Quá muộn rồi, ông Reed

Quá muộn rồi, ông Reed

Isolde

5.0
Bình luận
86
Duyệt
22
Chương

Năm mười tám tuổi, tôi bán đi bốn năm thanh xuân cho Trịnh Gia Khải để đổi lấy tiền phẫu thuật tim cho em trai. Anh ta dùng sự cưng chiều vô hạn để dệt nên một giấc mộng, khiến tôi lầm tưởng đó là tình yêu. Cho đến khi bạn gái cũ của anh, Phạm Đông Anh, trở về. Cô ta vạch trần một sự thật tàn nhẫn: tất cả sự lãng mạn anh dành cho tôi, chỉ là bản sao những gì anh đã từng làm cho cô ta. Cô ta và tôi cùng nhắn tin cho anh, nói rằng mình gặp tai nạn. Điện thoại của cô ta reo lên, còn điện thoại của tôi thì im lìm. Chưa dừng lại ở đó, cô ta còn cố tình làm vỡ kỷ vật duy nhất cha để lại cho tôi, rồi vu khống tôi đẩy cô ta ngã. Trịnh Gia Khải không cho tôi một cơ hội giải thích. Anh ta công khai gọi tôi là "người giúp việc", rồi nhốt tôi vào tầng hầm lạnh lẽo trong một đêm mưa bão. Tình yêu và lòng tự trọng của tôi đã chết trong đêm đó. Hóa ra bốn năm qua, tôi chỉ là một kẻ thế thân. Ngày tôi rời đi, cũng là sinh nhật anh. Tôi gửi cho anh tin nhắn cuối cùng: "Trịnh Gia Khải, chúng ta kết thúc rồi."

Quá muộn rồi, ông Reed Chương 1

Năm mười tám tuổi, tôi bán đi bốn năm thanh xuân cho Trịnh Gia Khải để đổi lấy tiền phẫu thuật tim cho em trai. Anh ta dùng sự cưng chiều vô hạn để dệt nên một giấc mộng, khiến tôi lầm tưởng đó là tình yêu.

Cho đến khi bạn gái cũ của anh, Phạm Đông Anh, trở về. Cô ta vạch trần một sự thật tàn nhẫn: tất cả sự lãng mạn anh dành cho tôi, chỉ là bản sao những gì anh đã từng làm cho cô ta.

Cô ta và tôi cùng nhắn tin cho anh, nói rằng mình gặp tai nạn. Điện thoại của cô ta reo lên, còn điện thoại của tôi thì im lìm.

Chưa dừng lại ở đó, cô ta còn cố tình làm vỡ kỷ vật duy nhất cha để lại cho tôi, rồi vu khống tôi đẩy cô ta ngã.

Trịnh Gia Khải không cho tôi một cơ hội giải thích. Anh ta công khai gọi tôi là "người giúp việc", rồi nhốt tôi vào tầng hầm lạnh lẽo trong một đêm mưa bão.

Tình yêu và lòng tự trọng của tôi đã chết trong đêm đó. Hóa ra bốn năm qua, tôi chỉ là một kẻ thế thân.

Ngày tôi rời đi, cũng là sinh nhật anh. Tôi gửi cho anh tin nhắn cuối cùng: "Trịnh Gia Khải, chúng ta kết thúc rồi."

Chương 1

Lê Nhã Uyên POV:

Năm mười tám tuổi, khi tôi ký vào bản hợp đồng bán đi bốn năm thanh xuân của mình, tôi đã tự nhủ đó là vì ca phẫu thuật ghép tim của em trai. Nhưng Trịnh Gia Khải, người đàn ông mua tôi, đã dùng sự cưng chiều để dệt nên một giấc mộng, khiến tôi lầm tưởng rằng đó là tình yêu.

Bốn năm. Bốn năm dài đằng đẵng, đủ để một sinh viên kiến trúc tài năng như tôi chôn vùi ước mơ dưới những món quà xa xỉ và những lời hứa hẹn ngọt ngào.

Trịnh Gia Khải, chủ tịch tập đoàn bất động sản GK, một tài phiệt lớn hơn tôi mười tuổi. Trên thương trường, anh là một con sói lạnh lùng, tàn nhẫn. Nhưng với tôi, anh lại là một người tình hoàn hảo đến không tưởng.

