icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Chương 4 Chúng ta sắp kết hôn rồi

Số từ:1711    |    Phát hành vào:13/02/2026

ọng điệu này của cô, nên có chút sững sờ

n gì vậy? Tới bệnh viện chưa? Bây giờ e

ập đó, không thể che giấu

lại bị sự căng thẳng

chạm một chút, kh

tới bên ghế sofa ngồi xuống và nói tiếp: "Em tới bệnh viện ki

đàn ông đã thở phào nhẹ nhõm, "Anh không ở đó,

từ miệng anh, vừa t

mặt: "Anh nói lin

tinh c

Dật Thần khôi phục lại giọng điệu uể oải: "Thời Noãn, a

biết nên tiếp

Dật Thần q

ệ giữa họ, bất giác cảm thấy lạ lẫ

học: "Khi nãy không lẽ là anh đã c

"Vốn dĩ nghĩ vậy đấy, nhưng lúc này mới hoàn hồn lại, bản thân

.

chỉ nói

gờ lại

kịp lên tiếng, giọng nói của người đàn ông lại vang lên: "Anh có quen một người bạn làm về x

ông

, đừng từ

sóc của anh dành cho em đều là việc nên làm, huống chi bây giờ anh

ời Noãn đã không còn cảm nhận

ít mũi,

ng thể nhìn thấy, lại hạ g

tới nơi mới phát hiện, nơi này không những có mức giá rất cao mà còn áp dụng chế đ

tuyệt trần, tên An Na, là

iệu trình chăm sóc lưng, cô

dành thời gian phục vụ em." Ánh mắt An Na không giấu nổi sự tò mò, chớp chớp mắt hỏi: "Nhưn

c sự quá

, có ai ngờ được cuối cùng anh lại bị rung

ãn cũng trở nên thân thiết hơn với cô ấy,

không có câu chuyện gì đâu, chẳng qua

n mắt lên, rõ

đột nhiên vang lên giọng kinh ngạc của một p

An Na cùng

hau, chiều cao chênh lệch hài hòa, nh

quanh một vòng, nhíu mày lạ

câu hỏi này đúng là hỏi hay thật, tới đây đương nhiên là để phục

nói gì, nhưng An Na chưa từng bao giờ e ngại những điều này, vi

Triệu Sâm và Mẫn Yên cứng họ

ời, nhưng lại khô

quên sạch sẽ việc cô bị thương, nhưng

ông quan tâm, đ

h được rất nhiều níu

khẽ nói: "Đây là chú út

vừa chuyển động đã nhận ra

ng ngờ lại là hai vị trưởng bối, tôi nói chuyện có h

ởng bối" được thốt ra từ miệng An Na, lại chứa đựng ý mỉa mai, huống ch

sau mới nhìn hai người cá mè một lứa trước mặt

, nhưng tôi

, thì Thời Noãn lặng lẽ ra h

a tôi đều từ lạ thành quen, hôm nay hai vị

ấy nói rằng: "Ừ, chị An Na trị liệu rất

n bị thương ở lưng, hôm qua cô nói không nghiê

với giọng quan tâm: "

