Quá muộn rồi, ông Reed

Quá muộn rồi, ông Reed

Gavin

5.0
Bình luận
27
Duyệt
22
Chương

Năm mười tám tuổi, tôi bán đi bốn năm thanh xuân cho Trịnh Gia Khải để đổi lấy tiền phẫu thuật tim cho em trai. Anh ta dùng sự cưng chiều vô hạn để dệt nên một giấc mộng, khiến tôi lầm tưởng đó là tình yêu. Cho đến khi bạn gái cũ của anh, Phạm Đông Anh, trở về. Cô ta vạch trần một sự thật tàn nhẫn: tất cả sự lãng mạn anh dành cho tôi, chỉ là bản sao những gì anh đã từng làm cho cô ta. Cô ta và tôi cùng nhắn tin cho anh, nói rằng mình gặp tai nạn. Điện thoại của cô ta reo lên, còn điện thoại của tôi thì im lìm. Chưa dừng lại ở đó, cô ta còn cố tình làm vỡ kỷ vật duy nhất cha để lại cho tôi, rồi vu khống tôi đẩy cô ta ngã. Trịnh Gia Khải không cho tôi một cơ hội giải thích. Anh ta công khai gọi tôi là "người giúp việc", rồi nhốt tôi vào tầng hầm lạnh lẽo trong một đêm mưa bão. Tình yêu và lòng tự trọng của tôi đã chết trong đêm đó. Hóa ra bốn năm qua, tôi chỉ là một kẻ thế thân. Ngày tôi rời đi, cũng là sinh nhật anh. Tôi gửi cho anh tin nhắn cuối cùng: "Trịnh Gia Khải, chúng ta kết thúc rồi."

Chương 1

Năm mười tám tuổi, tôi bán đi bốn năm thanh xuân cho Trịnh Gia Khải để đổi lấy tiền phẫu thuật tim cho em trai. Anh ta dùng sự cưng chiều vô hạn để dệt nên một giấc mộng, khiến tôi lầm tưởng đó là tình yêu.

Cho đến khi bạn gái cũ của anh, Phạm Đông Anh, trở về. Cô ta vạch trần một sự thật tàn nhẫn: tất cả sự lãng mạn anh dành cho tôi, chỉ là bản sao những gì anh đã từng làm cho cô ta.

Cô ta và tôi cùng nhắn tin cho anh, nói rằng mình gặp tai nạn. Điện thoại của cô ta reo lên, còn điện thoại của tôi thì im lìm.

Chưa dừng lại ở đó, cô ta còn cố tình làm vỡ kỷ vật duy nhất cha để lại cho tôi, rồi vu khống tôi đẩy cô ta ngã.

Trịnh Gia Khải không cho tôi một cơ hội giải thích. Anh ta công khai gọi tôi là "người giúp việc", rồi nhốt tôi vào tầng hầm lạnh lẽo trong một đêm mưa bão.

Tình yêu và lòng tự trọng của tôi đã chết trong đêm đó. Hóa ra bốn năm qua, tôi chỉ là một kẻ thế thân.

Ngày tôi rời đi, cũng là sinh nhật anh. Tôi gửi cho anh tin nhắn cuối cùng: "Trịnh Gia Khải, chúng ta kết thúc rồi."

Chương 1

Lê Nhã Uyên POV:

Năm mười tám tuổi, khi tôi ký vào bản hợp đồng bán đi bốn năm thanh xuân của mình, tôi đã tự nhủ đó là vì ca phẫu thuật ghép tim của em trai. Nhưng Trịnh Gia Khải, người đàn ông mua tôi, đã dùng sự cưng chiều để dệt nên một giấc mộng, khiến tôi lầm tưởng rằng đó là tình yêu.

Bốn năm. Bốn năm dài đằng đẵng, đủ để một sinh viên kiến trúc tài năng như tôi chôn vùi ước mơ dưới những món quà xa xỉ và những lời hứa hẹn ngọt ngào.

Trịnh Gia Khải, chủ tịch tập đoàn bất động sản GK, một tài phiệt lớn hơn tôi mười tuổi. Trên thương trường, anh là một con sói lạnh lùng, tàn nhẫn. Nhưng với tôi, anh lại là một người tình hoàn hảo đến không tưởng.

