Mối thù của Vanderbilt

Mối thù của Vanderbilt

Mabel

5.0
Bình luận
2
Duyệt
10
Chương

Cuộc hôn nhân bảy năm của tôi kết thúc khi chồng tôi nói nhân tình của anh ta có thai. Cô ta lái xe đâm tôi đến sảy thai, nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Khi tôi còn đang đau đớn vì mất con, chồng tôi đã lạnh lùng ra lệnh cho bác sĩ lấy da trên cánh tay tôi để vá sẹo cho cô ta. Anh ta phớt lờ tôi, còn vui vẻ bao trọn tòa tháp bắn pháo hoa mừng cô ta sinh quý tử. Bảy năm nhẫn nhịn, bảy năm hy sinh, đổi lại chỉ là sự chà đạp và phản bội đến tận cùng xương tủy. Ngày ra tòa ly hôn, tôi không hề khóc lóc. Ngay sau khi ký tên, tôi quay người bước đến bên cạnh anh trai anh ta, người thừa kế thực sự của Trần gia. Tôi giơ giấy đăng ký kết hôn mới của mình lên, mỉm cười. "Chào chú, từ nay tôi là chị dâu của chú."

Chương 1

Cuộc hôn nhân bảy năm của tôi kết thúc khi chồng tôi nói nhân tình của anh ta có thai.

Cô ta lái xe đâm tôi đến sảy thai, nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất.

Khi tôi còn đang đau đớn vì mất con, chồng tôi đã lạnh lùng ra lệnh cho bác sĩ lấy da trên cánh tay tôi để vá sẹo cho cô ta.

Anh ta phớt lờ tôi, còn vui vẻ bao trọn tòa tháp bắn pháo hoa mừng cô ta sinh quý tử.

Bảy năm nhẫn nhịn, bảy năm hy sinh, đổi lại chỉ là sự chà đạp và phản bội đến tận cùng xương tủy.

Ngày ra tòa ly hôn, tôi không hề khóc lóc. Ngay sau khi ký tên, tôi quay người bước đến bên cạnh anh trai anh ta, người thừa kế thực sự của Trần gia.

Tôi giơ giấy đăng ký kết hôn mới của mình lên, mỉm cười.

"Chào chú, từ nay tôi là chị dâu của chú."

Chương 1

LÝ THÙY TRANG POV:

Cuộc hôn nhân bảy năm của tôi kết thúc vào một buổi chiều thứ ba, không phải bằng một cuộc cãi vã nảy lửa, mà bằng một câu nói thản nhiên của chồng tôi, Trần Quang Hùng.

"Ly hôn đi, Trang. Mai Thy có thai rồi."

Anh ta nói câu đó trong khi mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại, ngón tay lướt qua những bức ảnh của cô nhân tình hot girl trên mạng xã hội, Đặng Mai Thy.

Gió từ cửa sổ thổi vào, lật nhẹ những trang sách trên bàn. Bảy năm. Bảy năm tôi sống như một cái bóng trong căn biệt thự này, chịu đựng hết lần này đến lần khác sự phản bội của anh ta. Mỗi lần anh ta cặp kè với một cô gái mới, báo chí lại rùm beng, và tôi lại trở thành trò cười cho cả thành phố.

Đặng Mai Thy không phải là người đầu tiên, nhưng cô ta là người ở lại lâu nhất, và cũng là người độc ác nhất.

"Anh nói gì cơ?" Tôi hỏi lại, dù đã nghe rất rõ. Giọng tôi bình thản đến lạ, không một chút run rẩy.

Hùng cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, vẻ mặt mất kiên nhẫn. "Cô điếc à? Tôi nói, Mai Thy có thai rồi. Cô ấy cần một danh phận. Cô nên biết điều mà dọn đi."

