/1/105578/coverorgin.jpg?v=dacfd97a161573e6eac157fc17b5acb8&imageMogr2/format/webp)
Lúc Trì Vũ Thư cầm thỏa thuận ly hôn bước ra khỏi văn phòng luật, trên trời đang lất phất cơn mưa bụi dày đặc.
Vừa định lên xe, điện thoại của chồng cô - Thẩm Cẩn Quân đã gọi tới.
Trì Vũ Thư lặng người đi, rồi mới bắt máy.
Đầu dây bên kia, giọng điệu Thẩm Cẩn Quân hơi lạnh lùng: "Cô không có ở nhà?"
Trì Vũ Thư sững sờ, trong thoáng chốc cô cảm thấy giọng điệu của anh ta có chút kỳ lạ, dường như đang quan tâm mình.
Cô rủ mắt khẽ nói: "Lát nữa tôi sẽ về ngay, anh..."
Thẩm Cẩn Quân lên tiếng ngắt lời: "Trên đường về mua một tuýp thuốc mỡ tiêu sưng."
Trì Vũ Thư nhíu mày, dù đã quyết định ly hôn và buông tay, nhưng trong lòng cô vẫn không thể khống chế được mà trào dâng một nỗi lo lắng.
"Anh bị thương sao? Có nghiêm trọng không? Tim không cảm thấy đau chứ? Tôi về xử lý cho anh ngay đây."
Thế nhưng giây tiếp theo, âm thanh truyền đến từ ống nghe khiến lồng ngực cô lạnh toát.
"A Quân, em vẫn còn đau lắm... Anh đáng ghét chết đi được!"
Giọng nói đó vừa nũng nịu vừa mềm mại, ngọt ngào như thể có mật chảy ra vậy.
Đó là bạch nguyệt quang của Thẩm Cẩn Quân - Hứa Khanh Khanh.
Ngay sau đó, giọng nói hờ hững của Thẩm Cẩn Quân truyền tới: "Vừa nãy tôi không chú ý chừng mực nên làm Khanh Khanh bị thương, cô không tiện xử lý, cứ mau chóng mua thuốc về đây là được."
"Đúng rồi, mua thêm một viên thuốc tránh thai khẩn cấp nữa."
Không đợi cô kịp lên tiếng, cuộc gọi đã bị ngắt.
Gió đêm hiu hắt, Trì Vũ Thư nghe tiếng tút tút kéo dài trong máy, cảm thấy đầu ngón tay lạnh đến mức chẳng còn chút nhiệt độ nào.
Để một người vợ như cô đi mua thuốc tránh thai cho nhân tình sao?
Kết hôn ba năm, Thẩm Cẩn Quân chưa từng chạm vào cô, trong mắt anh ta, cô chỉ là một kẻ bám đuôi mặc anh ta sai bảo, cô yêu anh ta đến mức chẳng còn lòng tự trọng, thế nên anh ta cũng hoàn toàn chẳng thèm để tâm đến cảm xúc của cô.
Nhưng mà anh ta thấy vui là được.
Anh ta vui thì trái tim của A Cẩn đang đập trong lồng ngực anh ta mới có thể bình an vô sự.
Cô lặng lẽ mua thuốc mỡ và thuốc tránh thai khẩn cấp rồi lái xe về nhà, lúc đẩy cửa bước vào, Hứa Khanh Khanh đang ngồi trong lòng Thẩm Cẩn Quân, chiếc váy ngủ dây trên người cô ta xộc xệch, trên cổ và trước ngực đầy những vết hôn.
/1/105578/coverorgin.jpg?v=dacfd97a161573e6eac157fc17b5acb8&imageMogr2/format/webp)
/0/88133/coverorgin.jpg?v=1b7b628a0c5590c761ab0b24224aa23b&imageMogr2/format/webp)
/0/81874/coverorgin.jpg?v=47f299b31cf0c91bfe4529f1a001c84b&imageMogr2/format/webp)
/0/92198/coverorgin.jpg?v=12b9abd15815f4d8100436564f0ba632&imageMogr2/format/webp)
/0/78034/coverorgin.jpg?v=70e81cda58ae6395522cb40f3bc5c78b&imageMogr2/format/webp)
/0/78023/coverorgin.jpg?v=0fbbb5151aaf951db2bffbde89d1dff2&imageMogr2/format/webp)
/0/96279/coverorgin.jpg?v=9830984f7314b23306f9a94ca72d4cd7&imageMogr2/format/webp)
/1/103740/coverorgin.jpg?v=c5d012ebb4dd889ad051eeef67689f72&imageMogr2/format/webp)
/0/95661/coverorgin.jpg?v=5918d83bea175d544fc7fa53de45bf78&imageMogr2/format/webp)
/0/90718/coverorgin.jpg?v=87e76f362e1c8b990978a575fb79d2b6&imageMogr2/format/webp)
/0/90701/coverorgin.jpg?v=bc8d0b451e9b9b6ea316cd46bc586892&imageMogr2/format/webp)
/0/82349/coverorgin.jpg?v=50f6c53f83c34f65eecdfc7aa72b9006&imageMogr2/format/webp)
/0/88782/coverorgin.jpg?v=1181a50abd8fc5ae7389a9e7ab222423&imageMogr2/format/webp)
/0/95667/coverorgin.jpg?v=9b6e7b3a7ff308a1fff0217dbc06ea91&imageMogr2/format/webp)
/0/90725/coverorgin.jpg?v=0f5f704e7eca1acc54b70e0c57e97d63&imageMogr2/format/webp)
/0/79644/coverorgin.jpg?v=4f8594c2d8bfebcd2381e08427525822&imageMogr2/format/webp)
/1/100768/coverorgin.jpg?v=b289d797b61a4edf7ec71eb847b5e268&imageMogr2/format/webp)
/0/90730/coverorgin.jpg?v=7575f5dbe216a17fa6ca1a0f30f37d56&imageMogr2/format/webp)
/0/78923/coverorgin.jpg?v=e0f650901ea8a5c33fe2b051f8a53720&imageMogr2/format/webp)
/0/96407/coverorgin.jpg?v=28f9e498ba7bdfd8928487fabee657d8&imageMogr2/format/webp)