Anh ấy chọn người yêu cũ, tôi chọn sự trả thù

Anh ấy chọn người yêu cũ, tôi chọn sự trả thù

Cressida

5.0
Bình luận
67
Duyệt
21
Chương

Vào ngày cưới, vị hôn phu của tôi, Hoài Gia Bảo, đã vứt bỏ tôi để chạy đến với tình cũ vừa bị tai nạn mất trí nhớ. Anh ta hủy hôn, bắt tôi phải sống trong dinh thự Hoài gia với tư cách "khách", hàng ngày phải chứng kiến anh ta diễn vở kịch tình yêu hoàn hảo với cô ấy. Khi hỏa hoạn xảy ra, anh ta không chút do dự buông tay tôi để cứu cô ấy. Tại bệnh viện, khi chỉ có một bác sĩ phẫu thuật, anh ta lại chọn cứu dây thanh quản của cô ấy, mặc kệ cánh tay tôi sẽ để lại một vết sẹo vĩnh viễn. Nhưng điều khiến tôi sụp đổ hoàn toàn là khi tôi tình cờ nghe được anh ta đã có phương pháp chữa trị cho tình cũ từ lâu, nhưng lại cố tình giấu đi để có thể hưởng thụ cảm giác có cả hai người phụ nữ. Anh ta còn cười nhạo: "Dù sao thì cô ta cũng chỉ là 'đối tác' mà anh trai tao nhường lại thôi. Dùng danh nghĩa đó để hạ nhục cô ta cũng hay." Tốt thôi. Nếu anh đã muốn dùng danh nghĩa đó để hạ nhục tôi, tôi sẽ dùng chính nó để hủy hoại anh. Tôi đi thẳng đến văn phòng của anh trai anh ta, Hoài Gia Lâm, người đàn ông quyền lực nhất Hoài gia, và nói: "Hãy cưới em."

Anh ấy chọn người yêu cũ, tôi chọn sự trả thù Chương 1

Vào ngày cưới, vị hôn phu của tôi, Hoài Gia Bảo, đã vứt bỏ tôi để chạy đến với tình cũ vừa bị tai nạn mất trí nhớ.

Anh ta hủy hôn, bắt tôi phải sống trong dinh thự Hoài gia với tư cách "khách", hàng ngày phải chứng kiến anh ta diễn vở kịch tình yêu hoàn hảo với cô ấy.

Khi hỏa hoạn xảy ra, anh ta không chút do dự buông tay tôi để cứu cô ấy. Tại bệnh viện, khi chỉ có một bác sĩ phẫu thuật, anh ta lại chọn cứu dây thanh quản của cô ấy, mặc kệ cánh tay tôi sẽ để lại một vết sẹo vĩnh viễn.

Nhưng điều khiến tôi sụp đổ hoàn toàn là khi tôi tình cờ nghe được anh ta đã có phương pháp chữa trị cho tình cũ từ lâu, nhưng lại cố tình giấu đi để có thể hưởng thụ cảm giác có cả hai người phụ nữ.

Anh ta còn cười nhạo: "Dù sao thì cô ta cũng chỉ là 'đối tác' mà anh trai tao nhường lại thôi. Dùng danh nghĩa đó để hạ nhục cô ta cũng hay."

Tốt thôi. Nếu anh đã muốn dùng danh nghĩa đó để hạ nhục tôi, tôi sẽ dùng chính nó để hủy hoại anh. Tôi đi thẳng đến văn phòng của anh trai anh ta, Hoài Gia Lâm, người đàn ông quyền lực nhất Hoài gia, và nói: "Hãy cưới em."

Chương 1

Đặng Trúc Chi POV:

Vào ngày cưới của mình, tôi đã biết cuộc hôn nhân của mình kết thúc như thế nào, cũng giống như cách cả thế giới biết được: qua một bản tin thời sự nóng.

Chiếc váy cưới trắng tinh khôi tôi đang mặc trên người, được đặt làm riêng từ Milan, giờ đây giống như một bộ áo tang. Xung quanh tôi, không khí trong đại sảnh của gia tộc Hoài không phải là sự hân hoan của một lễ cưới, mà là sự im lặng nặng nề đến ngột ngạt. Mọi ánh mắt đổ dồn vào tôi, không phải sự ngưỡng mộ, mà là sự thương hại, tò mò và cả sự hả hê.

