/0/93184/coverorgin.jpg?v=cd46e8c83417887638d05148846d640d&imageMogr2/format/webp)
Thẩm Tinh Lan bừng tỉnh dậy vì cơn đau đầu.
Đập vào mắt là một khuôn mặt to tai lớn, cái miệng đang chu lên cứ chúi về phía mặt nàng.
"Mỹ nhân, quyến rũ ta lâu như vậy rồi, cũng nên cho ta nếm chút ngọt ngào chứ!"
Là Vương Đức Vũ, tòng đệ của kế mẫu Thẩm Tinh Lan là Vương Nhược Tuyết.
Từ bảy năm trước, nàng bị phủ Thái Sư lấy danh nghĩa dưỡng bệnh cầu phúc, đưa tới Ngộ Tiên Tự ở Liên Châu.
Ngoài thời gian chép kinh bái Phật ở Ngộ Tiên Tự, nàng ở nhờ Vương gia, Vương Đức Vũ thường xuyên nhìn nàng với ánh mắt dâm tà.
Khi đó nàng mới tròn tám tuổi, lần đầu tiên được thấy vẻ rực rỡ tráng lệ.
Thẩm Tinh Lan trăm phương ngàn kế phòng bị, cuối cùng cũng đợi đến ngày này.
Nàng đã mưu tính từ rất lâu rồi.
Thấy Thẩm Tinh Lan mở mắt, Vương Đức Vũ càng thêm hăng hái, đáy mắt đục ngầu ố vàng đầy dâm tà, chu mỏ định ấn xuống đôi môi đỏ mọng của nàng.
Hơi thở hôi hám nồng nặc mùi rượu khiến người ta buồn nôn.
Thẩm Tinh Lan nín thở.
Ngay khi sắp chạm vào, cuối cùng nàng cũng sờ được hòn đá nhọn giấu dưới gối, nhắm chuẩn huyệt thái dương của Vương Đức Vũ, dùng hết sức đập mạnh xuống.
Vương Đức Vũ kêu rên một tiếng, thậm chí còn không kịp kêu cứu, đầu cắm xuống ngã vật bên cạnh Thẩm Tinh Lan.
Hai mắt sung huyết trợn trừng, chết không nhắm mắt.
Đôi mắt tựa sao trời của Thẩm Tinh Lan như đầm nước sâu thẳm, ngoại trừ cảm thấy xui xẻo thì không hề có chút hoảng loạn nào.
Dường như kẻ vừa bị nàng tự tay đập chết không phải là người, mà là nàng vừa nghiền chết một con kiến.
Lúc này, bên ngoài cửa loáng thoáng truyền đến tiếng nói chuyện.
"Phương ma ma tới thật không khéo, sau bữa tối Tinh Lan cứ nằng nặc đòi cữu cữu nó đánh cờ với nó, vừa mới vào phòng nó không bao lâu."
Người nói chuyện là thẩm mẫu của Vương Nhược Tuyết, nương của Vương Đức Vũ, Trương thị.
Giọng nói còn lại là của Phương ma ma, bà là người hầu hạ bên cạnh lão phu nhân của phủ Thái Sư, phụng mệnh tới đón Thẩm Tinh Lan trở về.
"Trương nương tử, đại tiểu thư nhà ta ương bướng, chắc hẳn những năm qua đã làm phiền ngươi không ít, lần này vội đón tiểu thư về có việc cần xử lý, lễ tạ ơn sẽ gửi tới sau."
Phủ Thái Sư ra tay hào phóng, Thẩm Tinh Lan ở Liên Châu "tĩnh dưỡng" bảy năm, bọn họ kiếm cũng được cả bộn tiền.
Giọng Trương nương tử xen lẫn ý cười không chút che giấu: "Ôi trời, ma ma khách khí quá, đều là người một nhà cả."
Lại khoa trương ồ lên một tiếng: "Nói là đánh cờ, sao đèn lại tắt rồi?"
Trong đầu Phương ma ma chợt lóe lên chuyện năm xưa, sắc mặt vô thức trầm xuống.
Không đợi bà ta lên tiếng, Trương thị đã la lối om sòm sai nô tỳ mở cửa.
Phả vào mặt là mùi máu tanh nồng nặc.
Trong lòng Trương thị giật thót, giật lấy lồng đèn trong tay nha hoàn rảo bước vào cửa, sau đó là một tiếng hét thảm thiết.
"Con ơi, con, con làm sao thế này, mau tỉnh lại, đừng dọa nương mà!"
Phương ma ma rảo bước vào phòng đã thấy huyệt thái dương của Vương Đức Vũ có một lỗ máu, máu chảy theo vết thương thấm ướt cả sau gáy.
Đôi mắt trợn trừng dưới ánh sáng yếu ớt của lồng đèn trông cực kỳ dọa người, bộ dạng đó hoàn toàn không còn chút sự sống.
Lại nhìn Thẩm Tinh Lan, nàng vẫn bình yên vô sự nằm trên chiếc giường bên cạnh, nhắm mắt như đang ngủ say.
Nhìn thế nào cũng không giống đang đánh cờ.
Tối lửa tắt đèn, cô nam quả nữ ở chung một phòng, dù gì Thẩm Tinh Lan cũng là đại tiểu thư của phủ Thái Sư, thanh danh không thể có vết nhơ.
Phương ma ma lập tức chất vấn: "Trương nương tử, chuyện này là thế nào?"
Trương thị làm sao biết chuyện gì xảy ra?!
Theo kế hoạch ban đầu của họ, lúc này Vương Đức Vũ đang mây mưa cùng Thẩm Tinh Lan.
Canh thời gian vừa khéo để người của phủ Thái Sư phái tới đón Thẩm Tinh Lan nhìn thấy, rồi tung tin đồn làm cho ai ai cũng biết.
Thẩm Tinh Lan mất đi sự trong trắng, chết cũng phải trở thành tức phụ nhà họ Vương bọn họ!
Để diễn cho trọn vai, người xung quanh viện đều đã tản đi hết, ai ngờ chỉ trong chớp mắt Vương Đức Vũ đã chết rồi?
/1/107863/coverorgin.jpg?v=e20e0417fc26a52b787f52a8b79a60fd&imageMogr2/format/webp)
/0/81930/coverorgin.jpg?v=4c9b660c6d603877d7e4c6c0db8252e2&imageMogr2/format/webp)
/0/78547/coverorgin.jpg?v=f5e2885e44f6c6d0b7cff040245a4da2&imageMogr2/format/webp)
/0/77733/coverorgin.jpg?v=81ebcfed3e37fe1cb20612d71c53d69a&imageMogr2/format/webp)
/0/98746/coverorgin.jpg?v=8e852a9e02e059e68122c05e9663f951&imageMogr2/format/webp)
/0/98283/coverorgin.jpg?v=d73df909e00f8776cd26319c66fb3d5b&imageMogr2/format/webp)
/0/78350/coverorgin.jpg?v=f48e5866db5d41e9bbfde28e39c81b77&imageMogr2/format/webp)
/0/79327/coverorgin.jpg?v=aaac1e4bf0e6579a5fa79870ad447500&imageMogr2/format/webp)
/1/109204/coverorgin.jpg?v=b9805e7a9b8157e29e3c7b5d1dde0c43&imageMogr2/format/webp)
/1/100762/coverorgin.jpg?v=6747d1f30ceb9dbbde5a7a577408b0ad&imageMogr2/format/webp)
/0/81932/coverorgin.jpg?v=a310c4f93e91e0f8e278d7f02f750c74&imageMogr2/format/webp)
/0/90770/coverorgin.jpg?v=8b504f1137db845d78273889ec3ab900&imageMogr2/format/webp)
/0/95863/coverorgin.jpg?v=20260106215514&imageMogr2/format/webp)
/0/90760/coverorgin.jpg?v=d76427ee04c3a687840d35a1ffd750b1&imageMogr2/format/webp)
/0/75300/coverorgin.jpg?v=0c8db41322dfec1bd9a2a2ebbba60e11&imageMogr2/format/webp)
/0/90759/coverorgin.jpg?v=f64ced3492e22ebf1415a9a27ebcb980&imageMogr2/format/webp)
/0/95852/coverorgin.jpg?v=a6d17712775e4f8a7e02f4642ebda758&imageMogr2/format/webp)
/0/96274/coverorgin.jpg?v=ccb00135729fa3e62894d7d5eea304eb&imageMogr2/format/webp)
/0/95800/coverorgin.jpg?v=116e77e0c7dd9d80b6838cf77838890b&imageMogr2/format/webp)
/0/95859/coverorgin.jpg?v=20260106215514&imageMogr2/format/webp)