Từ Cứu tinh đến Kẻ theo dõi bị ám ảnh

Từ Cứu tinh đến Kẻ theo dõi bị ám ảnh

Butch Sarot

5.0
Bình luận
13
Duyệt
18
Chương

Người đàn ông tôi yêu ba năm, Nguyễn Trọng Tín, người được cả thành phố này ca tụng là chàng trai trẻ sùng đạo, hướng Phật. Thế nhưng, trong chính thiền phòng của anh ta, tôi lại tận mắt chứng kiến anh ta rên rỉ gọi tên một người phụ nữ khác trong lúc tự thỏa mãn. Và người phụ nữ đó, không ai khác, chính là Phan Diệu Hạnh, em gái cùng cha khác mẹ của tôi. Bị anh ta hiểu lầm, bị cô ta gài bẫy, tôi không chỉ bị vu oan hãm hại giữa bữa tiệc, mà còn bị bắt cóc và đánh đập đến toàn thân đầy sẹo. Ngay cả căn nhà kỷ vật duy nhất mẹ để lại cũng bị cô ta nhẫn tâm phóng hỏa thiêu rụi. Khi tôi hoàn toàn tuyệt vọng, định bụng rời đi, người của Nguyễn Trọng Tín đã bắt cóc và chôn sống tôi. Trong bóng tối ngột ngạt, cận kề cái chết, trái tim tôi đã hoàn toàn nguội lạnh. May mắn thay, người bạn thân Lê Dung Nhi đã cứu tôi nhờ chiếc vòng cổ định vị. Thoát chết trong gang tấc, tôi quyết định sẽ không trốn chạy nữa. Lần này, tôi sẽ bắt tất cả bọn họ phải trả giá.

Từ Cứu tinh đến Kẻ theo dõi bị ám ảnh Chương 1

Người đàn ông tôi yêu ba năm, Nguyễn Trọng Tín, người được cả thành phố này ca tụng là chàng trai trẻ sùng đạo, hướng Phật.

Thế nhưng, trong chính thiền phòng của anh ta, tôi lại tận mắt chứng kiến anh ta rên rỉ gọi tên một người phụ nữ khác trong lúc tự thỏa mãn.

Và người phụ nữ đó, không ai khác, chính là Phan Diệu Hạnh, em gái cùng cha khác mẹ của tôi.

Bị anh ta hiểu lầm, bị cô ta gài bẫy, tôi không chỉ bị vu oan hãm hại giữa bữa tiệc, mà còn bị bắt cóc và đánh đập đến toàn thân đầy sẹo.

Ngay cả căn nhà kỷ vật duy nhất mẹ để lại cũng bị cô ta nhẫn tâm phóng hỏa thiêu rụi.

Khi tôi hoàn toàn tuyệt vọng, định bụng rời đi, người của Nguyễn Trọng Tín đã bắt cóc và chôn sống tôi.

Trong bóng tối ngột ngạt, cận kề cái chết, trái tim tôi đã hoàn toàn nguội lạnh.

May mắn thay, người bạn thân Lê Dung Nhi đã cứu tôi nhờ chiếc vòng cổ định vị.

Thoát chết trong gang tấc, tôi quyết định sẽ không trốn chạy nữa. Lần này, tôi sẽ bắt tất cả bọn họ phải trả giá.

Chương 1

Phan Ngọc Tú POV:

Người đàn ông tôi yêu ba năm, Nguyễn Trọng Tín, người được cả thành phố này ca tụng là chàng trai trẻ sùng đạo, hướng Phật, lúc này đây, trong chính thiền phòng của anh ta, lại đang rên rỉ gọi tên một người phụ nữ khác.

Và người phụ nữ đó, chính là Phan Diệu Hạnh, em gái cùng cha khác mẹ của tôi.

Tôi đến biệt thự nhà họ Nguyễn một cách dễ dàng. Dù sao thì, danh nghĩa của tôi vẫn là "bạn gái" của Nguyễn Trọng Tín, dù cho cái danh xưng này chỉ là do tôi đơn phương tự huyễn hoặc mà thành. Vú Lưu, người giúp việc lâu năm của nhà họ Nguyễn, thấy tôi thì mỉm cười chào đón, không hề có chút nghi ngờ nào.

"Cậu Tín đang ở trên thiền phòng, cô Tú cứ lên tìm cậu ấy."

Tôi gật đầu cảm ơn, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi đến đây hôm nay, không phải để tạo bất ngờ lãng mạn, mà là để xác thực một nỗi bất an đang gặm nhấm tâm can tôi suốt mấy ngày qua.

Khu biệt thự nhà họ Nguyễn rộng lớn và tĩnh lặng, hành lang dài hun hút. Tôi bước đi trên tấm thảm len mềm mại, không gây ra một tiếng động. Càng đến gần thiền phòng của anh, nỗi bất an trong lòng tôi càng lớn.

