Khi tình yêu chết, sự trả thù bắt đầu

Khi tình yêu chết, sự trả thù bắt đầu

Moonlight Under Sycamore

5.0
Bình luận
132
Duyệt
15
Chương

Vào ngày con trai năm tuổi của tôi bị sát hại, người đã tự tay đưa tôi vào tù lại chính là chồng tôi. Anh ta, một sĩ quan cảnh sát cấp cao, đã vu cho tôi tội danh "tống tiền", lạnh lùng tuyên án tôi ba năm tù giam. Ba năm trong tù, tôi bị hành hạ đến sảy thai, mất đi đứa con thứ hai. Ngày ra tù, tôi lại nhìn thấy một cảnh tượng không thể nào quên. Quản Hải Việt, người chồng tôi từng yêu, đang nắm tay Trịnh Minh Tuyết, kẻ đã giết con trai tôi. Bên cạnh họ là một đứa bé trai khoảng ba tuổi, vui vẻ gọi anh là "ba". Thì ra đây là lý do. Anh ta phản bội tôi, đẩy tôi vào tù, tất cả chỉ để ở bên người tình và đứa con riêng của họ. Trái tim tôi như bị khoét rỗng, tôi lảo đảo bước đến vách đá, ôm chặt hũ tro cốt của con trai. Trước ánh mắt kinh hoàng của anh ta, tôi mỉm cười và lao mình xuống biển. "Quản Hải Việt, tôi đã chuẩn bị cho anh một món quà lớn đấy."

Khi tình yêu chết, sự trả thù bắt đầu Chương 1

Vào ngày con trai năm tuổi của tôi bị sát hại, người đã tự tay đưa tôi vào tù lại chính là chồng tôi.

Anh ta, một sĩ quan cảnh sát cấp cao, đã vu cho tôi tội danh "tống tiền", lạnh lùng tuyên án tôi ba năm tù giam.

Ba năm trong tù, tôi bị hành hạ đến sảy thai, mất đi đứa con thứ hai.

Ngày ra tù, tôi lại nhìn thấy một cảnh tượng không thể nào quên.

Quản Hải Việt, người chồng tôi từng yêu, đang nắm tay Trịnh Minh Tuyết, kẻ đã giết con trai tôi. Bên cạnh họ là một đứa bé trai khoảng ba tuổi, vui vẻ gọi anh là "ba".

Thì ra đây là lý do. Anh ta phản bội tôi, đẩy tôi vào tù, tất cả chỉ để ở bên người tình và đứa con riêng của họ.

Trái tim tôi như bị khoét rỗng, tôi lảo đảo bước đến vách đá, ôm chặt hũ tro cốt của con trai. Trước ánh mắt kinh hoàng của anh ta, tôi mỉm cười và lao mình xuống biển.

"Quản Hải Việt, tôi đã chuẩn bị cho anh một món quà lớn đấy."

Chương 1

Hạ Thanh An POV:

Vào ngày con trai năm tuổi của tôi bị sát hại, người đàn ông đã tự tay đưa tôi vào tù, không ai khác, chính là chồng tôi.

Cơn mưa tầm tã trút xuống như trút nước, gột rửa đi vết máu cuối cùng trên mặt đường nhựa.

Tôi quỳ trước bia mộ, những ngón tay gầy guộc run rẩy vuốt ve khuôn mặt tươi cười của con trai trên tấm ảnh đen trắng. Đứa con bé bỏng của tôi, An An của tôi.

"An An, mẹ đến thăm con đây."

Giọng tôi khàn đặc, mỗi một chữ thốt ra đều như có lưỡi dao cứa vào cổ họng.

Nước mưa lạnh buối hòa cùng nước mắt nóng hổi, trượt dài trên gò má tôi. Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đến không thở nổi.

Một đôi giày cao gót màu đỏ rượu vang dừng lại trước mặt tôi.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Trịnh Minh Tuyết, con gái của một vị tướng cảnh sát cấp cao, đang đứng đó, tay cầm một chiếc ô màu đen.

Cô ta nhìn tôi với ánh mắt trịch thượng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười chế giễu.