Đặng Mai Thy, đang ngồi vắt vẻo trên ghế sofa đối diện, nhếch mép cười đầy đắc thắng. Cô ta mặc một chiếc váy lụa mỏng manh bó sát người, khoe ra cái bụng vẫn còn phẳng lỳ nhưng lại được cô ta ôm lấy một cách đầy khoa trương.

"Chị Trang, em xin lỗi, nhưng tình yêu không có lỗi. Em và anh Hùng thật lòng yêu nhau, đứa bé này là kết tinh tình yêu của chúng em."

Giọng cô ta ngọt như mật, nhưng từng lời nói ra lại như kim châm vào tai tôi.

Tôi im lặng, rút điện thoại ra khỏi túi. Dưới gầm bàn, tôi bí mật gửi một tin nhắn cho một số máy không lưu tên: "Anh ta đã nói rồi."

Chỉ vài giây sau, điện thoại rung lên. Một tin nhắn báo số dư tài khoản. Một con số khổng lồ, đủ để tôi mua lại mười xưởng tơ lụa của gia đình mình. Kèm theo đó là một dòng ghi chú ngắn gọn: "Chúc mừng em, Lý phu nhân."

Tôi khẽ cong môi cười, một nụ cười mà bảy năm qua chưa bao giờ xuất hiện trên khuôn mặt tôi.

"Cô cười cái gì?" Hùng cau mày khó chịu. "Cô tưởng tôi đang đùa à? Ký vào đơn ly hôn đi, tôi sẽ không để cô phải thiệt."

"Thiệt ư?" Tôi lặp lại, giọng đầy mỉa mai. "Bảy năm qua, tôi còn gì để mất nữa sao?"

Khuôn mặt anh ta thoáng chút bối rối trước sự bình tĩnh của tôi. Anh ta đã quen với một Lý Thùy Trang luôn khóc lóc van xin, luôn nhẫn nhịn chịu đựng.

"Đừng có giở trò. Ký đi." Anh ta ném tập giấy và cây bút lên bàn.

Tôi nhớ lại những đêm dài đằng đẵng chờ anh ta trở về, những bữa tiệc mà anh ta công khai ôm ấp nhân tình trước mặt tôi, những lời sỉ nhục anh ta dành cho tôi và gia đình tôi. Tất cả những đau đớn đó, từng chút một, đã bào mòn tình yêu của tôi cho đến khi nó chỉ còn là tro bụi.

"Được thôi," tôi nói nhẹ nhàng. "Chúc mừng anh sắp được làm cha."

"Biết điều là tốt." Hùng thở phào nhẹ nhõm, như thể trút được gánh nặng. "Sau khi ly hôn, cô muốn gì cứ nói, nhà, xe, tiền bạc... chỉ cần không phải là cổ phần của Trần Thị."

"Tôi không cần gì cả," tôi đáp. "Tôi chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về mình."

Tôi nhớ lại lần đầu tiên anh ta ngoại tình, chỉ sau một năm kết hôn. Cô gái đó là một diễn viên mới nổi. Anh ta say mê cô ta, đưa cô ta đi khắp nơi, mua cho cô ta vô số hàng hiệu.

Anh ta thậm chí còn không thèm che giấu. Khi tôi chất vấn, anh ta chỉ cười khẩy.

"Cô nghĩ cô là ai? Một cuộc hôn nhân thương mại thôi mà. Đừng tự ảo tưởng về vị trí của mình."

Anh ta chìm đắm trong mối quan hệ đó, đến mức quên cả ngày kỷ niệm ngày cưới. Anh ta còn bắt tôi phải chuẩn bị quà cho cô nhân tình, nói rằng đó là "trách nhiệm của một người vợ hiểu chuyện".

Nếu tôi từ chối, anh ta sẽ đe dọa.

"Nếu cô không làm, chúng ta ly hôn. Nhà họ Lý của cô sẽ không chịu nổi đâu."

Sự chịu đựng của tôi cứ thế bị kéo căng ra, hết lần này đến lần khác, cho đến khi tôi không còn cảm thấy đau nữa. Tôi trở nên chai sạn.

Tôi cầm cây bút lên, chuẩn bị ký vào tờ đơn.

"Khoan đã," Đặng Mai Thy đột nhiên lên tiếng. Ánh mắt cô ta lướt qua cổ tay tôi, dừng lại ở chiếc vòng sơn mài màu đỏ son. "Chiếc vòng này đẹp quá."

Đó là kỷ vật duy nhất mẹ để lại cho tôi. Chiếc vòng gia truyền của nhà họ Lý, được làm từ những người thợ sơn mài giỏi nhất.

Hùng, không cần suy nghĩ, giật lấy cổ tay tôi, tháo chiếc vòng ra một cách thô bạo. Chiếc vòng cấn vào xương cổ tay tôi, gây ra một vết xước đau nhói.

"Em thích à? Cho em này." Anh ta đưa chiếc vòng cho Thy như thể đó là một món đồ vô giá trị.

Máu từ vết xước trên tay tôi bắt đầu rỉ ra, nhỏ một giọt xuống mặt bàn gỗ bóng loáng.

Thy cầm lấy chiếc vòng, xoay qua xoay lại rồi bĩu môi. "Trông quê mùa quá. Chắc là đồ giả thôi."

Cô ta ném chiếc vòng xuống đất.

"Choang!"

Tiếng vỡ giòn tan vang lên, sắc nét và đau đớn, như thể có thứ gì đó bên trong tôi cũng vừa vỡ tan thành từng mảnh.

Hùng không hề liếc nhìn chiếc vòng vỡ, chỉ vội vàng dỗ dành Thy. "Đừng giận, đừng giận. Không thích thì mình vứt đi. Anh mua cho em cái khác, kim cương được không?"

Tôi quỳ xuống, run rẩy nhặt từng mảnh vỡ của chiếc vòng. Sơn mài đỏ và vàng óng ánh, giờ đây nằm tan tác trên sàn nhà lạnh lẽo. Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Mabel

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Tội lỗi và tình yêu chìm đắm, Lu Shao quỳ xuống nhẹ nhàng dỗ dành

Tội lỗi và tình yêu chìm đắm, Lu Shao quỳ xuống nhẹ nhàng dỗ dành

Athena
5.0

Trước khi kết hôn với anh ấy, tôi nghe nói anh ấy là người tàn nhẫn, vô tình, và còn có một người phụ nữ mà anh ấy yêu nhưng không thể có được. Tôi nghĩ rằng những tin đồn chỉ là tin đồn, nhưng sau khi kết hôn, tôi mới biết rằng sự thật không khác biệt lắm so với những gì người ta đồn đại. Ban đầu, tôi chỉ muốn làm một người vợ hiền lành, nhưng dần dần, tôi đã chìm đắm trong tình yêu dành cho anh ta. Tôi nghĩ rằng anh ta cũng có tình cảm đặc biệt với tôi, và tôi đã lén lút vui mừng vì điều đó. Nhưng không ngờ, người mà anh ta yêu thương suốt đời không phải là tôi. Cho đến khi người con gái trong mộng của anh ta trở về nước, tôi mới tỉnh ngộ, đưa ra đơn ly hôn và quyết định ra đi một cách thoải mái, để hai người yêu nhau được bên nhau. … Cả thành phố Bắc Thành đều đang chờ anh ly hôn, vì ai cũng biết anh không yêu vợ mình, mà chỉ nghĩ đến người yêu thuở nhỏ của mình. Cuối cùng, mọi người không thất vọng khi nghe tin anh muốn ly hôn. Khi mọi người nghĩ rằng anh cuối cùng đã không chịu nổi tôi và muốn ở bên người yêu thuở nhỏ của mình, thì anh, người luôn tránh xa ống kính truyền thông, lại ôm một đứa trẻ và cười rạng rỡ. “Nghe nói có nhiều tin đồn về việc tôi và vợ muốn ly hôn, tôi đến đây để làm rõ, tình cảm của chúng tôi rất tốt, con cái chúng tôi vài năm nữa đã có thể tự đi mua nước tương rồi.”

