ác độc hãm hại, bị bố mẹ nuôi đuổi khỏi nhà, lập tức trở thành trò cười cho thiên hạ. Thanh Từ quay về nhà bố mẹ nông dân, nhưng không ngờ ngay sau đó lại được tỷ phú tìm đến. Hóa ra bố cô là tỷ phú Thành phố Giang. Các anh trai của cô đều là nhân tài trong mọi lĩnh vực! Nhìn Đoạn Thanh Từ nhỏ nhắn, mọi người vô cùng thương xót, trực tiếp nuông chiều cô hết mức, nhưng dần dần họ phát hiện ra... Em gái hóa ra lại là ông trùm toàn diện? Ông trùm hacker là cô, nhà công thức hàng đầu là cô, ông trùm vũ đạo cũng là cô! Sau đó, oan gia ngõ hẹp... Thiên kim thật châm biếm: "Thanh Từ, cô cũng xứng tham gia cuộc thi vũ đạo sao? Tôi mới là thiếu nữ thiên tài vũ đạo đấy nhé! Thanh Từ: "Rất tiếc, tôi là giám khảo của cuộc thi." Nhà họ Đoạn tham lam: "Tốt nhất là sống ở quê với bố mẹ nghèo của cô, đừng ngày nào cũng mơ tưởng nhà họ Đoạn!" Thanh Từ gọi một cuộc điện thoại, chuỗi hợp tác của nhà họ Đoạn bị cắt đứt: "Rất tiếc, không có tôi, nhà họ Đoạn chẳng là gì cả!" Người yêu cũ cặn bã trêu chọc: "Đừng quấy rầy tôi, trong lòng tôi chỉ có Miên Miên!" Ông trùm danh tiếng quyền quý nhất Kinh Thành xuất hiện, bá đạo bên vực vợ yêu: "Vợ của tôi sao lại thích anh được?"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì IReader Đô Thị Đương Đại
“[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."”
1

Bab 1 Tôi mãi mãi không thể nào thích cô ấy được

11/02/2026

2

Bab 2 Càng trưởng thành, càng độc ác

11/02/2026

3

Chương 3 Cô ấy là thím út của cháu

12/02/2026

4

Chương 4 Chúng ta sắp kết hôn rồi

13/02/2026

5

Chương 5 Thời Noãn có quan hệ rất đặc biệt với chú út

14/02/2026

6

Chương 6 Thích ư Vậy chúng ta sinh một đứa

15/02/2026

7

Chương 7 Cháu thu dọn hành lý làm gì vậy

16/02/2026

8

Chương 8 Thời Noãn Noãn, phải nhớ anh đấy

17/02/2026

9

Chương 9 Cháu chúc chú sớm ngày kết hôn

18/02/2026

10

Chương 10 Cháu thực sự khiến chú vô cùng thất vọng!

19/02/2026

11

Chương 11 Vợ chưa cưới của tôi không vui, tôi phải nghĩ cách dỗ dành

20/02/2026

12

Chương 12 Thời Noãn bị anh chiều tới hư rồi.

21/02/2026

13

Chương 13 Bé cưng

22/02/2026

14

Chương 14 Nam nữ có khác biệt

23/02/2026

15

Chương 15 Hai người đang làm gì vậy

24/02/2026

16

Bab 16 Sao hả, đánh cô còn phải báo trước với ai à

24/02/2026

17

Bab 17 Cô nghĩ cô lại là thứ tốt đẹp gì hả

24/02/2026

18

Bab 18 Giang Dật Thần đã trở về

24/02/2026

19

Bab 19 Thì ra là đã yêu đương rồi

24/02/2026

20

Bab 20 Em có muốn dọn qua sống với anh không

24/02/2026

21

Bab 21 Sống tạm như thế cả đời, hình như cũng không tệ.

24/02/2026

22

Bab 22 Không biết nấu ăn không lấy được vợ

24/02/2026

23

Bab 23 Chúng ta cùng đi

24/02/2026

24

Bab 24 Chẳng phải đã lấy tấm thân ra đáp đền rồi sao

24/02/2026

25

Bab 25 Vị hôn thê của tôi quản rất nghiêm

24/02/2026

26

Bab 26 Giang phu nhân

24/02/2026

27

Bab 27 Chẳng muốn gì cả, chính là muốn mắng cô đấy

24/02/2026

28

Bab 28 Đợi cô trưởng thành, lãng mạn quá đi!

24/02/2026

29

Bab 29 Dật Thần ở đó, còn có thể giúp con xem xét kỹ lưỡng

24/02/2026

30

Bab 30 Rời khỏi

24/02/2026

31

Bab 31 Có thể uống chút rượu không

24/02/2026

32

Bab 32 Đi, chúng ta kết hôn

24/02/2026

33

Bab 33 Nhận việc

24/02/2026

34

Bab 34 Chúng ta khi nào mới có thể được gặp con dâu

24/02/2026

35

Bab 35 Ông chủ đã tới

24/02/2026

36

Bab 36 Mỹ nam kế

24/02/2026

37

Bab 37 Vị hôn phu

24/02/2026

38

Bab 38 Hãy để Mã tổng đưa hai người về

24/02/2026

39

Bab 39 Được hôn sẽ đỡ ngay

24/02/2026

40

Bab 40 Bé yêu của ông chủ

24/02/2026