/0/95188/coverorgin.jpg?v=f3a6ddc90027c05467da849072813a88&imageMogr2/format/webp)
Vào ngày kỷ niệm năm năm ngày cưới của chúng tôi, chồng tôi gọi điện.
Anh không nói lời yêu thương, mà lại thông báo một tin sét đánh: "Bạch Ngọc Lam có thai rồi."
Anh ta thề rằng cô ta chỉ là công cụ sinh sản, nhưng lại đích thân chăm sóc, đưa đi khám thai, thậm chí bỏ mặc tôi trong biển lửa để cứu cô ta và đứa bé.
Mẹ chồng thì vu cho tôi tội hạ độc, dùng roi mây đánh đập tôi dã man.
Đau đớn hơn cả, chồng tôi, người mà tôi vừa hiến máu cứu sống mẹ con cô ta, lại chỉ đứng nhìn tôi bị hành hạ.
Lời hứa yêu tôi trọn đời của anh ta, hóa ra chỉ là một trò đùa.
Tuyệt vọng đến cùng cực, tôi quyết định giả chết trong một vụ tai nạn máy bay, hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời anh ta.
Chương 1
Hà Tâm Đan POV:
Vào ngày kỷ niệm năm năm ngày cưới của chúng tôi, khi tôi đang chuẩn bị một bữa tối dưới ánh nến, chồng tôi, Trang Trường An, gọi điện cho tôi.
Giọng anh ở đầu dây bên kia khàn đặc và mệt mỏi. "Tâm Đan, anh có chuyện muốn nói với em."
Tôi cười, điều chỉnh lại ngọn nến trên bàn. "Em cũng vậy. Anh về nhanh đi, em có bất ngờ cho anh."
Anh im lặng một lúc lâu, lâu đến mức tôi nghĩ rằng tín hiệu có vấn đề.
"Trường An?"
"Bạch Ngọc Lam có thai rồi."
Cái tên đó, giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt tôi giữa mùa đông buốt giá. Bạch Ngọc Lam, cô sinh viên nghèo được Trường An tài trợ học phí. Tôi đã gặp cô ta vài lần, một cô gái luôn cúi đầu, trông có vẻ nhút nhát và đáng thương.
Tôi gần như không cầm nổi điện thoại. "Anh... anh đang nói đùa phải không? Hôm nay là ngày kỷ niệm của chúng ta mà."
"Anh không đùa," giọng anh nặng nề. "Đứa bé là của anh."
Tai tôi ù đi. Bữa tối thịnh soạn trên bàn bỗng trở nên thật lố bịch.
"Tại sao... tại sao lại như vậy?" Tôi run rẩy hỏi, cổ họng nghẹn đắng. "Anh đã phản bội em?"
"Không phải như vậy!" Anh vội vàng giải thích. "Anh và cô ta chưa bao giờ xảy ra quan hệ. Cô ta... cô ta đã trộm tinh trùng từ bao cao su của anh."
Một lời giải thích hoang đường và nực cười. Nhưng tôi biết Trường An không nói dối. Anh ấy có một sự sạch sẽ gần như bệnh hoạn, anh không bao giờ chạm vào những người phụ nữ mà anh không thích.
"Vậy... vậy anh định thế nào?" Tôi cố gắng giữ cho giọng mình không vỡ tan.
"Vốn dĩ anh định đưa cô ta đi phá thai," anh nói, giọng đầy bất lực. "Nhưng cô ta đã nói với gia đình anh. Bố mẹ anh... họ lấy cái chết ra để ép buộc anh, yêu cầu anh phải giữ lại đứa bé này. Em biết đấy, họ đã mong có cháu từ rất lâu rồi."
Đúng vậy, tôi biết. Tôi và Trường An kết hôn năm năm, cuộc sống vợ chồng son rỗi vô cùng hạnh phúc, chỉ có một điều tiếc nuối duy nhất là tôi không thể mang thai. Bác sĩ nói cơ thể tôi khó thụ thai, nhưng chúng tôi đã giao ước sẽ không quan trọng chuyện con cái, chỉ cần có nhau là đủ.
Anh từng nói anh không thích trẻ con, chúng thật phiền phức. Anh nói anh chỉ cần một mình tôi là đủ.
Nước mắt tôi bắt đầu rơi, làm mờ đi mọi thứ trước mắt. Qua làn nước mắt, tôi nhìn thấy những món ăn mình đã cất công chuẩn bị cả buổi chiều. Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
"Tâm Đan, anh xin lỗi," anh tiếp tục. "Anh biết điều này không công bằng với em. Nhưng anh không thể để bố mẹ anh xảy ra chuyện được. Chúng ta... chúng ta chấp nhận đứa bé này, được không? Anh hứa với em, anh chỉ yêu mình em. Cô ta chỉ là một công cụ sinh sản thôi."
Tôi có thể nói gì đây? Tôi yêu anh ấy, yêu đến mức có thể hy sinh tất cả. Tôi đã từng nghĩ tình yêu của chúng tôi có thể vượt qua mọi sóng gió.
"Em hiểu rồi," tôi thì thầm, giọng nói vỡ vụn.
Từ ngày đó, mọi thứ đã thay đổi.
Trang Trường An, người từng nói không thích trẻ con, bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu những cuốn sách hướng dẫn thai kỳ dày cộp. Anh đọc chúng một cách chăm chú, còn ghi chú lại những điều cần thiết.
Anh, người từng nói ghét mùi bệnh viện, lại đích thân đi cùng Bạch Ngọc Lam trong mỗi lần khám thai. Mỗi lần trở về, anh đều vui vẻ kể cho tôi nghe đứa bé đã lớn thế nào, tim thai đập mạnh mẽ ra sao.
Anh, người từng nói ngôi nhà này chỉ thuộc về hai chúng ta, lại bắt đầu tự tay trang trí phòng cho em bé. Anh tỉ mỉ chọn từng món đồ, từ chiếc nôi xinh xắn đến những món đồ chơi đáng yêu, khuôn mặt anh tràn ngập niềm hạnh phúc mà tôi chưa từng thấy trước đây.
Tôi đứng ngoài cửa, lặng lẽ nhìn anh treo những ngôi sao phát sáng lên trần nhà, lòng đau như cắt. Anh đã từng nói, anh sẽ hái những vì sao trên trời cho tôi. Giờ đây, anh đang tạo ra một bầu trời sao cho đứa con của anh và một người phụ nữ khác.
Sự thay đổi của anh giống như một lưỡi dao cùn, từ từ cứa vào trái tim tôi mỗi ngày.
Cho đến một đêm, biệt thự của chúng tôi đột nhiên bốc cháy.
Ngọn lửa lan rất nhanh, khói đen mù mịt bao trùm lấy mọi thứ. Tôi đang ngủ trong phòng thì bị tiếng nổ làm cho tỉnh giấc. Tôi hoảng loạn chạy ra ngoài, tìm kiếm bóng dáng của Trường An. Tôi thấy anh đang đứng ở hành lang, vẻ mặt lo lắng. Bạch Ngọc Lam cũng ở đó, cô ta sợ hãi nép vào lòng anh.
"Trường An!" Tôi gọi anh.
Anh nhìn thấy tôi, nhưng ánh mắt anh chỉ lướt qua tôi một giây, rồi lập tức tập trung vào Bạch Ngọc Lam đang ho sặc sụa trong lòng.
"Ngọc Lam, em không sao chứ? Đừng sợ, có anh đây rồi."
Ngọn lửa ngày càng lớn, một cây cột đang cháy sắp đổ sập xuống. Không một chút do dự, Trường An bế thốc Bạch Ngọc Lam lên, dùng thân mình che chở cho cô ta và lao ra khỏi biển lửa.
/0/95767/coverorgin.jpg?v=20260106215024&imageMogr2/format/webp)
/0/88782/coverorgin.jpg?v=1181a50abd8fc5ae7389a9e7ab222423&imageMogr2/format/webp)
/0/93020/coverorgin.jpg?v=f719b1ae15b1253b43d1eb21b767c290&imageMogr2/format/webp)
/1/107865/coverorgin.jpg?v=d6c6baedc769d790b7fa94a21086d69b&imageMogr2/format/webp)
/0/93950/coverorgin.jpg?v=058fbcce27e37f9f79babab96cf89186&imageMogr2/format/webp)
/1/107136/coverorgin.jpg?v=48b7f6db01e58f18da448f9766373293&imageMogr2/format/webp)
/1/100524/coverorgin.jpg?v=cc838c2955de55096764e2bd7eb51087&imageMogr2/format/webp)
/0/90717/coverorgin.jpg?v=20251106171330&imageMogr2/format/webp)
/0/95653/coverorgin.jpg?v=6c9b585945771b3ce556116ee478f960&imageMogr2/format/webp)
/0/96270/coverorgin.jpg?v=dfae216e0847d2ba1f6334836a6f0d4e&imageMogr2/format/webp)
/0/95690/coverorgin.jpg?v=53f8d6d56e40af619b01a4be2904eb83&imageMogr2/format/webp)
/0/90152/coverorgin.jpg?v=c2bc7d3cfd4dea9d1c76016c747afc91&imageMogr2/format/webp)
/0/95727/coverorgin.jpg?v=ffbd34a8934bd246e8a90c7f4aae4e9d&imageMogr2/format/webp)
/0/82358/coverorgin.jpg?v=a5c30d72c362c947d17daeb02c4a47df&imageMogr2/format/webp)
/0/80366/coverorgin.jpg?v=84db36ebc099b798d75e651c67abe47d&imageMogr2/format/webp)
/0/90748/coverorgin.jpg?v=505978438bde6b142444062844ad646b&imageMogr2/format/webp)
/0/92372/coverorgin.jpg?v=54b6745f9c961c3cd0129c900273ab2d&imageMogr2/format/webp)
/0/77919/coverorgin.jpg?v=1c59f9e6697dc4a355fa049e9445b774&imageMogr2/format/webp)
/0/78099/coverorgin.jpg?v=235fc357edb75b46f2c75cf509c1b662&imageMogr2/format/webp)
/0/77920/coverorgin.jpg?v=78be1c7881d4fde84a23105b8d6752c1&imageMogr2/format/webp)