"Hạ Thanh An, cô đúng là con chó trung thành đấy nhỉ? Mưa to thế này mà cũng đến đây."

Cô ta ném một bó hoa cúc trắng xuống trước mộ con tôi, rồi dùng gót giày nhọn hoắt giẫm nát.

Những cánh hoa trắng muốt tội nghiệp bị bùn đất vấy bẩn, nát bét dưới gót giày của cô ta.

"Tao nghe nói con trai mày thích hoa cúc trắng nhất phải không?"

Trịnh Minh Tuyết cúi người xuống, giọng nói đầy ác ý vang lên bên tai tôi.

"Tiếc quá, giờ nó chỉ có thể nằm dưới ba tấc đất này mà ngửi mùi bùn thôi."

Máu trong người tôi như đông cứng lại. Tôi run rẩy, cố gắng kiềm chế cơn giận dữ đang chực chờ bùng nổ.

"Trịnh Minh Tuyết, cô sẽ phải trả giá."

Tôi nghiến răng, từng chữ một.

Tôi quyết tâm đưa cô ta ra trước vành móng ngựa, để pháp luật trừng trị kẻ sát nhân máu lạnh này.

Phiên tòa diễn ra sau đó một tuần.

Tôi, với tư cách là một nhà báo điều tra nổi tiếng, đã thu thập đầy đủ bằng chứng, từ video camera hành trình cho đến lời khai của nhân chứng.

Mọi người trong giới đều biết đến tôi, Hạ Thanh An, người chưa bao giờ thua trong bất kỳ cuộc chiến pháp lý nào.

Mọi người xì xào bàn tán về thân thế của Trịnh Minh Tuyết, về quyền lực của cha cô ta. Nhưng tôi tin vào công lý, tin vào những bằng chứng không thể chối cãi mà tôi đang có trong tay.

Thế nhưng, kết quả phiên tòa lại là một cú sốc trời giáng.

Trịnh Minh Tuyết được tuyên trắng án.

Còn tôi, nạn nhân, người mẹ mất con, lại bị vu cho tội danh "tống tiền và bịa đặt thông tin".

Và người trực tiếp đưa ra phán quyết, người đã đẩy tôi vào địa ngục, chính là Quản Hải Việt – chồng tôi, một sĩ quan cảnh sát cấp cao.

Anh ta đứng trên bục thẩm phán, lạnh lùng tuyên án ba năm tù giam cho tôi, người vợ đã cùng anh ta đi qua bao gian khó.

Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh của chúng tôi được đăng trên trang bìa tạp chí, với dòng tít "Cặp đôi trai tài gái sắc, từ nghèo khó đi lên". Mọi người ngưỡng mộ tình yêu của chúng tôi, ngưỡng mộ sự nỗ lực của chúng tôi.

Vậy mà giờ đây, tất cả chỉ còn là một trò cười.

Ba năm trong tù là ba năm địa ngục trần gian.

Tôi không chỉ mất đi đứa con trai yêu quý, mà còn mất đi cả đứa con thứ hai đang thành hình trong bụng. Tôi bị đánh đập, hành hạ, cho đến khi sảy thai trong đau đớn tột cùng.

Mỗi đêm, tôi đều tự hỏi, tại sao? Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy, Quản Hải Việt?

Ngày ra tù, tôi không về nhà ngay mà đến thẳng nghĩa trang.

Và rồi, tôi đã nhìn thấy một cảnh tượng mà cả đời này tôi cũng không thể nào quên.

Quản Hải Việt, người chồng mà tôi từng yêu thương hết mực, đang nắm tay Trịnh Minh Tuyết, kẻ đã giết con trai tôi. Bên cạnh họ là một đứa bé trai khoảng ba tuổi, đang vui vẻ gọi anh là "ba", gọi cô ta là "mẹ".

"Ba ơi, con muốn ăn kem."

"Được rồi, cục cưng của ba."

Giọng nói dịu dàng của anh, nụ cười cưng chiều của anh, tất cả đều dành cho đứa con của kẻ thù.

Thế giới của tôi sụp đổ hoàn toàn.

Trái tim tôi như bị khoét rỗng, gió lạnh lùa vào buốt giá.

