Người phụ nữ anh gọi là cún con

Người phụ nữ anh gọi là cún con

Jack Archer

5.0
Bình luận
90
Duyệt
10
Chương

Bữa tiệc cuối năm của công ty, tôi bị dị ứng hải sản suýt chết. Bạn trai mười năm của tôi, Sầm Duy Nghĩa, lại đang ở cách đó không xa, dịu dàng dỗ dành cô em gái mưa của anh ta. Anh ta thấy tôi. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, nhưng anh ta chỉ khẽ nhíu mày khó chịu rồi quay đi. Khi tôi tỉnh lại từ cửa tử, thứ chào đón tôi không phải là lời hỏi thăm, mà là giọng gắt gỏng của anh ta khi tôi vô tình chạm vào món quà anh ta chuẩn bị cho cô ta. Thậm chí, anh ta còn mặc bộ vest đôi tôi đặt may cho lễ kỷ niệm mười năm của chúng tôi, chỉ để vội vã đi tìm cô ta vì một chiếc khăn choàng bị mất. Mười năm thanh xuân của tôi, đổi lại chỉ là câu nói lạnh lùng: "Trông quê mùa chết đi được." Đêm đó, tôi dọn dẹp mọi dấu vết của mình khỏi căn nhà, rồi cầm kéo, không chút do dự cắt nát chiếc váy đôi mà anh ta chê bai. Mọi thứ đã kết thúc rồi.

Người phụ nữ anh gọi là cún con Chương 1

Bữa tiệc cuối năm của công ty, tôi bị dị ứng hải sản suýt chết. Bạn trai mười năm của tôi, Sầm Duy Nghĩa, lại đang ở cách đó không xa, dịu dàng dỗ dành cô em gái mưa của anh ta.

Anh ta thấy tôi. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, nhưng anh ta chỉ khẽ nhíu mày khó chịu rồi quay đi.

Khi tôi tỉnh lại từ cửa tử, thứ chào đón tôi không phải là lời hỏi thăm, mà là giọng gắt gỏng của anh ta khi tôi vô tình chạm vào món quà anh ta chuẩn bị cho cô ta.

Thậm chí, anh ta còn mặc bộ vest đôi tôi đặt may cho lễ kỷ niệm mười năm của chúng tôi, chỉ để vội vã đi tìm cô ta vì một chiếc khăn choàng bị mất.

Mười năm thanh xuân của tôi, đổi lại chỉ là câu nói lạnh lùng:

"Trông quê mùa chết đi được."

Đêm đó, tôi dọn dẹp mọi dấu vết của mình khỏi căn nhà, rồi cầm kéo, không chút do dự cắt nát chiếc váy đôi mà anh ta chê bai.

Mọi thứ đã kết thúc rồi.

Chương 1

Ninh Thanh Hiền POV:

Tiệc cuối năm của công ty, tôi bị dị ứng hải sản suýt chết. Bạn trai mười năm của tôi, Sầm Duy Nghĩa, lại đang ở cách đó không xa, dịu dàng dỗ dành cô em gái mưa của anh ta.

Cổ họng tôi bắt đầu ngứa ran, rồi cảm giác như có hàng ngàn cây kim nhỏ đang châm chích từ bên trong. Hô hấp dần trở nên khó khăn, từng hơi thở đều nặng nề như kéo theo cả tấn chì. Da mặt và cổ tôi đỏ bừng, những nốt mẩn ngứa bắt đầu nổi lên dày đặc.

Tôi cố gắng vẫy tay về phía Sầm Duy Nghĩa, ánh mắt van lơn cầu cứu.

Anh ta thấy tôi.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng anh ta chỉ khẽ nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu, rồi lại quay đi.

Bá Khanh Linh, cô cấp dưới mà anh ta luôn miệng gọi là "em gái", vừa vô tình làm đổ một ly rượu vang đỏ lên chiếc váy dạ hội màu trắng của mình. Cô ta đang mếu máo, đôi mắt to tròn ngấn nước, trông vô cùng đáng thương.

Sầm Duy Nghĩa lấy khăn giấy, cẩn thận lau đi vết rượu vang trên váy cô ta, giọng nói trầm thấp đầy vẻ cưng chiều.

"Không sao, chỉ là một vết bẩn nhỏ thôi mà. Đừng khóc, khóc sẽ không xinh đâu."

"Nhưng... nhưng chiếc váy này đắt lắm," Bá Khanh Linh nức nở, giọng nói nghẹn ngào. "Là em dành dụm mãi mới mua được để dự tiệc hôm nay."