Khi biết tôi thích ăn chè ở một quán nhỏ ven đường, anh không ngần ngại mua lại cả quán chè đó, chỉ để nó phục vụ riêng cho tôi mỗi khi tôi muốn.

Khi tôi bị sốt xuất huyết, nằm một mình trong căn phòng trọ chật hẹp, anh đã hủy một hợp đồng lớn ở Singapore, bay về trong đêm chỉ để chăm sóc tôi. Anh tự tay lau người, đút cho tôi từng thìa cháo, ánh mắt đầy xót xa.

Vào sinh nhật tôi, anh đưa tôi đi du thuyền riêng ở Vịnh Hạ Long, chỉ để tôi được ngắm những con sinh vật phù du phát quang lấp lánh như dải ngân hà dưới mặt nước. Dưới bầu trời đầy sao, anh ôm tôi vào lòng và hứa, "Sau này, mỗi năm sinh nhật em, anh đều sẽ ở bên cạnh em."

Tôi đã tin. Tin một cách ngu ngốc và mù quáng. Tôi đã nghĩ rằng mình là người đặc biệt, là người duy nhất có thể khiến tảng băng như Trịnh Gia Khải tan chảy.

Cho đến một ngày, Phạm Đông Anh trở về.

Cô ta là bạn gái cũ của anh, là "bạch nguyệt quang" trong lòng anh mà tôi chưa từng được biết đến.

Cô ta hẹn gặp tôi ở một quán cà phê sang trọng, nơi mà trước đây Trịnh Gia Khải thường đưa tôi đến.

"Cô Lê, chào cô."

Phạm Đông Anh ngồi đối diện tôi, nụ cười trên môi kiêu ngạo và đầy vẻ chế giễu. Cô ta mặc một chiếc váy hàng hiệu mà tôi chỉ dám nhìn qua tạp chí, khí chất toát ra từ cô ta là thứ mà tôi có cố gắng cả đời cũng không thể có được.

"Chào cô Phạm." Tôi nắm chặt quai túi, cố gắng giữ bình tĩnh.

"Tôi nghe nói Gia Khải rất cưng chiều cô?" Cô ta khuấy ly cà phê, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy gai góc. "Mua cho cô cả một quán chè, vì cô bị sốt mà bỏ cả hợp đồng, còn đưa cô đi ngắm sinh vật phù du nữa. Lãng mạn thật đấy."

Mỗi một câu cô ta nói ra, trái tim tôi lại thắt lại một chút. Làm sao cô ta biết được những chuyện này?

"Cô muốn nói gì?" Tôi hỏi thẳng.

Phạm Đông Anh bật cười, nụ cười đó như một mũi dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của tôi. "Cô Lê ngây thơ thật đấy. Những thứ đó, chẳng qua chỉ là bản sao những gì anh ấy đã từng làm cho tôi mà thôi."

Đầu óc tôi ong ong. Không thể nào.

"Cô nói dối."

"Vậy sao?" Cô ta nhún vai, lấy điện thoại ra. "Hay là chúng ta thử một ván cược nhé?"

Lòng tôi dấy lên một dự cảm chẳng lành.

"Cô nhắn tin cho Gia Khải, nói rằng xe cô bị hỏng trên cao tốc Hà Nội - Hải Phòng. Tôi sẽ nhắn tin nói tôi bị tai nạn xe máy. Xem anh ấy sẽ gọi cho ai trước."

Bàn tay tôi run rẩy, nhưng sự kiêu hãnh cuối cùng không cho phép tôi lùi bước. Tôi không thể thua trước người phụ nữ này. Tôi tin vào tình yêu của Trịnh Gia Khải.

"Được." Tôi đáp, giọng khàn đi.

Cả hai chúng tôi cùng lúc gửi tin nhắn đi.

Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại của mình, cầu nguyện nó sẽ rung lên. Một giây, hai giây, ba giây... trôi qua như cả thế kỷ.

Rồi, điện thoại của Phạm Đông Anh reo lên.

Là nhạc chuông mà tôi đã cài riêng cho số của Trịnh Gia Khải.

Phạm Đông Anh nhếch mép cười đắc thắng, cô ta ung dung bấm nút nghe và bật loa ngoài.