Tôi đã mơ về ngày này suốt ba năm. Ba năm yêu Hoài Gia Bảo, ba năm làm một vị hôn thê ngoan ngoãn, chu toàn. Tôi đã từ bỏ sự nghiệp kiến trúc sư đang lên của mình để trở thành người phụ nữ đứng sau anh, tin rằng tình yêu của tôi có thể sưởi ấm trái tim vốn được cho là lãng tử nhưng cũng đầy tham vọng của anh.

Giấc mơ đã vỡ tan tành chỉ vài giờ trước.

Một tin tức bùng nổ trên mọi kênh truyền thông: Thái Hà Giang, nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng, tình cũ của Hoài Gia Bảo, người mà anh ta gọi là "ánh trăng sáng" của đời mình, đã gặp tai nạn sân khấu nghiêm trọng.

Sự cố giàn giáo sập xuống đã khiến cô bị chấn thương ở đầu.

Và tồi tệ hơn, cô ấy đã mất trí nhớ.

Ký ức của Thái Hà Giang quay trở lại thời điểm năm năm trước, thời điểm cô và Gia Bảo còn đang yêu nhau say đắm nhất. Cô không nhớ gì về việc họ đã chia tay, không nhớ gì về sự tồn tại của tôi. Cô chỉ nhớ Hoài Gia Bảo là bạn trai của mình.

Và anh ta, vị hôn phu của tôi, đã không một chút do dự, vứt bỏ tôi ngay tại lễ đường để chạy đến bệnh viện, đóng vai người bạn trai tận tụy của cô ấy.

Giờ đây, anh ta đã quay trở lại. Không phải để tiếp tục hôn lễ.

Anh ta bước vào, vẫn trong bộ lễ phục chú rể sang trọng, nhưng khuôn mặt đẹp như tạc tượng lại lạnh như băng. Ánh mắt anh ta lướt qua tôi, không một tia ấm áp, không một lời xin lỗi.

"Hủy hôn lễ," anh ta nói với cha mình, Hoài chủ tịch, giọng nói không cho phép ai phản đối.

Bên cạnh anh ta là Hoài Gia Lâm, anh trai của anh ta, người đàn ông nắm giữ quyền lực thực sự của tập đoàn Hoài Gia. Gia Lâm không nói gì, đôi mắt sâu thẳm của anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi, một ánh nhìn phức tạp mà tôi không thể đọc được. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn cả sự phẫn nộ của bất cứ ai khác trong căn phòng này.

"Gia Bảo, con đang nói cái gì vậy?" Tôi run rẩy hỏi, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. "Hôm nay là ngày cưới của chúng ta."

"Trúc Chi," Gia Bảo cuối cùng cũng nhìn thẳng vào tôi, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ thiếu kiên nhẫn. "Hà Giang cần anh. Cô ấy không nhớ gì cả, cô ấy chỉ có mình anh thôi."

"Vậy còn em thì sao? Còn chúng ta thì sao?" Nước mắt tôi bắt đầu trào ra, làm nhòe đi lớp trang điểm được chuẩn bị kỹ lưỡng.

"Anh sẽ không cưới em khi cô ấy đang trong tình trạng đó. Điều đó quá tàn nhẫn." Anh ta nói, như thể anh ta là người cao thượng nhất, còn tôi là kẻ ích kỷ.

Tôi nhìn sâu vào mắt anh ta, và lần đầu tiên, tôi nhận ra sự lừa dối ẩn sau vẻ ngoài lãng tử ấy. Anh ta không chỉ muốn chăm sóc Hà Giang. Anh ta muốn tận hưởng cơ hội thứ hai này.

"Vậy em phải làm gì?" Tôi hỏi trong tuyệt vọng, giọng nói vỡ vụn. "Em sẽ đi đâu?"

"Em cứ ở lại dinh thự Hoài Gia," anh ta nói một cách thản nhiên, như thể đang ban ơn. "Với tư cách là khách. Chờ đến khi Hà Giang bình phục, anh sẽ cưới em."

"Khách?" Tôi bật cười cay đắng. "Em là vị hôn thê của anh, Hoài Gia Bảo."

Anh ta nhíu mày, sự thiếu kiên nhẫn hiện rõ trên mặt. "Đừng làm mọi chuyện phức tạp hơn, Trúc Chi. Em nên hiểu chuyện một chút."

Rồi, anh ta làm một điều mà tôi sẽ không bao giờ quên, một hành động đã giết chết mọi tình yêu còn sót lại trong tôi. Trước mặt mọi người, anh ta quay sang anh trai mình và nói một câu đầy mỉa mai.

"Anh trai, phiền anh chăm sóc 'đối tác' của anh giúp em."

Đối tác.

Không phải vị hôn thê. Không phải người yêu. Mà là đối tác của anh trai anh ta.

Anh ta đã tước bỏ danh phận của tôi, biến tôi thành một món hàng có thể trao đổi, một sự sắp đặt kinh doanh nào đó giữa hai anh em họ. Cả thế giới của tôi sụp đổ. Tôi chỉ là một con rối bị vứt bỏ sau khi vở kịch hạ màn.

Tháng ngày sau đó là địa ngục.

Tôi bị buộc phải sống trong dinh thự Hoài Gia với tư cách "khách", một bóng ma trong chiếc váy cưới bị lãng quên. Mỗi ngày, tôi phải chứng kiến Gia Bảo diễn vở kịch tình yêu hoàn hảo với Hà Giang. Anh ta chăm sóc cô từng li từng tí, đọc truyện cho cô nghe, kiên nhẫn dỗ dành cô ăn. Anh ta hứa hẹn với cô về một tương lai tươi đẹp, hứa sẽ cưới cô ngay khi cô bình phục.

Mỗi lời hứa của anh ta như một nhát dao đâm vào tim tôi.

Mọi người trong nhà họ Hoài nhìn tôi với ánh mắt thương hại. Họ thì thầm sau lưng tôi, gọi tôi là kẻ đáng thương bám víu lấy một người đàn ông không còn thuộc về mình.

Nhưng tôi vẫn cố bám lấy một tia hy vọng mong manh. Tôi tự nhủ rằng anh ta làm vậy chỉ vì áy náy, rằng anh ta vẫn yêu tôi, rằng anh ta sẽ giữ lời hứa.

Cho đến một đêm, hy vọng cuối cùng đó cũng bị dập tắt một cách tàn nhẫn.

Tôi tình cờ nghe được tin tức về một chuyên gia thần kinh hàng đầu từ Singapore, người có phương pháp điều trị đột phá cho chứng mất trí nhớ do chấn thương. Một tia sáng lóe lên trong đầu tôi. Đây rồi, lối thoát cho tất cả chúng tôi. Nếu Hà Giang bình phục, Gia Bảo sẽ trở về bên tôi.

Tôi vội vã chạy đến thư phòng của Gia Bảo, định nói cho anh ta biết tin này.

Nhưng khi đến gần cửa, tôi nghe thấy giọng nói của anh ta và một người bạn thân.

"Mày thật sự định giấu phương pháp điều trị của bác sĩ Trần sao?" người bạn hỏi. "Trúc Chi đang chờ mày đấy."

Gia Bảo cười khẩy, một tiếng cười lạnh lùng và tự mãn. "Chờ đợi là điều duy nhất cô ta có thể làm. Cô ta yêu tao đến chết đi sống lại, sẽ không bao giờ rời bỏ tao đâu."

Tim tôi ngừng đập.

"Tao đã có được phương pháp đó từ tuần trước rồi," Gia Bảo tiếp tục, giọng nói đầy vẻ khoái trá. "Nó đang nằm an toàn trong két sắt của tao. Tại sao tao phải vội chữa cho Hà Giang chứ? Đây là cơ hội trời cho để tao sống lại những ngày tháng hạnh phúc nhất với tình yêu đích thực của đời mình. Tao có thể có cả hai. Vừa có được sự dịu dàng của Hà Giang, vừa có được sự chờ đợi trung thành của Trúc Chi."

Sự thật như một gáo nước đá dội thẳng vào mặt tôi. Lạnh lẽo. Tàn nhẫn.

Anh ta đã có cách chữa trị. Anh ta đã giấu nó đi.

Anh ta muốn tận hưởng "cơ hội thứ hai" với tình cũ, trong khi tự tin rằng tôi sẽ ngoan ngoãn chờ đợi như một con cún trung thành.

Và rồi, tôi nghe thấy câu nói cuối cùng, câu nói đã biến mọi đau khổ của tôi thành một ngọn lửa hận thù cháy rực.

"Dù sao thì," Gia Bảo nói. "Cô ta cũng chỉ là 'đối tác' mà anh trai tao nhường lại thôi. Dùng danh nghĩa đó để hạ nhục cô ta cũng hay."

Tốt thôi.

Tốt thôi, Hoài Gia Bảo.

