/1/103148/coverorgin.jpg?v=72c6db0f3fd6409682457596572d917f&imageMogr2/format/webp)
Vào kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi phát hiện mình đã bị ly hôn, trong khi chồng tôi, người vừa nhắn tin nói nhớ tôi, lại đang kết hôn với một người phụ nữ khác.
Cô ta là một bản sao được phẫu thuật thẩm mỹ để giống hệt tôi, một con rối ngoan ngoãn mà anh ta dùng để thay thế mỗi khi tôi "không nghe lời".
Anh ta hại chết em trai tôi, hủy hoại sự nghiệp bác sĩ của tôi, và đẩy tôi vào tù với tội danh giết người.
Tất cả chỉ để bẻ gãy đôi cánh của tôi, biến tôi thành vật sở hữu hoàn toàn của anh ta.
Tình yêu mười lăm năm của chúng tôi, hóa ra chỉ là một nhà tù được trang hoàng lộng lẫy.
Khi tôi quyết định rời đi, anh ta lại đuổi theo đến tận Paris, quỳ gối cầu xin tôi tha thứ, thậm chí dùng cả tính mạng để cứu tôi.
Nhưng đã quá muộn rồi.
Đặng Trọng Tín, trò chơi này, đến lúc phải kết thúc.
Chương 1
Trà Đoan Vi POV:
Vào năm thứ năm của cuộc hôn nhân tưởng chừng như cổ tích, tôi phát hiện ra mình đã bị ly hôn, trong khi chồng tôi, người vừa nhắn tin nói nhớ tôi, lại đang kết hôn với một người phụ nữ khác.
Hôm nay là kỷ niệm năm năm ngày cưới của tôi và Đặng Trọng Tín.
Tôi đã lái xe đến Éclat Amour, cửa hàng trang sức cao cấp nổi tiếng nhất Sài Gòn, để đặt một món quà cho anh ấy. Éclat Amour có một dòng sản phẩm đặc biệt mang tên "Éternité", chỉ dành cho những cặp đôi đã kết hôn trên năm năm. Mỗi cặp đôi chỉ được mua một lần duy nhất trong đời, và hồ sơ sẽ được lưu trữ vĩnh viễn.
Tôi muốn đặt một chiếc vòng cổ kim cương khắc tên viết tắt của chúng tôi.
Tôi đưa giấy đăng ký kết hôn cho nhân viên, nụ cười vẫn còn vương trên môi. Nhưng máy quét cứ liên tục báo lỗi, tiếng "bíp bíp" khô khốc vang lên trong không gian sang trọng, tĩnh lặng.
Nhân viên bán hàng ban đầu còn kiên nhẫn, nhưng sau vài lần thử lại, cô ta bắt đầu mất bình tĩnh.
"Thưa cô, hệ thống của chúng tôi không nhận diện được giấy tờ này. Cô có chắc đây là giấy thật không?"
Giọng điệu cô ta đầy vẻ nghi ngờ, ánh mắt liếc nhìn tôi từ đầu đến chân, như thể đang đánh giá một kẻ lừa đảo.
Tôi vẫn cố giữ bình tĩnh, mỉm cười lịch sự. "Chắc chắn là thật. Có lẽ máy của cô có vấn đề. Cô có thể thử lại không?"
"Thưa cô, máy của chúng tôi chưa bao giờ có vấn đề. Hay là cô dùng giấy tờ giả để mua sản phẩm giới hạn của chúng tôi?"
Tôi hít một hơi thật sâu. Tôi không muốn làm to chuyện ở đây.
"Được rồi, có lẽ giấy của tôi bị cũ. Tôi sẽ đến Ủy ban Nhân dân để làm lại giấy mới."
Tôi rời khỏi cửa hàng trang sức, cảm giác bối rối và có chút khó chịu. Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?
Tại Ủy ban Nhân dân, tôi ngồi đợi trong lo lắng. Khi đến lượt mình, tôi đưa giấy tờ cho người phụ nữ làm việc ở đó. Bà ta nhìn tôi một cách kỳ lạ, rồi lại nhìn vào màn hình máy tính, đôi mày nhíu chặt.
"Cô Trà Đoan Vi?"
"Vâng, là tôi."
Bà ta đẩy gọng kính, nhìn tôi chằm chằm. "Tình trạng hôn nhân của cô trong hệ thống là 'đã ly hôn' ."
Một tiếng sét như đánh ngang tai tôi. Tôi cảm thấy choáng váng.
"Không thể nào! Chắc chắn có nhầm lẫn gì đó. Tôi chưa bao giờ ly hôn."
Người phụ nữ tỏ vẻ khó chịu. "Hệ thống không bao giờ sai. Cô đã ly hôn được ba tháng rồi." Bà ta lẩm bẩm, giọng điệu đầy phán xét. "Giới trẻ bây giờ thật là… coi hôn nhân như trò đùa."
"Không! Tôi không ly hôn!" Tôi gần như hét lên, cảm giác máu trong người như đông cứng lại. "Bà có thể kiểm tra lại được không? Chồng tôi là Đặng Trọng Tín."
"Để tôi xem." Bà ta gõ lách cách trên bàn phím. Vài giây sau, bà ta ngẩng lên, nhìn tôi với ánh mắt còn kỳ lạ hơn trước.
"Đúng là có một hồ sơ kết hôn của Đặng Trọng Tín… nhưng người vợ tên là Ma Tuyết Hoa."
Ma. Tuyết. Hoa.
Cái tên này như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Đầu óc tôi quay cuồng, mọi thứ xung quanh mờ đi. Ma Tuyết Hoa là sinh viên y khoa nghèo khó mà chính Tín đang tài trợ, là đàn em khóa dưới của tôi ở bệnh viện.
Tôi luôn tin rằng anh giúp cô ta chỉ vì lòng tốt, vì cô ta có hoàn cảnh đáng thương.
"Cô Trà, cô có sao không?" Giọng người phụ nữ lo lắng.
Tôi không trả lời. Cả thế giới của tôi như sụp đổ.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Là tin nhắn từ Tín.
"Bà xã, anh đi chọn quà kỷ niệm 5 năm cho em, sẽ về muộn một chút. Em ở nhà một mình nhớ ăn cơm đúng giờ nhé, nhớ em."
'Nhớ em.'
Hai từ này, giờ đây, giống như một sự chế nhạo tàn nhẫn nhất. Tình yêu như cổ tích của chúng tôi, hóa ra chỉ là một vở kịch do một mình tôi ảo tưởng.
Mười lăm năm bên nhau, từ thanh mai trúc mã đến vợ chồng son sắt. Anh từng vì tôi mà từ bỏ cơ hội du học, từng bất chấp sự phản đối của gia đình để cưới tôi khi gia đình tôi sa sút. Anh đã xây dựng bệnh viện quốc tế Hoàng Gia này, một phần cũng là vì muốn tạo cho tôi một môi trường làm việc tốt nhất.
Tất cả những điều đó, lẽ nào đều là giả dối?
Tôi không tin. Tôi phải hỏi anh cho ra lẽ.
Tôi lái xe như một người mất hồn đến bệnh viện Hoàng Gia, nơi anh làm viện trưởng. Tôi muốn về nhà chờ anh, nhưng đôi chân lại vô thức đưa tôi đến phòng làm việc của anh.
Cánh cửa gỗ lim hé mở. Tôi định gõ cửa, nhưng rồi khựng lại.
Bên trong, không phải chỉ có một mình anh.
Trên chiếc ghế sofa da màu đen mà tôi đã chọn, Đặng Trọng Tín đang đè một người phụ nữ xuống. Anh xé toạc chiếc váy của cô ta một cách thô bạo. Người phụ nữ đó, chính là Ma Tuyết Hoa.
/0/95803/coverorgin.jpg?v=e3aa994d242b34ea1fae67d790319973&imageMogr2/format/webp)
/0/78022/coverorgin.jpg?v=8d4238236a469e3efa157d95ea4a0982&imageMogr2/format/webp)
/0/95691/coverorgin.jpg?v=0fb632c6941a98d679599d305e94f8c4&imageMogr2/format/webp)
/0/96354/coverorgin.jpg?v=50d7389b3b7e9e60d17860538c5d8d0d&imageMogr2/format/webp)
/0/77936/coverorgin.jpg?v=bbabd91d4caf4df182bbf17b1db3a077&imageMogr2/format/webp)
/0/95859/coverorgin.jpg?v=82d75c1d6505e2717c84f7812b4ac6b5&imageMogr2/format/webp)
/0/95916/coverorgin.jpg?v=a09ccb679a2d9bf7a2ad98fb62770c40&imageMogr2/format/webp)
/0/96108/coverorgin.jpg?v=02591539f94027d7e0893777ada6a928&imageMogr2/format/webp)
/0/95965/coverorgin.jpg?v=db6809783d57782b54c91d9532e80497&imageMogr2/format/webp)
/0/95852/coverorgin.jpg?v=a6d17712775e4f8a7e02f4642ebda758&imageMogr2/format/webp)
/0/95882/coverorgin.jpg?v=eb01dac31ecd1463228f0ea99100bca0&imageMogr2/format/webp)
/0/95907/coverorgin.jpg?v=85395a836feaf555a0c0c6483f259c89&imageMogr2/format/webp)
/0/82365/coverorgin.jpg?v=53b89d1145bd60519e71ed1ceb1cb9c5&imageMogr2/format/webp)
/0/95966/coverorgin.jpg?v=8356cb1a195c8b27e370268ab48af39b&imageMogr2/format/webp)
/0/97281/coverorgin.jpg?v=50aa8c26d6d6d86b8ffaa61b4e89d905&imageMogr2/format/webp)
/0/95917/coverorgin.jpg?v=1a16627762c04f54a5a029a8e34e28be&imageMogr2/format/webp)
/0/95461/coverorgin.jpg?v=b84d1cc72f5bbf157ca7e671cdab3205&imageMogr2/format/webp)
/0/95871/coverorgin.jpg?v=c916e653523335cb64d59deb3ee84998&imageMogr2/format/webp)
/0/95771/coverorgin.jpg?v=d56996ad0e50932c5d70846b39d9f0a4&imageMogr2/format/webp)
/0/95913/coverorgin.jpg?v=e0f04d0bb24c6c15eae74887a89f6c87&imageMogr2/format/webp)