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ken Camillo
5.0

Tần Yên đi vào đường cùng, buộc phải chấp nhận một cuộc giao dịch không cưỡng lại. Trong khách sạn, người đàn ông lạnh lùng ép buộc cô phải khuất phục lại chính là người chồng cũ vô tình ấy! Anh ta vì trả thù cho bạch nguyệt quang, hại gia tộc cô phá sản, còn ném khế ước tình nhân vào mặt cô. Tần Yên vì cứu em trai, từ vợ trở thành người tình, ban ngày bị bạch nguyệt quang của chồng cũ làm khó, ban đêm lại bị anh ta chiếm giữ. Cô cắn răng chịu đựng, chỉ mong làm sáng tỏ mọi chuyện… Sau đó, Cố Hàn Đình lạnh lùng nhìn bạch nguyệt quang xô cô xuống từ tầng cao. Vài năm sau, Tần Yên dẫn theo con, trở lại, trở thành người phụ nữ giàu có nổi tiếng, khiến chồng cũ thân bại danh liệt, phá sản không còn gì! Người đàn ông từng cao ngạo giờ đây mất hồn, đôi mắt đỏ hoe ép cô vào chân tường: "Yên Yên, anh sai rồi, chúng ta tái hôn nhé!" Tần Yên khoác tay đối thủ không đội trời chung của anh, nở nụ cười lạnh lùng: "Chồng cũ cút đi, đừng làm phiền tôi chăm lo cho gia đình và nuôi dạy con cái." Cố Hàn Đình nhìn đứa bé phiên bản thu nhỏ trong vòng tay cô, hối hận đến mức khóc đỏ cả mắt!

Dụ dỗ cô ấy! Ông chú cũ điên cuồng và dâm đãng

Dụ dỗ cô ấy! Ông chú cũ điên cuồng và dâm đãng

Penelope
5.0

Người bạn trai cũ từng biến mất suốt hai năm, giờ đây lại trở thành chú ruột của bạn trai hiện tại của Phương Tri. Trước mặt người ngoài, Tống Hoài Yến luôn là vị giám đốc quyền lực, lạnh lùng và kiêu ngạo. Nhưng sau lưng, anh ta tháo bỏ lớp mặt nạ, trở thành kẻ điên cuồng, ám ảnh bệnh hoạn, chỉ muốn giam giữ cô mãi mãi trên giường mình. Để thoát khỏi sự kiểm soát bệnh hoạn ấy, Phương Tri quay sang tìm đến người đàn ông lạnh lùng, quyền lực, luôn xuất hiện trên chiếc xe lăn. Cô mong lợi dụng quyền lực và sự che chở của anh, đổi lấy một chút tự do cho mình. Phương Tri từng nghĩ Lục Kim An chỉ là một doanh nhân vừa điềm đạm vừa lạnh lùng. Nhưng sau này cô mới phát hiện, mình chỉ đang rơi vào từng cái bẫy mà anh ta đã dày công sắp đặt. Lục Kim An và Tống Hoài Yến vốn chẳng khác gì nhau, cả hai đều là những kẻ săn mồi đang rình rập bên lề, chỉ chờ thời cơ để nuốt chửng cô. Cô mắc kẹt trong mối quan hệ rối rắm giữa ba người, chẳng thể nào thoát ra được, cho đến cuối cùng... “Đừng đi.” Tống Hoài Yến đỏ hoe mắt quỳ xuống trước mặt cô, hứa sẽ cho cô tất cả tự do, một tay đưa ra chiếc vòng cổ như một lời hứa cam kết. Lục Kim An ôm lấy eo cô, đưa sợi dây cho cô, dịu dàng nói: “Đổi lại, lần này để em nắm quyền kiểm soát chúng ta.” Cả hai đều sẵn lòng phục tùng dưới chân cô.

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết