/0/78242/coverorgin.jpg?v=5e10e620e25f5e2bea4abd9d30673c27&imageMogr2/format/webp)
Tôi đã bí mật yêu Phan Vĩnh Ân, kẻ thù không đội trời chung của anh trai tôi, suốt ba năm. Tôi mù quáng tin rằng tình yêu của chúng tôi là thật, rằng sự dịu dàng của anh là chân thành.
Cho đến khi tôi vô tình đọc được đoạn chat nhóm "Săn Mồi" của anh ta.
Hóa ra, ba năm yêu đương chỉ là một màn kịch trả thù tàn nhẫn. Trong mắt anh ta, tôi chỉ là "một con búp bê ba lê xinh đẹp nhưng ngu ngốc", một con mồi sắp cắn câu.
Anh ta đã quay lại vô số video nhạy cảm, lên kế hoạch tung ra vào đúng ngày sinh nhật tôi để hủy hoại danh tiếng gia đình tôi.
Người đàn ông vừa ôm tôi và nói lời yêu thương, lại lạnh lùng bàn tính với bạn bè: "Dùng xong thì vứt thôi."
Tình yêu ba năm sụp đổ. Con búp bê ngoan ngoãn đã chết.
Trước khi rời đi, tôi bình tĩnh lấy mật khẩu, xóa sạch mọi video, và biến mất khỏi cuộc đời anh ta, để lại cho anh ta một vở kịch trả thù không có nữ chính.
Chương 1
Thẩm Đan Hoài POV:
Tôi phát hiện ra cuộc hôn nhân của mình đã kết thúc giống như cách cả thế giới biết được: qua một thông báo tin tức.
Đó là một buổi chiều thứ sáu ẩm ướt ở Sài Gòn, cái nóng len lỏi qua cửa sổ đóng kín của căn hộ cao cấp, nơi tôi đã sống trong bí mật suốt ba năm. Trong mắt mọi người ở Hà Nội, tôi là Thẩm Đan Hoài, tiểu thư của gia tộc Thẩm danh giá, một nghệ sĩ múa ba lê tài năng với tính cách ngoan ngoãn và dịu dàng. Nhưng ở đây, trong căn hộ áp mái nhìn ra sông Sài Gòn này, tôi chỉ là người tình của Phan Vĩnh Ân.
Kẻ thù không đội trời chung của anh trai tôi.
Mối quan hệ này là một cơn lốc xoáy của đam mê và bí mật. Anh là cơn bão, còn tôi là con thuyền nhỏ bé bị cuốn vào tâm bão, sẵn sàng chìm đắm. Tôi yêu anh, yêu đến mức mù quáng tin rằng tình yêu của chúng tôi là thật, rằng sự dịu dàng của anh trong những khoảnh khắc riêng tư là chân thành.
Sự ngây thơ đó đã cho phép anh chụp và quay lại vô số hình ảnh, video nhạy cảm. "Để lưu giữ mọi khoảnh khắc của chúng ta," anh đã thì thầm như vậy, và tôi đã tin.
Tôi đã tin cho đến ngày hôm nay.
Tiếng chuông báo tin nhắn từ máy tính của anh vang lên, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Anh vừa rời đi cách đây vài phút, vội vã đến một cuộc họp quan trọng. Anh luôn bận rộn, một vị chủ tịch của một tập đoàn lớn, quyền lực và không thể đoán trước.
Tôi đứng dậy khỏi chiếc ghế sofa mềm mại, nơi hơi ấm của anh vẫn còn vương lại. Căn phòng rộng lớn, sang trọng nhưng trống rỗng. Mọi thứ trong căn hộ này đều thuộc về anh, kể cả tôi.
Màn hình máy tính xách tay của anh vẫn sáng. Anh đã quên đóng lại. Một đoạn chat nhóm hiện lên, với những cái tên quen thuộc-bạn bè thân thiết của anh, những người mà tôi đã gặp vài lần trong những bữa tiệc kín đáo.
Một cảm giác bất an len lỏi trong tôi. Tôi không phải là người tò mò, nhưng có một lực hút vô hình kéo tôi đến gần.
Tên nhóm chat là "Săn Mồi". Tim tôi bắt đầu đập mạnh hơn.
Tôi đọc dòng tin nhắn cuối cùng, được gửi đi chỉ vài phút trước.
"Vĩnh Ân, con mồi sắp cắn câu chưa? Mày định khi nào tung 'món quà' đặc biệt đó cho nhà họ Thẩm?"
Một người bạn khác chen vào, kèm theo một biểu tượng mặt cười nham hiểm. "Đúng ngày sinh nhật của con nhỏ đó chứ? Phải làm cho Thẩm Đức Ân mất mặt triệt để. Tao không thể chờ để xem vẻ mặt của lão già họ Thẩm khi video của con gái cưng lan truyền khắp nơi."
Bàn tay tôi run rẩy khi tôi cuộn lên đọc những tin nhắn cũ hơn. Hàng trăm, hàng nghìn tin nhắn trải dài suốt ba năm.
Mỗi một tin nhắn là một nhát dao đâm vào trái tim tôi.
"Con nhỏ đó ngây thơ thật. Dễ dụ vãi."
"Mày diễn tốt thật đấy, Ân. Tao suýt nữa cũng tin mày yêu nó thật rồi."
"Đừng quên mục đích chính. Trả thù Thẩm Đức Ân. Phá hủy danh tiếng nhà họ Thẩm."
Và rồi, tôi thấy tin nhắn của chính anh, Phan Vĩnh Ân. Giọng văn lạnh lùng, tàn nhẫn, hoàn toàn xa lạ so với người đàn ông đã ôm tôi vào lòng và nói những lời yêu thương chỉ một giờ trước.
"Cứ từ từ. Phải để con mồi hoàn toàn tin tưởng. Đúng ngày sinh nhật nó, 24 tuổi, món quà sẽ được gửi đến tận tay Thẩm Đức Ân. Tôi muốn hắn phải quỳ xuống cầu xin tôi."
/0/95616/coverorgin.jpg?v=180e8e599d952e65229d521225d481d2&imageMogr2/format/webp)
/0/93025/coverorgin.jpg?v=ad925f4baea89bf167651b7f0245b005&imageMogr2/format/webp)
/0/95812/coverorgin.jpg?v=20260106215200&imageMogr2/format/webp)
/0/95851/coverorgin.jpg?v=053eb946fb3d781f2eae8da7b5dffc5f&imageMogr2/format/webp)
/0/90113/coverorgin.jpg?v=a55212251e390fb8579305e361f96021&imageMogr2/format/webp)
/0/92372/coverorgin.jpg?v=54b6745f9c961c3cd0129c900273ab2d&imageMogr2/format/webp)
/0/90713/coverorgin.jpg?v=8b9ee9c86498ce89bd2acae01dd40267&imageMogr2/format/webp)
/0/96353/coverorgin.jpg?v=60b41aa58d019c31bd00720be9c839dc&imageMogr2/format/webp)
/0/95761/coverorgin.jpg?v=bec71c080f8413a618762c6adb11fad8&imageMogr2/format/webp)
/0/95701/coverorgin.jpg?v=57fdad2aa2d185852d553d05e4334c81&imageMogr2/format/webp)
/0/77733/coverorgin.jpg?v=81ebcfed3e37fe1cb20612d71c53d69a&imageMogr2/format/webp)
/1/101036/coverorgin.jpg?v=1fc77072a04c0bcfe83547fb696de1ed&imageMogr2/format/webp)
/0/95770/coverorgin.jpg?v=a1f49edb6adec8343f7adb19cdd77757&imageMogr2/format/webp)
/0/95753/coverorgin.jpg?v=20260106214931&imageMogr2/format/webp)
/0/82347/coverorgin.jpg?v=ab66be5a31498a141ab62e7dabcdc869&imageMogr2/format/webp)
/0/95981/coverorgin.jpg?v=2518f9750a339914dbf94f566a8815a4&imageMogr2/format/webp)
/0/95699/coverorgin.jpg?v=c67df0db8aca5ba1cab4ca6151d455d6&imageMogr2/format/webp)
/0/90968/coverorgin.jpg?v=20251106171650&imageMogr2/format/webp)
/0/95661/coverorgin.jpg?v=5918d83bea175d544fc7fa53de45bf78&imageMogr2/format/webp)
/0/99774/coverorgin.jpg?v=97a7fc40a4de2c98f86b1c619b6307c4&imageMogr2/format/webp)