Nếu anh đã muốn dùng danh nghĩa đó để hạ nhục tôi.

Tôi sẽ dùng chính danh nghĩa đó để hủy hoại anh.

Nước mắt tôi đã khô cạn. Trái tim tôi đã chết. Thứ duy nhất còn lại là một sự trống rỗng lạnh lẽo và một quyết tâm sắt đá.

Tôi quay gót, không một tiếng động. Những bước chân của tôi không còn hướng về phòng của Gia Bảo nữa.

Tôi đi thẳng đến tầng cao nhất của dinh thự, nơi có văn phòng của người nắm quyền lực thực sự trong gia tộc này.

Hoài Gia Lâm.

Tôi gõ cửa. Tiếng "Mời vào" trầm thấp vang lên.

Tôi đẩy cửa bước vào. Hoài Gia Lâm đang ngồi sau bàn làm việc, khí chất uy nghiêm và lạnh lùng. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn tôi có một tia ngạc nhiên thoáng qua.

Tôi bước thẳng đến trước bàn làm việc của anh, không một chút do dự. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

"Anh trai anh nói tôi là đối tác của anh," tôi nói, giọng nói lạnh lẽo và kiên định, không còn một chút run rẩy nào.

Hoài Gia Lâm không nói gì, chỉ im lặng nhìn tôi, chờ đợi.

"Vậy thì," tôi hít một hơi thật sâu, ném ra con át chủ bài cuối cùng của mình. "Hãy biến nó thành sự thật."

"Hãy cưới em."

Tôi biết một bí mật mà chỉ tôi và anh biết. Nhiều năm trước, khi tôi còn là một sinh viên kiến trúc vô danh, anh đã âm thầm mua lại mô hình kiến trúc đầu tay của tôi trong một cuộc triển lãm nhỏ, một mô hình mà Gia Bảo đã chê là "ngây thơ và thiếu thực tế". Gia Lâm đã trả một cái giá cao ngất ngưởng và giữ nó trong văn phòng riêng của mình từ đó đến nay.

Anh đã thầm yêu tôi.

Và giờ, tôi sẽ biến tình yêu thầm lặng đó thành vũ khí của mình.

Hoài Gia Lâm nhìn tôi, ánh mắt anh tối sầm lại. Anh nhìn tôi như thể muốn xuyên thấu tâm hồn tôi, nhìn thấu mọi kế hoạch, mọi sự căm hận đang sôi sục bên trong tôi. Sự im lặng của anh kéo dài như cả thế kỷ.

"Em biết mình đang yêu cầu điều gì không?" cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng nói trầm khàn.

"Tôi biết," tôi đáp, không hề nao núng. "Đây là một cuộc giao dịch. Anh có được tôi, có được sự vâng lời của tôi. Còn tôi, tôi có được vị trí Hoài phu nhân, và có được sự trả thù của mình."

Anh nhìn tôi một lúc lâu nữa, rồi chậm rãi đứng dậy. Anh bước vòng qua bàn làm việc, đến đứng trước mặt tôi. Anh cao hơn tôi rất nhiều, bóng của anh bao trùm lấy tôi, mang theo một áp lực vô hình.

"Hôn nhân với tôi không phải là một trò đùa, Đặng Trúc Chi," anh nói, giọng nói mang theo một lời cảnh báo lạnh lẽo. "Một khi đã bước vào, em sẽ không thể quay đầu. Em sẽ là vợ của tôi, thuộc về tôi. Hoàn toàn."

"Tôi hiểu."

Anh khẽ nhếch môi, tạo thành một nụ cười gần như không thể nhận ra, một nụ cười mang theo sự nguy hiểm và quyền lực.

"Được."

Chỉ một từ đơn giản, nhưng nó đã định đoạt số phận của tất cả chúng tôi.

Anh cúi xuống, ghé sát vào tai tôi, giọng nói thì thầm như một lời nguyền rủa, nhưng đối với tôi lúc này, nó lại là âm thanh ngọt ngào nhất.

"Nhưng tôi có một điều kiện. Vào ngày cưới của chúng ta, Gia Bảo sẽ phải thực hiện đúng vai trò của nó."

Tôi ngước lên nhìn anh, có chút không hiểu.

Anh cười, một nụ cười thực sự lần này, nhưng nó chẳng hề ấm áp. "Nó đã gọi em là 'đối tác' của tôi. Vậy thì, trong ngày trọng đại nhất của tôi, nó phải có trách nhiệm đưa 'đối tác' đó đến cho tôi."