Khi biết tôi thích ăn chè ở một quán nhỏ ven đường, anh không ngần ngại mua lại cả quán chè đó, chỉ để nó phục vụ riêng cho tôi mỗi khi tôi muốn.

Khi tôi bị sốt xuất huyết, nằm một mình trong căn phòng trọ chật hẹp, anh đã hủy một hợp đồng lớn ở Singapore, bay về trong đêm chỉ để chăm sóc tôi. Anh tự tay lau người, đút cho tôi từng thìa cháo, ánh mắt đầy xót xa.

Vào sinh nhật tôi, anh đưa tôi đi du thuyền riêng ở Vịnh Hạ Long, chỉ để tôi được ngắm những con sinh vật phù du phát quang lấp lánh như dải ngân hà dưới mặt nước. Dưới bầu trời đầy sao, anh ôm tôi vào lòng và hứa, "Sau này, mỗi năm sinh nhật em, anh đều sẽ ở bên cạnh em."

Tôi đã tin. Tin một cách ngu ngốc và mù quáng. Tôi đã nghĩ rằng mình là người đặc biệt, là người duy nhất có thể khiến tảng băng như Trịnh Gia Khải tan chảy.

Cho đến một ngày, Phạm Đông Anh trở về.

Cô ta là bạn gái cũ của anh, là "bạch nguyệt quang" trong lòng anh mà tôi chưa từng được biết đến.

Cô ta hẹn gặp tôi ở một quán cà phê sang trọng, nơi mà trước đây Trịnh Gia Khải thường đưa tôi đến.

"Cô Lê, chào cô."

Phạm Đông Anh ngồi đối diện tôi, nụ cười trên môi kiêu ngạo và đầy vẻ chế giễu. Cô ta mặc một chiếc váy hàng hiệu mà tôi chỉ dám nhìn qua tạp chí, khí chất toát ra từ cô ta là thứ mà tôi có cố gắng cả đời cũng không thể có được.

"Chào cô Phạm." Tôi nắm chặt quai túi, cố gắng giữ bình tĩnh.

"Tôi nghe nói Gia Khải rất cưng chiều cô?" Cô ta khuấy ly cà phê, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy gai góc. "Mua cho cô cả một quán chè, vì cô bị sốt mà bỏ cả hợp đồng, còn đưa cô đi ngắm sinh vật phù du nữa. Lãng mạn thật đấy."

Mỗi một câu cô ta nói ra, trái tim tôi lại thắt lại một chút. Làm sao cô ta biết được những chuyện này?

"Cô muốn nói gì?" Tôi hỏi thẳng.

Phạm Đông Anh bật cười, nụ cười đó như một mũi dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của tôi. "Cô Lê ngây thơ thật đấy. Những thứ đó, chẳng qua chỉ là bản sao những gì anh ấy đã từng làm cho tôi mà thôi."

Đầu óc tôi ong ong. Không thể nào.

"Cô nói dối."

"Vậy sao?" Cô ta nhún vai, lấy điện thoại ra. "Hay là chúng ta thử một ván cược nhé?"

Lòng tôi dấy lên một dự cảm chẳng lành.

"Cô nhắn tin cho Gia Khải, nói rằng xe cô bị hỏng trên cao tốc Hà Nội - Hải Phòng. Tôi sẽ nhắn tin nói tôi bị tai nạn xe máy. Xem anh ấy sẽ gọi cho ai trước."

Bàn tay tôi run rẩy, nhưng sự kiêu hãnh cuối cùng không cho phép tôi lùi bước. Tôi không thể thua trước người phụ nữ này. Tôi tin vào tình yêu của Trịnh Gia Khải.

"Được." Tôi đáp, giọng khàn đi.

Cả hai chúng tôi cùng lúc gửi tin nhắn đi.

Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại của mình, cầu nguyện nó sẽ rung lên. Một giây, hai giây, ba giây... trôi qua như cả thế kỷ.

Rồi, điện thoại của Phạm Đông Anh reo lên.

Là nhạc chuông mà tôi đã cài riêng cho số của Trịnh Gia Khải.

Phạm Đông Anh nhếch mép cười đắc thắng, cô ta ung dung bấm nút nghe và bật loa ngoài.