"Một chiếc váy thôi mà, có đáng để em gái của anh buồn bã thế không? Ngày mai anh đền cho em một chiếc khác, đẹp hơn gấp mười lần."

Họ trò chuyện vui vẻ, tiếng cười nói của họ như những nhát dao sắc lẹm cứa vào lồng ngực đang ngày một khó thở của tôi.

Tầm nhìn của tôi bắt đầu mờ đi. Đầu óc quay cuồng, hai tai ù đi. Tôi cảm giác như mình sắp ngã quỵ.

Cảm giác ngột ngạt dâng lên đến đỉnh điểm. Tôi không thể thở được nữa.

Ngay trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy là Sầm Duy Nghĩa đang cúi xuống, dịu dàng gỡ một cánh hoa hồng dính trên tóc Bá Khanh Linh, nụ cười của anh ta rạng rỡ như ánh mặt trời.

Còn tôi, bạn gái mười năm của anh ta, đang chết dần chết mòn chỉ cách đó vài bước chân.

Khi tôi tỉnh lại, tôi đang ngồi trên xe cứu thương, tiếng còi hú inh ỏi xé toang màn đêm. Một đồng nghiệp tốt bụng đã phát hiện ra tình trạng của tôi và gọi cấp cứu.

Trên đường về nhà sau khi được bác sĩ xử lý và cho thuốc, tôi ngồi trên chiếc Maybach của Sầm Duy Nghĩa, không khí trong xe lạnh lẽo và ngột ngạt. Anh ta không hỏi tôi một lời nào về tình trạng sức khỏe, chỉ im lặng lái xe, khuôn mặt lạnh tanh.

Sự im lặng đáng sợ này còn khiến tôi đau đớn hơn cả những lời trách móc.

Tôi vô tình liếc xuống ngăn chứa đồ bên cạnh ghế lái. Một chiếc hộp nhung màu xanh Tiffany nằm chễm chệ ở đó, như một lời chế nhạo câm lặng.

Trong mười năm yêu nhau, anh ta chưa bao giờ tặng tôi một món quà nào có màu sắc rực rỡ và nữ tính như vậy.

Tim tôi thắt lại. Tôi biết chiếc hộp đó không phải dành cho mình.

Tôi run rẩy đưa tay ra, định mở nó ra xem.

"Đừng động vào!"

Sầm Duy Nghĩa đột ngột gắt lên, giọng nói lạnh như băng. Anh ta giật lấy chiếc hộp, ném nó vào ngăn đựng găng tay rồi khóa lại.

Anh ta liếc tôi một cái, ánh mắt đầy vẻ chán ghét.

"Không phải của em."

Tôi lặng lẽ rụt tay về, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Đúng vậy, không phải của tôi. Chưa bao giờ là của tôi.

Chiếc xe vẫn lao đi trong im lặng.

Qua cửa kính xe, tôi nhìn thấy một tiệm may vest nam cao cấp sáng đèn.

"Dừng xe," tôi nói, giọng bình tĩnh đến lạ thường.

Sầm Duy Nghĩa liếc tôi, vẻ mặt khó hiểu.

"Dừng ở tiệm vest đằng kia," tôi lặp lại, chỉ tay về phía cửa hàng.

Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh bộ vest mà tôi đã bí mật đặt may cho anh ta gần nửa năm nay, chuẩn bị cho lễ kỷ niệm mười năm của chúng tôi. Tôi đã cẩn thận chọn từng loại vải, từng chiếc cúc áo, hy vọng mang đến cho anh ta một bất ngờ.

Nhưng giờ đây, tất cả những điều đó đều trở nên vô nghĩa.

Món quà đó, cũng giống như tình yêu của tôi, có lẽ nên được hủy bỏ.

Mọi thứ đã kết thúc rồi.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Jack Archer

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader
5.0

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Chiến tranh lạnh hai năm, tôi đề nghị ly hôn nhưng anh không chịu