Tôi run rẩy, cắn chặt môi đến bật máu để không bật khóc thành tiếng.

Thì ra đây là lý do.

Anh ta phản bội tôi, đẩy tôi vào tù, tất cả chỉ để có thể quang minh chính đại ở bên cạnh Trịnh Minh Tuyết và đứa con riêng của họ.

Tôi lảo đảo quay đi, trong đầu chỉ còn lại hình ảnh tấm ảnh cưới của chúng tôi. Bức ảnh được chụp vào ngày chúng tôi chuyển đến ngôi nhà mới, khi An An vừa tròn một tuổi.

Cả tôi và Quản Hải Việt đều xuất thân từ những gia đình nghèo khó, cùng nhau nỗ lực thi đỗ vào trường đại học danh giá.

Tuổi thơ của anh là những trận đòn roi của người cha nghiện rượu. Tôi đã không ít lần che chắn cho anh, chịu đòn thay anh.

Có lần, tôi vì bảo vệ anh mà bị cha anh đánh gãy tay.

Cuối cùng, tôi không thể chịu đựng được nữa, đã thu thập bằng chứng tố cáo cha anh, đưa ông ta vào tù.

Ngày hôm đó, Quản Hải Việt gầy gò đã ôm chầm lấy tôi, đôi mắt đỏ hoe, nói rằng sau này nhất định sẽ bảo vệ tôi, sẽ không để ai bắt nạt tôi, sẽ đưa tất cả những kẻ làm tổn thương tôi vào tù.

Lời thề vẫn còn đó, nhưng người nói đã thay lòng.

Chúng tôi đã cùng nhau phấn đấu, anh trở thành sĩ quan cảnh sát xuất sắc, tôi trở thành nhà báo điều tra hàng đầu.

Chúng tôi kết hôn, sinh con, mua nhà, dường như đã có được tất cả những gì mà người ta mơ ước.

Tôi vẫn nhớ ngày tân gia, anh ôm tôi trong lòng, nói trong hơi men: "Thanh An, cảm ơn em. Gặp được em là điều may mắn nhất trong cuộc đời anh."

May mắn?

Tất cả đã tan thành mây khói.

Hạnh phúc của tôi đã bị chính tay anh phá nát.

Từ xa, tôi nghe thấy tiếng Trịnh Minh Tuyết nũng nịu.

"Anh Việt, cô ta ra tù rồi đấy, anh không quan tâm sao?"

Giọng nói lạnh lùng của Quản Hải Việt vang lên, không một chút cảm xúc.

"Một kẻ tống tiền thì có gì đáng để quan tâm?"

Móng tay tôi bấm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi rỉ ra.

Chiếc xe sang trọng lướt qua tôi, mang theo tiếng cười hạnh phúc của gia đình ba người họ, bỏ lại tôi một mình với nỗi đau và sự tuyệt vọng.

Tôi run rẩy lấy điện thoại ra, bấm số của Giang Song Lam, người bạn thân duy nhất của tôi.

"Song Lam, là tớ, Thanh An."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng nói nghẹn ngào của Song Lam vang lên.

"An An... cậu... cậu ở đâu?"

"Giúp tớ, Song Lam. Giúp tớ đòi lại công bằng."

"Tớ sẽ giúp cậu! Tớ nhất định sẽ giúp cậu! Dù có phải trả bất cứ giá nào!"

Nước mắt tôi lã chã rơi. Trong thế giới tăm tối này, ít nhất tôi vẫn còn một người bạn.

Tôi không có nơi nào để đi, cuối cùng vẫn vô thức quay trở lại ngôi nhà mà tôi và Quản Hải Việt đã từng chung sống.

Chìa khóa vẫn như cũ, tôi dễ dàng mở được cửa.

Mọi thứ trong nhà vẫn được giữ nguyên như lúc tôi rời đi. Chỉ có điều, tấm ảnh cưới của chúng tôi treo trên tường đã biến mất.

"Em về rồi à?"

Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

Tôi quay người lại, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Quản Hải Việt.

Chúng tôi cứ thế im lặng nhìn nhau, không khí nặng nề đến ngột ngạt.

Anh ta tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, như thể chúng tôi vẫn là một cặp vợ chồng hạnh phúc.

"Em đói chưa? Anh nấu mì cho em nhé?"

Anh ta đi vào bếp, thuần thục lấy ra hai gói mì.

Tôi không trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn anh ta.

"Mì tôm chua cay, loại em thích nhất."

Anh ta đưa cho tôi một cốc nước ấm.

Tôi không nhận.

"Em vẫn còn giận anh à?"

Anh ta lại rót một cốc sữa nóng, đặt vào tay tôi.

"Uống đi cho ấm."

Tôi nắm chặt cốc sữa, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay, nhưng trái tim tôi vẫn lạnh như băng.

Xoảng!

Cốc sữa rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Giọng tôi run lên, từng chữ như rít qua kẽ răng.

"Quản Hải Việt, tại sao?"

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Moonlight Under Sycamore

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Christal

[Song Khiết] Tống Khinh Ngữ yêu Lục Diên Chi. Tình yêu ấy ai cũng biết, nhỏ bé đến mức chẳng ai để tâm. Dù trong lòng Lục Diên Chi chỉ có bạch nguyệt quang của anh ta. Dù anh ta dành phần lớn thời gian ở nước ngoài chỉ để ở bên bạch nguyệt quang ấy. Dù bạch nguyệt quang ấy đã mang thai anh ta. Tống Khinh Ngữ vẫn can đảm đề xuất chuyện kết hôn với Lục Diên Chi. Thế nhưng, vào ngày lấy giấy đăng ký kết hôn, vì bạch nguyệt quang trở về nước, Lục Diên Chi đã không xuất hiện ở cục Dân chính. Sau bảy năm yêu Lục Diên Chi, trái tim Tống Khinh Ngữ cuối cùng cũng hoàn toàn nguội lạnh. Cô xóa liên lạc với Lục Diên Chi, rồi rời bỏ thành phố gắn liền với anh ta. Lục Diên Chi không mấy bận tâm, cho rằng sớm muộn gì Tống Khinh Ngữ cũng sẽ quay về. Mãi đến khi anh ta nhìn thấy Tống Khinh Ngữ cùng một người đàn ông khác lấy giấy đăng ký kết hôn trước cửa cục Dân chính! Lục tổng từng kiêu ngạo giờ đây như phát điên! … Sau này, người ta thường thấy Lục tổng hạ mình chạy theo sau Tống Khinh Ngữ, tha thiết cầu xin: "Khinh Ngữ, anh thực sự xin lỗi, anh đã sai, làm ơn cho anh thêm một cơ hội." Đáp lại anh ta chỉ là giọng nói bực bội, thiếu kiên nhẫn của người phụ nữ. "Anh thôi làm phiền tôi được không? Tôi đã kết hôn rồi!"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Khi tình yêu chết, sự trả thù bắt đầu Khi tình yêu chết, sự trả thù bắt đầu Moonlight Under Sycamore Khác
“Vào ngày con trai năm tuổi của tôi bị sát hại, người đã tự tay đưa tôi vào tù lại chính là chồng tôi. Anh ta, một sĩ quan cảnh sát cấp cao, đã vu cho tôi tội danh "tống tiền", lạnh lùng tuyên án tôi ba năm tù giam. Ba năm trong tù, tôi bị hành hạ đến sảy thai, mất đi đứa con thứ hai. Ngày ra tù, tôi lại nhìn thấy một cảnh tượng không thể nào quên. Quản Hải Việt, người chồng tôi từng yêu, đang nắm tay Trịnh Minh Tuyết, kẻ đã giết con trai tôi. Bên cạnh họ là một đứa bé trai khoảng ba tuổi, vui vẻ gọi anh là "ba". Thì ra đây là lý do. Anh ta phản bội tôi, đẩy tôi vào tù, tất cả chỉ để ở bên người tình và đứa con riêng của họ. Trái tim tôi như bị khoét rỗng, tôi lảo đảo bước đến vách đá, ôm chặt hũ tro cốt của con trai. Trước ánh mắt kinh hoàng của anh ta, tôi mỉm cười và lao mình xuống biển. "Quản Hải Việt, tôi đã chuẩn bị cho anh một món quà lớn đấy."”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025