Giọng nói trầm ấm quen thuộc của Trịnh Gia Khải vang lên, có chút lo lắng: "Đông Anh, em đang ở đâu? Có bị sao không?"

Tất cả sức lực trong tôi như bị rút cạn. Tôi ngồi sụp xuống ghế, tai ù đi, không còn nghe thấy gì nữa.

Chiếc điện thoại của tôi vẫn im lìm, màn hình tối đen.

Nó không bao giờ reo.

---

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Gavin

Thêm nhiều động thái
Cái giá của cô tình nhân mười chín tuổi của anh ta

Cái giá của cô tình nhân mười chín tuổi của anh ta

Tình Cảm Lãng Mạn

5.0

Chồng tôi, Hoàng Bách, là tay chơi khét tiếng nhất Sài Gòn, nổi danh với những cuộc tình chóng vánh theo mùa cùng các cô gái mười chín tuổi. Suốt năm năm, tôi đã tin rằng mình là ngoại lệ, là người cuối cùng đã thuần hóa được anh. Ảo tưởng đó vỡ tan tành khi ba tôi cần ghép tủy xương. Người hiến tặng hoàn hảo là một cô gái mười chín tuổi tên Trà My. Vào ngày phẫu thuật, ba tôi đã qua đời vì Hoàng Bách chọn ở trên giường cùng cô ta, thay vì đưa cô ta đến bệnh viện. Sự phản bội của anh không dừng lại ở đó. Khi thang máy rơi tự do, anh kéo cô ta ra trước và bỏ mặc tôi rơi xuống. Khi đèn chùm đổ sập, anh dùng thân mình che chắn cho cô ta và bước qua người tôi đang nằm trong vũng máu. Anh thậm chí còn trộm món quà cuối cùng mà người ba đã khuất để lại cho tôi và tặng nó cho cô ta. Xuyên suốt tất cả, anh gọi tôi là đồ ích kỷ và vô ơn, hoàn toàn không biết rằng ba tôi đã không còn nữa. Vì vậy, tôi lặng lẽ ký vào đơn ly hôn và biến mất. Ngày tôi rời đi, anh nhắn tin cho tôi. "Tin tốt đây, anh tìm được người hiến tủy khác cho ba em rồi. Chúng ta đi sắp xếp lịch phẫu thuật thôi."

Đám cưới của tôi, không phải anh

Đám cưới của tôi, không phải anh

Tình Cảm Lãng Mạn

5.0

Năm năm trước, tôi đã cứu mạng vị hôn phu của mình trên một ngọn núi ở Sa Pa. Cú ngã đó để lại cho tôi một tổn thương thị giác vĩnh viễn - một lời nhắc nhở lấp lánh, không ngừng nghỉ về cái ngày tôi đã chọn anh thay vì đôi mắt hoàn hảo của chính mình. Anh ta trả ơn tôi bằng cách bí mật đổi địa điểm tổ chức đám cưới của chúng tôi từ Sa Pa đến Nha Trang, chỉ vì cô bạn thân nhất của anh ta, Ái My, phàn nàn rằng ở đó quá lạnh. Tôi đã tình cờ nghe được anh ta gọi sự hy sinh của tôi là "thứ sến sẩm vớ vẩn" và tận mắt chứng kiến anh ta mua cho cô ta một chiếc váy trị giá hơn một tỷ đồng trong khi lại nhăn nhó với chiếc váy của tôi. Vào ngày cưới, anh ta bỏ mặc tôi đứng chờ ở lễ đường để vội vã đến bên Ái My vì một "cơn hoảng loạn" xuất hiện đúng lúc. Anh ta quá chắc chắn rằng tôi sẽ tha thứ cho anh ta. Luôn luôn là như vậy. Anh ta không xem sự hy sinh của tôi là một món quà, mà là một bản hợp đồng đảm bảo cho sự phục tùng của tôi. Vì vậy, khi cuối cùng anh ta cũng gọi đến địa điểm tổ chức tiệc cưới trống không ở Nha Trang, tôi đã để anh ta nghe thấy tiếng gió núi và tiếng chuông nhà thờ trước khi tôi lên tiếng. "Đám cưới của em sắp bắt đầu rồi," tôi nói với anh ta. "Nhưng không phải là với anh."

Sách tương tự

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết