/0/94986/coverorgin.jpg?v=8580c2e9c5cc6c2428589c7ecb35363f&imageMogr2/format/webp)
Ba năm hôn nhân, chồng tôi, Bạch Nguyên Tùng, đã biến tôi thành một nàng công chúa được cưng chiều hết mực. Mọi người đều ngưỡng mộ tình yêu cổ tích của chúng tôi.
Nhưng vào ngày mẹ tôi qua đời, tôi gọi cho anh ba mươi bảy cuộc điện thoại đều không được. Ngay sau đó, tôi thấy anh trên bản tin thời sự, đang ở Hà Nội, dịu dàng che ô cho dì ruột của tôi, Lạc Khánh Ly.
Hóa ra, tôi chỉ là một kẻ thế thân.
Tình yêu sâu đậm của anh chỉ vì tôi có khuôn mặt giống hệt dì. Ngay cả đứa con tôi đang mang trong bụng cũng chỉ là một công cụ để anh hoài niệm về người tình cũ.
Lúc đó, tôi đang mang thai ba tháng, ngồi một mình trong phòng tang lễ lạnh lẽo, trái tim tôi như đã chết lặng.
Đêm đó, khi anh trở về và xin lỗi, tôi đưa cho anh hai tập tài liệu để ký. Một là đơn ly hôn. Hai là giấy đồng ý phá thai.
Chương 1
Lạc Khánh Vy POV:
Vào ngày mẹ tôi qua đời, tôi đã gọi cho chồng mình, Bạch Nguyên Tùng, tổng cộng ba mươi bảy cuộc điện thoại.
Không một cuộc nào được trả lời.
Sau đó, tôi nhìn thấy anh ấy trên bản tin thời sự, đang ở Hà Nội, che ô cho dì của tôi, Lạc Khánh Ly.
Ba năm hôn nhân, tôi hai mươi lăm tuổi, anh ba mươi lăm tuổi, anh ấy đã biến tôi thành một nàng công chúa được cưng chiều hết mực. Tất cả mọi người đều ngưỡng mộ tình yêu của chúng tôi, một câu chuyện cổ tích về một cô gái Lọ Lem gặp được hoàng tử.
Nhưng chỉ có tôi biết, trong câu chuyện cổ tích này, tôi không phải là công chúa.
Tôi chỉ là một kẻ thế thân.
Một thế thân cho dì ruột của mình, Lạc Khánh Ly.
Lúc đó, tôi đang mang thai ba tháng, ngồi một mình trong căn phòng tang lễ lạnh lẽo, nhìn di ảnh của mẹ, nước mắt đã cạn khô.
Bụng dưới quặn lên từng cơn đau âm ỉ, nhưng nỗi đau đó không thể nào so sánh được với sự buốt giá trong tim tôi.
Điện thoại của tôi reo lên, là một số lạ. Tôi bắt máy, một giọng nữ xa lạ vang lên, đầy lo lắng.
"Xin hỏi có phải là cô Lạc Khánh Vy không ạ? Đây là bệnh viện X. Mẹ cô, bà Trần Ngọc Lan, đã qua đời vì suy tim cấp cứu không thành công. Chúng tôi đã cố gắng liên lạc với cô cả ngày hôm nay…"
Tôi lặng lẽ cúp máy.
Đôi mắt tôi dán chặt vào màn hình TV đang chiếu lại bản tin. Bạch Nguyên Tùng, người chồng mà tôi yêu thương hết mực, đang dịu dàng khoác áo cho Lạc Khánh Ly, ánh mắt anh tràn đầy sự lo lắng và yêu thương mà tôi chưa bao giờ có được.
Một cảm giác buồn nôn trào lên từ dạ dày.
Tôi chạy vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt trong gương, tôi thấy mình thật thảm hại.
Hóa ra, tình yêu sâu đậm trong ba năm qua chỉ là một trò đùa.
Hóa ra, sự cưng chiều của anh ấy chỉ là vì tôi có một khuôn mặt giống hệt dì của mình.
Bạch Nguyên Tùng trở về vào nửa đêm, người anh mang theo hơi lạnh của đêm khuya và mùi nước hoa quen thuộc của Lạc Khánh Ly.
Anh thấy tôi ngồi co ro trên sofa, vội vàng bước tới, cởi áo khoác ngoài choàng lên người tôi, giọng nói đầy vẻ áy náy.
"Vy Vy, xin lỗi em. Điện thoại anh hết pin. Ở Hà Nội có một dự án gấp cần anh xử lý. Em có lạnh không?"
Tôi ngước lên nhìn anh, khuôn mặt anh vẫn đẹp trai như thường lệ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi, nhưng tôi không còn thấy sự ấm áp trong đó nữa.
"Nguyên Tùng," tôi khẽ gọi, giọng nói khàn đặc, "em có chuyện muốn nói với anh."
Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi. "Có chuyện gì vậy? Em không khỏe ở đâu à?"
Tôi rút tay về, lấy ra hai tập tài liệu từ dưới gối.
"Anh ký vào đây đi."
Anh thậm chí không thèm nhìn, cầm lấy bút và ký tên mình một cách dứt khoát. "Được rồi, em muốn gì anh cũng cho. Đừng giận anh nữa, được không? Anh biết lần này là anh sai."
Nhìn chữ ký quen thuộc "Bạch Nguyên Tùng" trên giấy, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi tôi.
Anh ta luôn tự tin như vậy. Tự tin rằng tôi yêu anh ta đến mức có thể tha thứ cho mọi lỗi lầm.
"Em không giận," tôi nói, cất kỹ hai tập tài liệu. "Em chỉ mệt thôi."
Anh ôm tôi vào lòng, cằm anh tì lên đỉnh đầu tôi, giọng nói dịu dàng như nước.
/0/95727/coverorgin.jpg?v=ffbd34a8934bd246e8a90c7f4aae4e9d&imageMogr2/format/webp)
/0/92363/coverorgin.jpg?v=2c2d1210994815f9a4395360409a7b98&imageMogr2/format/webp)
/0/78020/coverorgin.jpg?v=56c06956dcaca3c7298dd77ca4caa9ee&imageMogr2/format/webp)
/0/95928/coverorgin.jpg?v=24446df8e704584c5a5a1ba38f77b616&imageMogr2/format/webp)
/0/90999/coverorgin.jpg?v=c7deeeabac6e9a7d98c412886ca8e9f2&imageMogr2/format/webp)
/0/95677/coverorgin.jpg?v=825ea12adabfda2362ae94bda1f163cb&imageMogr2/format/webp)
/1/109930/coverorgin.jpg?v=26b3e8253cc8da79e5b47c20f73d91c5&imageMogr2/format/webp)
/0/96376/coverorgin.jpg?v=5ecc3328e003edd27b9f972e9981eb04&imageMogr2/format/webp)
/0/89373/coverorgin.jpg?v=6895695a4a2521e4c4cf29942a0fddf3&imageMogr2/format/webp)
/0/96282/coverorgin.jpg?v=ca383705809d67e60adb68c6151e2cc0&imageMogr2/format/webp)
/0/90145/coverorgin.jpg?v=3be13862fb3e0f97d82e6ed602d841ef&imageMogr2/format/webp)
/0/98281/coverorgin.jpg?v=983830ad82e82e5546d30505dae60ada&imageMogr2/format/webp)
/0/95859/coverorgin.jpg?v=82d75c1d6505e2717c84f7812b4ac6b5&imageMogr2/format/webp)
/0/96409/coverorgin.jpg?v=449304ee51f747a118c0bfdb3b38c907&imageMogr2/format/webp)
/1/103372/coverorgin.jpg?v=0d0bd64c97081c784b248e6d553b4c1b&imageMogr2/format/webp)
/0/90675/coverorgin.jpg?v=d0c68312c3ad69b5816a9b6f3ed33fa9&imageMogr2/format/webp)
/1/111254/coverorgin.jpg?v=490733e950a7ab351c8804078df35a28&imageMogr2/format/webp)
/0/95916/coverorgin.jpg?v=a09ccb679a2d9bf7a2ad98fb62770c40&imageMogr2/format/webp)
/0/90758/coverorgin.jpg?v=a74eba967aeb69690c54208094e5839f&imageMogr2/format/webp)
/0/95840/coverorgin.jpg?v=44e6a167566a8f5ac6aaa38ee4293d9c&imageMogr2/format/webp)