Giọng nói trầm ấm quen thuộc của Trịnh Gia Khải vang lên, có chút lo lắng: "Đông Anh, em đang ở đâu? Có bị sao không?"

Tất cả sức lực trong tôi như bị rút cạn. Tôi ngồi sụp xuống ghế, tai ù đi, không còn nghe thấy gì nữa.

Chiếc điện thoại của tôi vẫn im lìm, màn hình tối đen.

Nó không bao giờ reo.

---

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Isolde

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Sau ly hôn tiểu thư mỗi ngày một thân phận

Sau ly hôn tiểu thư mỗi ngày một thân phận

Nikolos Bussini
5.0

[Sau ly hôn + Thân phận + Theo vợ đến lò hỏa táng + Tiểu thư thật hư + Cái tát sung sướng] Khi Tiêu Lẫm bị mù trong một vụ tai nạn xe hơi, tất cả các tiểu thư trong Kinh Thành đều tránh xa anh ta, là Hứa Du Nhiên không chút do dự kết hôn với anh ta. Ba năm sau, Tiêu Lẫm nhìn lại được, mua 300 tỷ trang sức chỉ để giành được nụ cười của bạch nguyệt quang, ném cho Hứa Du Nhiên là một thỏa thuận ly hôn. Anh ta nói: "Tôi và Thanh Thanh đã bỏ lỡ nhiều năm như vậy vì cô, tôi không muốn cô ấy chờ đợi thêm nữa!" Hứa Du Nhiên nhanh chóng ký tên. Mọi người đều cười nhạo cô: Cười cô từ một con gà lôi thành phượng hoàng và gả vào nhà họ Tiêu. Cười cô là một con phượng hoàng rơi khỏi chuồng và tệ hơn cả một con gà, và lại trở thành một người phụ nữ bị bỏ rơi. Nhưng không biết rằng, cô là thần y đã chữa lành mắt của Tiêu Lẫm. Cô là nhà thiết kế trang sức 300 tỷ đó. Cô là vị thần thống trị thị trường chứng khoán. Cô là hacker hàng đầu... thậm chí là tiểu thư thật của nhà tổng thống! Chồng cũ hối hận đến mức quỳ xuống cầu hôn: "Nhiên Nhiên, em có thể cho anh thêm một cơ hội không?" Bá tổng hống hách nào đó trực tiếp ném người ra ngoài: "Nhìn kỹ đi! Đây là vợ tôi!" Hứa Du Nhiên: "..." Thật hiếm có, một cây sắt ngàn năm lại có thể nở hoa!

Thoái hôn? Vương gia dùng mạng để sủng!

Thoái hôn? Vương gia dùng mạng để sủng!

Daniel
5.0

[Bóc mặt + Vương phi thần y + Sủng ngọt đập gian + Tranh đoạt trong phủ và hậu cung] Bảy năm trước, nàng là đích nữ Thẩm gia, bị kế mẫu và thứ muội hãm hại, vứt bỏ nơi hoang dã, mẫu thân chết thảm, đến cả hài cốt cũng không còn. Bảy năm sau, nàng mang theo tài nghệ y thuật trở về, vạch mặt kẻ giả tạo, giẫm đạp bọn tay sai độc ác dưới chân, thề khiến kẻ thù phải trả giá bằng máu! Kế mẫu gây khó dễ? Một bát cháo độc khiến bà ta da dẻ héo úa, tiều tụy! Thứ muội cướp hôn? Một nắm bột độc làm nhan sắc của nàng ta tàn phai không còn! Triều thần vu oan? Một mũi kim khiến hắn sống không bằng chết! Không ngờ trên con đường báo thù, nàng lại vô tình dây vào người không nên dây - vị Chiến Thần Vương gia đáng sợ nhất. Người ta đồn rằng Dạ Vương tàn bạo, thích giết chóc, đôi chân đã tàn phế, chẳng sống được bao lâu, vậy mà lại vừa gặp đã yêu nàng, sủng ái nàng đến tận cùng. “Vương phi muốn báo thù à? Dao của bổn vương, nàng cứ dùng đi!" Thẩm Tinh Lan nhướng mày cười lạnh: "Vương gia, ta không chỉ giỏi y thuật, mà còn rất thành thạo dùng độc, người liệu mà cẩn thận!" Minh Hạc Tranh chẳng hề để tâm, ôm nàng vào lòng, khẽ bật cười: "Không sao, bổn vương cam tâm tình nguyện chịu đựng, coi như là điều ngọt ngào. "

Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy

Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy

Luna Ashford
5.0

Trước đêm đính hôn, tôi phát hiện vị hôn phu chưa bao giờ quên được mối tình đầu của anh ta. Ba năm yêu nhau, tôi giả ngu giả ngốc, tự tay biến anh ta từ con trai người giúp việc thành con trai tỷ phú. Vậy mà anh ta lại để mặc mối tình đầu vu khống tôi "ăn cắp", thậm chí còn thuê người bắt cóc để phá hoại sự trong sạch của tôi! Trong điện thoại, giọng anh ta lạnh lùng: "Con nhỏ xấu xí đó đã cướp hết thành quả của mối tình đầu tôi, các người muốn làm gì thì làm." Nghe giọng nói quen thuộc ấy, tôi bật cười mà nước mắt cứ trào ra. Giả xấu giả ngốc lâu quá, chắc anh ta đã quên - tôi mới là con gái thật sự của tỷ phú. Nếu đã vậy, tôi không diễn nữa. Bạn học chê tôi là đứa nhà quê? Tôi rũ bỏ lớp ngụy trang, vẻ đẹp tự nhiên tuyệt mỹ khiến cả hội trường phải kinh ngạc! Mối tình đầu ăn cắp thành quả dự án của tôi? Tôi ra tay, cả dự án lập tức bị đình trệ! Bạn trai cũ dựa vào quyền thế bắt nạt người? Chỉ một lời của tôi, bố của anh ta phải cúi người xin lỗi! Cả trường xôn xao, mọi người đều đoán tôi đã dựa vào thế lực lớn nào. Bố tôi - tỷ phú - bình thản xuất hiện: "Giới thiệu với mọi người, đây là con gái tôi." Thần Y hàng đầu lập tức bước tới: "Ai dám đụng đến cô giáo của tôi?" Người thừa kế đế quốc vũ khí lớn nhất thế giới ôm tôi trước mặt mọi người, tuyên bố quyền sở hữu: “Nói lại lần nữa, đây là vợ tôi.” Bạn trai cũ cuối cùng cũng mất kiểm soát, mắt đỏ hoe quỳ trước mặt, cầu xin tôi quay lại...

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Quá muộn rồi, ông Reed Quá muộn rồi, ông Reed Isolde Khác
“Năm mười tám tuổi, tôi bán đi bốn năm thanh xuân cho Trịnh Gia Khải để đổi lấy tiền phẫu thuật tim cho em trai. Anh ta dùng sự cưng chiều vô hạn để dệt nên một giấc mộng, khiến tôi lầm tưởng đó là tình yêu. Cho đến khi bạn gái cũ của anh, Phạm Đông Anh, trở về. Cô ta vạch trần một sự thật tàn nhẫn: tất cả sự lãng mạn anh dành cho tôi, chỉ là bản sao những gì anh đã từng làm cho cô ta. Cô ta và tôi cùng nhắn tin cho anh, nói rằng mình gặp tai nạn. Điện thoại của cô ta reo lên, còn điện thoại của tôi thì im lìm. Chưa dừng lại ở đó, cô ta còn cố tình làm vỡ kỷ vật duy nhất cha để lại cho tôi, rồi vu khống tôi đẩy cô ta ngã. Trịnh Gia Khải không cho tôi một cơ hội giải thích. Anh ta công khai gọi tôi là "người giúp việc", rồi nhốt tôi vào tầng hầm lạnh lẽo trong một đêm mưa bão. Tình yêu và lòng tự trọng của tôi đã chết trong đêm đó. Hóa ra bốn năm qua, tôi chỉ là một kẻ thế thân. Ngày tôi rời đi, cũng là sinh nhật anh. Tôi gửi cho anh tin nhắn cuối cùng: "Trịnh Gia Khải, chúng ta kết thúc rồi."”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025

17

Chương 17

17/10/2025

18

Chương 18

17/10/2025

19

Chương 19

17/10/2025

20

Chương 20

17/10/2025

21

Chương 21

17/10/2025

22

Chương 22

17/10/2025