/0/93184/coverorgin.jpg?v=cd46e8c83417887638d05148846d640d&imageMogr2/format/webp)
Vào năm thứ bảy của cuộc hôn nhân, tôi phát hiện ra chồng mình, người tôi đã hy sinh tất cả để giúp anh ta cai nghiện cờ bạc, lại có một bí mật động trời.
Anh ta bí mật mua một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ khổng lồ, mà người thụ hưởng chính lại là đứa con riêng năm tuổi của anh ta và cô em gái nuôi mà tôi hết mực yêu thương.
Cha mẹ nuôi của tôi cũng đồng lõa, vui vẻ nhìn mảnh đất của mẹ tôi được chuyển sang tên đứa cháu ngoại "quý giá" của họ.
Người chồng luôn tỏ ra yêu tôi điên cuồng, chiếm hữu một cách bệnh hoạn, lại chưa bao giờ nổi giận khi con trai làm bẩn chiếc áo đắt tiền của anh ta.
Nhưng anh ta lại có thể nhẫn tâm ra tay với tôi, người vợ đã cùng anh ta trải qua bảy năm sóng gió.
Hóa ra, sự dịu dàng của anh ta, sự bao dung của anh ta, đều có thể dành cho người khác. Chỉ riêng tôi là không được.
Sau khi bị anh ta lừa đến một nhà kho bỏ hoang và bị chính tay anh ta hủy hoại, tôi đã hoàn toàn chết tâm. Tôi bình tĩnh thu dọn hành lý, xóa sạch mọi dấu vết của mình và rời đi.
Chương 1
Qua Lam Phương POV:
Vào năm thứ bảy của cuộc hôn nhân, tôi phát hiện ra chồng mình, Phan Việt Anh, người tôi luôn tin tưởng và yêu thương, đã bí mật lập một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ khổng lồ, mà người thụ hưởng lại không phải là tôi, người vợ hợp pháp của anh ta.
Đó là một buổi chiều ngập nắng, tôi đang dọn dẹp phòng làm việc của Phan Việt Anh thì vô tình làm rơi một tập tài liệu từ trên giá sách. Những tờ giấy trắng muốt rơi vãi trên sàn, và một tập kẹp giấy màu xanh lam đặc biệt thu hút sự chú ý của tôi. Tò mò, tôi nhặt nó lên.
Dòng chữ "Hợp đồng Bảo hiểm Nhân thọ" đập vào mắt tôi, khiến tim tôi khẽ thắt lại một cách khó hiểu. Bên mua bảo hiểm là Phan Việt Anh. Tôi mỉm cười, nghĩ rằng có lẽ đây là một món quà bất ngờ mà anh ấy chuẩn bị cho tôi. Anh ấy luôn như vậy, lãng mạn và chu đáo.
Nhưng khi lật sang trang tiếp theo, nụ cười trên môi tôi đông cứng lại.
Người thụ hưởng thứ nhất: Phan Nam Kiệt. Một cái tên hoàn toàn xa lạ. Bên cạnh là ngày sinh, năm nay vừa tròn năm tuổi.
Người thụ hưởng thứ hai: Qua Hồng Khôi, em gái nuôi của tôi.
Và cuối cùng, ở dòng thứ ba, nhỏ đến mức gần như bị bỏ qua, mới là tên của tôi: Qua Lam Phương, vợ hợp pháp.
Đầu óc tôi trống rỗng. Mọi thứ xung quanh như chìm vào một khoảng lặng chết chóc. Tôi không thể tin vào mắt mình. Có lẽ là một sự nhầm lẫn nào đó. Chắc chắn là vậy.
Tôi vội vã lấy điện thoại, run rẩy gọi đến số tổng đài của công ty bảo hiểm. Sau khi cung cấp mã số hợp đồng và thông tin cá nhân của Phan Việt Anh, giọng nói lạnh lùng của nhân viên tư vấn ở đầu dây bên kia đã xác nhận mọi thứ.
"Thưa cô Qua, hợp đồng này hoàn toàn có hiệu lực pháp lý. Người thụ hưởng được sắp xếp theo đúng thứ tự mà cô vừa đọc."
Điện thoại trượt khỏi tay tôi, rơi xuống sàn nhà tạo ra một tiếng động chói tai. Tôi khuỵu xuống, cảm giác như toàn bộ sức lực đã bị rút cạn. Hóa ra, cuộc hôn nhân bảy năm của tôi, tình yêu mà tôi luôn tự hào, chỉ là một trò lừa bịp được dàn dựng công phu.
Bảy năm. Tôi đã ở bên Phan Việt Anh bảy năm.
Tôi nhớ lại những tháng ngày tăm tối nhất của anh. Anh mắc chứng nghiện cờ bạc, một bí mật mà chỉ mình tôi biết. Nhưng không phải là chứng nghiện cờ bạc thông thường, mà là một căn bệnh tâm lý phức tạp. Các bác sĩ gọi đó là chứng rối loạn kiểm soát xung động, một dạng bệnh hoạn về mặt chiếm hữu. Mỗi khi ham muốn trỗi dậy, anh sẽ trở thành một con người khác, điên cuồng và mất kiểm soát.
Những lần đầu, anh chỉ thua những món tiền nhỏ. Nhưng sau đó, con số ngày càng lớn, đến mức không thể kiểm soát. Anh đã từng thua sạch toàn bộ tài sản của mình, thậm chí còn nợ một khoản khổng lồ.
Để giúp anh, tôi đã không ngần ngại bán đi mảnh đất mà mẹ ruột để lại cho tôi, tài sản quý giá duy nhất của tôi. Tôi đã dùng số tiền đó để trả nợ cho anh, để kéo anh ra khỏi vũng lầy.
Tôi nhớ có một lần, anh lại lên cơn nghiện. Anh lao ra khỏi nhà như một con thú bị thương, và tôi đã cố gắng ngăn cản. Trong lúc giằng co, anh đã đẩy tôi ngã xuống cầu thang. Tôi bị gãy tay, máu chảy ướt đẫm chiếc váy trắng.
Cơn đau thể xác không bằng một phần mười cơn đau trong lòng tôi khi nhìn thấy ánh mắt xa lạ, điên cuồng của anh.
Nhưng rồi, khi tỉnh táo lại, anh đã ôm lấy tôi, khóc như một đứa trẻ. Anh tự dùng tay đấm vào tường đến mức gãy cả xương ngón tay, máu me be bét. Anh nói rằng anh thà chết còn hơn làm tôi bị thương.
Tôi mềm lòng. Nhìn anh đau đớn tự hành hạ bản thân, tôi lại không nỡ buông tay. Tôi cảm nhận được nỗi thống khổ của anh, sự bất lực của anh khi phải đối mặt với con quỷ trong chính con người mình.
Từ đó về sau, tôi học cách chấp nhận. Mỗi khi anh lên cơn, tôi sẽ im lặng để anh đi. Tôi biết anh sẽ quay về, mang theo thân đầy vết thương và sự hối hận tột cùng. Anh sẽ tự trừng phạt mình bằng những cách tàn nhẫn nhất, như thể chỉ có nỗi đau thể xác mới có thể xoa dịu được sự dằn vặt trong tâm hồn.
Có lần, tôi phát hiện anh đang cầm dao lam trong phòng tắm, cổ tay đầy những vết rạch nông sâu. Máu chảy lênh láng trên sàn. Tôi đã hét lên trong hoảng loạn, lao vào giằng lấy con dao từ tay anh, mặc cho lưỡi dao sắc bén cứa vào lòng bàn tay mình.
Đêm đó, tôi đã ôm anh thật chặt, cả hai chúng tôi đều run rẩy. Tôi không dám ngủ, chỉ sợ buông tay ra anh sẽ lại làm điều dại dột. Tôi cứ thế ngồi đó, nhìn anh, hồi tưởng lại những năm tháng chúng tôi đã cùng nhau trải qua.
Phan Việt Anh là mối tình đầu của tôi. Anh hơn tôi hai tuổi, là đàn anh trong trường đại học. Anh đẹp trai, tài giỏi, là con trai của một gia đình giàu có. Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, tôi đã bị anh thu hút.
Anh cũng rất yêu tôi. Anh nói rằng tôi là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của anh. Anh sẽ bảo vệ tôi, che chở cho tôi khỏi mọi giông bão. Sự chiếm hữu của anh đôi khi khiến tôi ngạt thở, nhưng tôi lại tự huyễn hoặc bản thân rằng đó là vì anh quá yêu tôi. Anh không cho phép bất kỳ người đàn ông nào lại gần tôi, kể cả bạn bè. Anh sẽ kiểm tra điện thoại của tôi, đọc trộm tin nhắn của tôi. Nhưng rồi anh sẽ bù đắp bằng những hành động quan tâm ngọt ngào đến tan chảy. Anh nhớ mọi sở thích của tôi, nhớ ngày kỷ niệm của chúng tôi, nhớ cả những câu nói vu vơ mà tôi đã nói.
/0/95852/coverorgin.jpg?v=a6d17712775e4f8a7e02f4642ebda758&imageMogr2/format/webp)
/0/95859/coverorgin.jpg?v=82d75c1d6505e2717c84f7812b4ac6b5&imageMogr2/format/webp)
/0/81930/coverorgin.jpg?v=4c9b660c6d603877d7e4c6c0db8252e2&imageMogr2/format/webp)
/0/95705/coverorgin.jpg?v=621fc50277424713bd5fadd20d35613f&imageMogr2/format/webp)
/0/77922/coverorgin.jpg?v=d89c090e2d19d6b4fe82b1dc2395b7f0&imageMogr2/format/webp)
/0/95704/coverorgin.jpg?v=4735eec7c963dced62f8ab4960a4c1c4&imageMogr2/format/webp)
/1/100631/coverorgin.jpg?v=46b3e99bb54135aac4ca4f57db38bda2&imageMogr2/format/webp)
/0/95467/coverorgin.jpg?v=c3c6dd097f1cc29db3e3dcd8868827f3&imageMogr2/format/webp)
/0/95988/coverorgin.jpg?v=8094522f0018e2963996fb734345f776&imageMogr2/format/webp)
/0/98746/coverorgin.jpg?v=8e852a9e02e059e68122c05e9663f951&imageMogr2/format/webp)
/0/95803/coverorgin.jpg?v=e3aa994d242b34ea1fae67d790319973&imageMogr2/format/webp)
/0/95880/coverorgin.jpg?v=62a1d9389a933f3e9cda0d2ec74e9b99&imageMogr2/format/webp)
/0/88369/coverorgin.jpg?v=960fffd7716eb54bfedbfa5431e005df&imageMogr2/format/webp)
/0/95949/coverorgin.jpg?v=f90449ffb10784289db85b52a2c9b2d8&imageMogr2/format/webp)
/0/95863/coverorgin.jpg?v=20260106215514&imageMogr2/format/webp)
/0/77924/coverorgin.jpg?v=f47c998940642024cbc67e4fe3d98b61&imageMogr2/format/webp)
/1/100762/coverorgin.jpg?v=6747d1f30ceb9dbbde5a7a577408b0ad&imageMogr2/format/webp)
/0/95694/coverorgin.jpg?v=52eebd0789ba243256a48766de6be532&imageMogr2/format/webp)
/0/77630/coverorgin.jpg?v=58bd11be2bfa120502e7469795498253&imageMogr2/format/webp)
/0/88780/coverorgin.jpg?v=6b1faf2fdc2c4104a8fedd8f9823f518&imageMogr2/format/webp)