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi, nhưng không phải vì sợ hãi.

Mà là vì phấn khích.

"Nó sẽ phải cõng em, trên lưng nó, đi hết con đường dẫn đến lễ đường, và trao em tận tay cho tôi."

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Cressida

Thêm nhiều động thái
Phản bội trong ngày cưới của tôi

Phản bội trong ngày cưới của tôi

Khác

5.0

Tôi là Hoàng An Nhiên, người thừa kế của một gia tộc mật mã học huyền thoại, và cũng là người được định sẵn sẽ kết hôn với Trần Gia Khiêm, chàng thiếu gia vàng của giới tài chính Sài Thành. Chúng tôi từng là cặp đôi quyền lực, được sinh ra để hợp nhất hai đế chế. Tôi đã yêu anh ta bằng cả trái tim, trao cho anh ta những bí mật sâu kín nhất của gia tộc, liều mình bảo vệ hình ảnh của anh ta trước công chúng, thậm chí còn sinh cho anh ta hai đứa con xinh đẹp. Nhưng ngay khi có được tất cả – quyền lực, danh vọng, và cả khối tài sản trí tuệ của gia tộc tôi – anh ta đã lộ ra bộ mặt thật của một con quỷ. Anh ta đã dàn dựng một cuộc thảm sát tàn bạo, xóa sổ cả gia đình tôi không một chút nương tay. Ngay cả con trai và con gái ruột của chúng tôi cũng không được tha. Lời biện minh lạnh đến thấu xương của anh ta vẫn còn văng vẳng trong đầu tôi: "Là do cô, An Nhiên. Cô và cái gia tộc chết tiệt của cô. Chính các người là lý do tôi không thể cứu Châu Linh khỏi những rắc rối của cô ấy sớm hơn. Tất cả là tại cô." Anh ta đổ lỗi cho tôi vì mối tình cấm đoán của *anh ta* với một tiểu thư sa cơ. Tôi cảm nhận được cơn đau hư ảo của viên đạn, sức nóng kinh hoàng của ngọn lửa, khi thế giới của tôi hoàn toàn sụp đổ. Làm sao người đàn ông tôi tôn thờ, cha của các con tôi, lại có thể đáp lại lòng trung thành tuyệt đối của tôi bằng một sự hủy diệt tàn nhẫn, máu lạnh đến không thể tưởng tượng nổi như vậy? Sự phản bội này là tột cùng, nỗi oan nghiệt này cháy bỏng như địa ngục. Gia đình tôi không còn. Các con tôi không còn. Tất cả chỉ vì tham vọng tàn độc của anh ta. Rồi, tôi mở mắt ra. Tôi đã trở lại phòng ngủ của mình, ngay trong buổi sáng ngày chúng tôi công bố lễ đính hôn. Một cơ hội thứ hai. Lần này, tôi đã biết hết mọi quy tắc trong trò chơi méo mó của anh ta, và tôi sẽ bắt anh ta phải trả giá cho từng giọt nước mắt, từng giọt máu.

Sách tương tự

Thoái hôn? Vương gia dùng mạng để sủng!

Thoái hôn? Vương gia dùng mạng để sủng!

Daniel

[Bóc mặt + Vương phi thần y + Sủng ngọt đập gian + Tranh đoạt trong phủ và hậu cung] Bảy năm trước, nàng là đích nữ Thẩm gia, bị kế mẫu và thứ muội hãm hại, vứt bỏ nơi hoang dã, mẫu thân chết thảm, đến cả hài cốt cũng không còn. Bảy năm sau, nàng mang theo tài nghệ y thuật trở về, vạch mặt kẻ giả tạo, giẫm đạp bọn tay sai độc ác dưới chân, thề khiến kẻ thù phải trả giá bằng máu! Kế mẫu gây khó dễ? Một bát cháo độc khiến bà ta da dẻ héo úa, tiều tụy! Thứ muội cướp hôn? Một nắm bột độc làm nhan sắc của nàng ta tàn phai không còn! Triều thần vu oan? Một mũi kim khiến hắn sống không bằng chết! Không ngờ trên con đường báo thù, nàng lại vô tình dây vào người không nên dây - vị Chiến Thần Vương gia đáng sợ nhất. Người ta đồn rằng Dạ Vương tàn bạo, thích giết chóc, đôi chân đã tàn phế, chẳng sống được bao lâu, vậy mà lại vừa gặp đã yêu nàng, sủng ái nàng đến tận cùng. “Vương phi muốn báo thù à? Dao của bổn vương, nàng cứ dùng đi!" Thẩm Tinh Lan nhướng mày cười lạnh: "Vương gia, ta không chỉ giỏi y thuật, mà còn rất thành thạo dùng độc, người liệu mà cẩn thận!" Minh Hạc Tranh chẳng hề để tâm, ôm nàng vào lòng, khẽ bật cười: "Không sao, bổn vương cam tâm tình nguyện chịu đựng, coi như là điều ngọt ngào. "