Chiến tranh lạnh hai năm, tôi đề nghị ly hôn nhưng anh không chịu

Rowan West
5.0

Kết hôn hai năm, Lục Nghiễn Chi hiếm khi về nhà, trong giới hào môn ai cũng đồn Lục Nghiễn Chi chán ghét cô. Thời Khanh đã quen biết Lục Nghiễn Chi từ khi mới mười tuổi, hai người là thanh mai trúc mã. Cô đã cùng anh trải qua những năm tháng ngây thơ cho đến khi anh trở thành người nắm quyền của nhà họ Lục. Chỉ cần một câu "không còn yêu nữa", cô lập tức trở thành kẻ bị thiên hạ chế nhạo. Bạch nguyệt quang mà anh yêu sâu đậm thì chế nhạo cô không biết trời cao đất rộng, còn bạn bè anh ấy lại gọi người khác là chị dâu sau lưng. Ai cũng quên mất cô đã ở bên anh suốt mười năm trời. Cô cứ mãi đắm chìm trong quá khứ, không chịu buông bỏ, để rồi trở thành đề tài bàn tán của mọi người. Thái độ của Lục Nghiễn Chi với cô lúc nào cũng là giữ khoảng cách, không thân thiết cũng không xa lạ. Cô đã mệt mỏi, để lại tờ đơn ly hôn rồi rời đi. Mọi người đều nghĩ Lục Nghiễn Chi cuối cùng cũng được giải thoát, sẽ nên duyên với bạch nguyệt quang. Ở một góc khuất chẳng ai để tâm đến, người đàn ông tưởng chừng lúc nào cũng cao ngạo ấy, trong bộ vest chỉnh tề lại quỳ xuống, nước mắt giàn giụa, nghẹn ngào van xin: "Thời Khanh, anh thật sự trong sạch, đừng rời xa anh."

Thời gian suy nghĩ ly hôn, cô Đường lên án?

Thời gian suy nghĩ ly hôn, cô Đường lên án?

Calla Rhodes
5.0

[Kết hôn với tỷ phú+Theo cô đến lò hỏa táng+Bị lộ thân phận] [Thái tử gia tài phệt của hắc bạch lưỡng đạo VS Ông trùm công nghệ độc lập] Đường Vãn kết hôn với chồng ba năm vẫn chưa gần gũi nhau, cô tưởng Lục Hạo do chuyên tâm công việc để họ có cuộc sống tốt. Cho đến ngày mẹ cô qua đời, cô bị phản bội và ly hôn, Đường Vãn mới nhận ra, ngay trong đêm tân hôn, Lục Hạo đã lén lút qua lại với người em kế của cô, Đường Y Y. Cô lấy lại mọi dịu dàng, không còn mong chờ, quyết định ly hôn. Mọi người đều chế giễu cô, "Đường Vãn điên rồi, lúc này còn dám bướng bỉnh sao, lên án lên đòi lên hôn!" "Cứ chờ xem, cô ấy cứng đầu chẳng được bao lâu đâu, vài hôm nữa sẽ lặng lẽ quay về thôi!" Ai cũng chờ đợi, nhưng vẫn không thấy Đường Vãn hối hận vì quyết định ly hôn. Ngược lại, họ lại thấy hot search cảnh Lục Hạo quỳ dưới mưa, cầu xin Đường Vãn đừng đi. Trong một buổi phỏng vấn, có phóng viên hỏi thẳng Đường Vãn liệu cô có ý định tái hôn với Lục tổng không. Cô chỉ lạnh nhạt đáp: "Cái gã phiền phức đó, tên cặn bã bẩm sinh, phải chờ đến lúc người ta không yêu mới yêu!" Còn người đàn ông khiến hắc bạch lưỡng đạo khiếp sợ lại kéo Đường Vãn vào lòng: "Ai dám động đến vợ tôi, cứ thử xem chuyện gì xảy ra!"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Người phụ nữ anh gọi là cún con Người phụ nữ anh gọi là cún con Jack Archer Khác
“Bữa tiệc cuối năm của công ty, tôi bị dị ứng hải sản suýt chết. Bạn trai mười năm của tôi, Sầm Duy Nghĩa, lại đang ở cách đó không xa, dịu dàng dỗ dành cô em gái mưa của anh ta. Anh ta thấy tôi. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, nhưng anh ta chỉ khẽ nhíu mày khó chịu rồi quay đi. Khi tôi tỉnh lại từ cửa tử, thứ chào đón tôi không phải là lời hỏi thăm, mà là giọng gắt gỏng của anh ta khi tôi vô tình chạm vào món quà anh ta chuẩn bị cho cô ta. Thậm chí, anh ta còn mặc bộ vest đôi tôi đặt may cho lễ kỷ niệm mười năm của chúng tôi, chỉ để vội vã đi tìm cô ta vì một chiếc khăn choàng bị mất. Mười năm thanh xuân của tôi, đổi lại chỉ là câu nói lạnh lùng: "Trông quê mùa chết đi được." Đêm đó, tôi dọn dẹp mọi dấu vết của mình khỏi căn nhà, rồi cầm kéo, không chút do dự cắt nát chiếc váy đôi mà anh ta chê bai. Mọi thứ đã kết thúc rồi.”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025