nh, nhìn rõ mồn một vẻ l

g qua chút u ám, nhưn

m muộn màng này, không đau buồn, cũng không cảm độ

đang giận. Bàn tay đang nắm lấy tay Mẫn Yên đột nhiê

y, nếu gây náo loạn lên ở

àn tay bị bỏ ra của mình, và

i, trầm giọng xuống nói với Thời Noãn rằng: "Nếu đã đỡ nhiều rồi thì về nghỉ ngơ

thường xuyên khó

t anh ta: "Yên tâm đi chú út,

hông ngờ lại khiến Phó Triệu Sâm cảm thấy như trái

nói rằng: "Cháu bắt xe về, chú c

anh ta một cái,

n Na, vậy em về trước nhé, khi nà

cười sâu xa, véo nhẹ má cô: "Được, lần sau

đương nhiên là đang á

tai Phó Triệu Sâm

túc nói với An Na rằng: "Bà chủ An, Thời Noãn chỉ có t

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì
Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì
“[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: "Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?" Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."”
1 Bab 1 Tôi mãi mãi không thể nào thích cô ấy được2 Bab 2 Càng trưởng thành, càng độc ác3 Chương 3 Cô ấy là thím út của cháu4 Chương 4 Chúng ta sắp kết hôn rồi5 Chương 5 Thời Noãn có quan hệ rất đặc biệt với chú út6 Chương 6 Thích ư Vậy chúng ta sinh một đứa7 Chương 7 Cháu thu dọn hành lý làm gì vậy 8 Chương 8 Thời Noãn Noãn, phải nhớ anh đấy9 Chương 9 Cháu chúc chú sớm ngày kết hôn10 Chương 10 Cháu thực sự khiến chú vô cùng thất vọng!11 Chương 11 Vợ chưa cưới của tôi không vui, tôi phải nghĩ cách dỗ dành12 Chương 12 Thời Noãn bị anh chiều tới hư rồi.13 Chương 13 Bé cưng14 Chương 14 Nam nữ có khác biệt15 Chương 15 Hai người đang làm gì vậy 16 Bab 16 Sao hả, đánh cô còn phải báo trước với ai à 17 Bab 17 Cô nghĩ cô lại là thứ tốt đẹp gì hả 18 Bab 18 Giang Dật Thần đã trở về19 Bab 19 Thì ra là đã yêu đương rồi20 Bab 20 Em có muốn dọn qua sống với anh không 21 Bab 21 Sống tạm như thế cả đời, hình như cũng không tệ.22 Bab 22 Không biết nấu ăn không lấy được vợ23 Bab 23 Chúng ta cùng đi24 Bab 24 Chẳng phải đã lấy tấm thân ra đáp đền rồi sao 25 Bab 25 Vị hôn thê của tôi quản rất nghiêm26 Bab 26 Giang phu nhân27 Bab 27 Chẳng muốn gì cả, chính là muốn mắng cô đấy28 Bab 28 Đợi cô trưởng thành, lãng mạn quá đi!29 Bab 29 Dật Thần ở đó, còn có thể giúp con xem xét kỹ lưỡng30 Bab 30 Rời khỏi31 Bab 31 Có thể uống chút rượu không 32 Bab 32 Đi, chúng ta kết hôn33 Bab 33 Nhận việc34 Bab 34 Chúng ta khi nào mới có thể được gặp con dâu 35 Bab 35 Ông chủ đã tới36 Bab 36 Mỹ nam kế37 Bab 37 Vị hôn phu38 Bab 38 Hãy để Mã tổng đưa hai người về39 Bab 39 Được hôn sẽ đỡ ngay40 Bab 40 Bé yêu của ông chủ41 Bab 41 Sao cô dám đẩy Thời Noãn ra hả 42 Bab 42 Xin lỗi43 Bab 43 Tò mò ông chủ là một người như thế nào44 Bab 44 Chẳng phải cháu đang mang thai à 45 Bab 45 Chúc hai người trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử46 Bab 46 Chúng ta đính hôn47 Bab 47 Em xấu hổ!48 Bab 48 Tình cảm anh em cũng được49 Bab 49 Cháu sẽ dỗ dành lại cô ấy50 Bab 50 Thời Noãn dựa vào chính mình trở thành nhà thiết kế51 Chương 51 Phó tổng, cô Thời không làm việc trong công ty chi nhánh52 Bab 52 Hãy để nó sống cuộc đời của riêng mình53 Bab 53 Anh nói anh lụy tình, là đang nghĩ tới em54 Bab 54 Cháu không còn thích chú nữa55 Bab 55 Anh thề bằng cả mạng sống và danh dự của mình56 Bab 56 Vị hôn phu của cậu đối xử với cậu tốt thật đấy57 Chương 57 Chú út, cháu đã yêu rồi58 Chương 58 Gọi người mẫu nam59 Chương 59 Thật dễ chịu, đừng đi60 Chương 60 Cậu ấy một mực đòi gọi người mẫu nam cho em61 Chương 61 Không thể giữ vững địa vị trong gia đình62 Chương 62 Không phải gọi cảnh sát thì là gọi bố63 Chương 63 Không phải người một nhà, không vào cùng một cửa64 Chương 64 Nếu xem Thời Noãn là cháu gái, cần chấp nhặt như thế ư65 Chương 65 Em, em xem loại sách này ư 66 Chương 66 Có tin tưởng cậu không 67 Bab 67 Kẻ nào, muốn đẩy cô vào chỗ chết 68 Bab 68 Bắt cóc69 Bab 69 Được cứu thoát70 Bab 70 Đừng khóc, anh ở đây rồi71 Bab 71 Xuất sắc bình thường thôi là được rồi72 Bab 72 Ấn tượng của anh ấy về chị, quan trọng vậy sao 73 Bab 73 Đều không liên quan tới hai người này ư 74 Bab 74 Cảm ơn anh đã giúp em tìm về lại thứ quan trọng nhất75 Bab 75 Ngoan ngoãn không tốt sao 76 Bab 76 Nguồn cảm hứng đến từ đôi mắt anh77 Bab 77 Có lúc muốn đứng đắn, cũng có lúc không muốn đứng đắn78 Bab 78 Thật trùng hợp, Giang Dật Thần cũng tốt nghiệp Đại học G79 Bab 79 Cô rất giống một người bạn cũ của tôi80 Bab 80 Nghĩ sao ư Nằm xuống nghĩ thôi81 Bab 81 Dẻo mồm dẻo miệng82 Bab 82 Vệ Hân mất tích83 Chương 83 Thời Noãn thực sự sắp kết hôn ư 84 Bab 84 Anh ấy tốt đến thế sao 85 Bab 85 Thời Noãn, chị muốn chết à 86 Chương 86 Anh đã về rồi87 Chương 87 Phó tổng muốn hỏi tại sao88 Chương 88 Vào ngày hai mươi tháng Giêng89 Chương 89 Tìm kiếm cảm hứng sáng tác90 Chương 90 Trông nom thật tốt cho bà chủ nhỏ91 Chương 91 Cô là cái thá gì chứ 92 Chương 92 Con đã thích Giang Dật Thần rồi ư 93 Chương 93 Giang Dật Thần, anh khéo che giấu quá nhỉ