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Christal

[Song Khiết] Tống Khinh Ngữ yêu Lục Diên Chi. Tình yêu ấy ai cũng biết, nhỏ bé đến mức chẳng ai để tâm. Dù trong lòng Lục Diên Chi chỉ có bạch nguyệt quang của anh ta. Dù anh ta dành phần lớn thời gian ở nước ngoài chỉ để ở bên bạch nguyệt quang ấy. Dù bạch nguyệt quang ấy đã mang thai anh ta. Tống Khinh Ngữ vẫn can đảm đề xuất chuyện kết hôn với Lục Diên Chi. Thế nhưng, vào ngày lấy giấy đăng ký kết hôn, vì bạch nguyệt quang trở về nước, Lục Diên Chi đã không xuất hiện ở cục Dân chính. Sau bảy năm yêu Lục Diên Chi, trái tim Tống Khinh Ngữ cuối cùng cũng hoàn toàn nguội lạnh. Cô xóa liên lạc với Lục Diên Chi, rồi rời bỏ thành phố gắn liền với anh ta. Lục Diên Chi không mấy bận tâm, cho rằng sớm muộn gì Tống Khinh Ngữ cũng sẽ quay về. Mãi đến khi anh ta nhìn thấy Tống Khinh Ngữ cùng một người đàn ông khác lấy giấy đăng ký kết hôn trước cửa cục Dân chính! Lục tổng từng kiêu ngạo giờ đây như phát điên! … Sau này, người ta thường thấy Lục tổng hạ mình chạy theo sau Tống Khinh Ngữ, tha thiết cầu xin: "Khinh Ngữ, anh thực sự xin lỗi, anh đã sai, làm ơn cho anh thêm một cơ hội." Đáp lại anh ta chỉ là giọng nói bực bội, thiếu kiên nhẫn của người phụ nữ. "Anh thôi làm phiền tôi được không? Tôi đã kết hôn rồi!"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Anh ấy chọn người yêu cũ, tôi chọn sự trả thù Anh ấy chọn người yêu cũ, tôi chọn sự trả thù Cressida Khác
“Vào ngày cưới, vị hôn phu của tôi, Hoài Gia Bảo, đã vứt bỏ tôi để chạy đến với tình cũ vừa bị tai nạn mất trí nhớ. Anh ta hủy hôn, bắt tôi phải sống trong dinh thự Hoài gia với tư cách "khách", hàng ngày phải chứng kiến anh ta diễn vở kịch tình yêu hoàn hảo với cô ấy. Khi hỏa hoạn xảy ra, anh ta không chút do dự buông tay tôi để cứu cô ấy. Tại bệnh viện, khi chỉ có một bác sĩ phẫu thuật, anh ta lại chọn cứu dây thanh quản của cô ấy, mặc kệ cánh tay tôi sẽ để lại một vết sẹo vĩnh viễn. Nhưng điều khiến tôi sụp đổ hoàn toàn là khi tôi tình cờ nghe được anh ta đã có phương pháp chữa trị cho tình cũ từ lâu, nhưng lại cố tình giấu đi để có thể hưởng thụ cảm giác có cả hai người phụ nữ. Anh ta còn cười nhạo: "Dù sao thì cô ta cũng chỉ là 'đối tác' mà anh trai tao nhường lại thôi. Dùng danh nghĩa đó để hạ nhục cô ta cũng hay." Tốt thôi. Nếu anh đã muốn dùng danh nghĩa đó để hạ nhục tôi, tôi sẽ dùng chính nó để hủy hoại anh. Tôi đi thẳng đến văn phòng của anh trai anh ta, Hoài Gia Lâm, người đàn ông quyền lực nhất Hoài gia, và nói: "Hãy cưới em."”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025

17

Chương 17

17/10/2025

18

Chương 18

17/10/2025

19

Chương 19

17/10/2025

20

Chương 20

17/10/2025

21

Chương 21

17/10/2025