Thiền phòng nằm ở cuối hành lang tầng hai, cánh cửa gỗ lim khép hờ. Tôi vốn định gõ cửa, nhưng một cơn gió từ cửa sổ cuối hành lang bất chợt lùa vào, đẩy cánh cửa hé mở một khoảng rộng hơn.

Và cảnh tượng bên trong, đã đóng băng tôi tại chỗ.

Không khí trong phòng nồng nặc mùi đàn hương quen thuộc, nhưng lại xen lẫn một thứ mùi vị khác, một thứ mùi của dục vọng bị đè nén đến cực điểm.

Nguyễn Trọng Tín, người đàn ông luôn xuất hiện với dáng vẻ điềm tĩnh, thoát tục như một vị Phật sống, giờ đây lại đang quỳ trên tấm bồ đoàn. Chiếc áo sơ mi trắng của anh ta xộc xệch, hai cúc áo trên cùng bị giật tung, để lộ ra lồng ngực rắn chắc phập phồng. Quần tây của anh ta nhăn nhúm, vắt hờ hững bên cạnh.

Anh ta đang nhắm mắt, gương mặt điển trai đỏ bừng, một tay cầm chuỗi bồ đề, tay kia… tay kia lại đang nắm chặt một vật gì đó, thực hiện những hành động tự thỏa mãn đầy riêng tư.

Anh ta thở dốc, những âm thanh rên rỉ bị đè nén đến khàn đặc thoát ra từ kẽ răng.

"Hạnh... Diệu Hạnh..."

Cái tên đó, như một nhát dao vô hình, đâm thẳng vào trái tim đang treo lơ lửng của tôi.

Là Diệu Hạnh.

Vật trong tay anh ta, tôi nhận ra rồi. Đó là chiếc kẹp tóc hình bướm bằng ngọc trai mà Diệu Hạnh rất yêu thích, là món quà sinh nhật tôi tặng cho cô ta năm ngoái.

Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, toàn thân tôi cứng đờ như bị hóa đá. Tôi cảm thấy mình như một kẻ ngốc, một trò hề không hơn không kém.

Nguyễn Trọng Tín, người đàn ông tôi tưởng rằng thanh tâm quả dục, không màng thế sự, hóa ra không phải không có dục vọng. Chỉ là, dục vọng của anh ta không dành cho tôi.

Tôi choáng váng đến mức suýt ngã. Hai chân mềm nhũn, tôi phải vịn vào tường mới có thể đứng vững. Tôi cố gắng xoay người, muốn chạy trốn khỏi nơi kinh tởm này, chạy trốn khỏi sự thật tàn nhẫn này.

Đúng lúc đó, điện thoại của Trọng Tín đặt trên chiếc kỷ gần cửa reo lên. Anh ta giật mình, vội vàng chỉnh lại quần áo rồi bắt máy, còn không quên bật loa ngoài.

"Anh Tín, anh đang làm gì vậy?" Giọng nói nũng nịu của Diệu Hạnh vang lên. "Giọng anh nghe lạ quá."

Tôi nghe thấy tiếng Trọng Tín hắng giọng, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày.

"Không có gì. Sao em lại gọi cho anh giờ này?"

"Em chỉ muốn hỏi xem chị Ngọc Tú có ở chỗ anh không thôi. Chị ấy lại đi rêu rao khắp nơi rằng hai người sắp đính hôn rồi đấy."

Ngay lập tức, giọng Trọng Tín trở nên lạnh lẽo và gay gắt, khác hẳn vẻ dịu dàng lúc nãy.

"Cô ta bị điên à? Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi với cô ta không có bất cứ quan hệ gì hết!"

Anh ta gằn giọng, từng chữ từng chữ như những mũi kim châm vào tai tôi.

"Tôi chán ghét cái cách cô ta cứ bám riết lấy tôi rồi. Thật phiền phức!"

Diệu Hạnh ở đầu dây bên kia cười khúc khích, giọng điệu đầy đắc ý. "Em biết mà. Em biết anh Tín chỉ coi chị ấy như một con ruồi phiền phức thôi. Anh chỉ đến chùa vì em, đúng không?"

"Tất nhiên rồi," Trọng Tín đáp, không một chút do dự. "Chỉ có em mới là cô gái trong sáng, thiện lương mà anh tìm kiếm."

"Vậy thì anh phải cố gắng lên nhé, sớm ngày được ở bên nhau. Chúc anh thành công."

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi lê từng bước chân nặng trĩu ra khỏi căn biệt thự đó, trái tim tan nát thành từng mảnh.

Hóa ra là vậy. Tất cả đều là do tôi tự đa tình.

Hóa ra người anh ta gặp ở chùa năm đó không phải là tôi, mà là Phan Diệu Hạnh. Hóa ra sự dịu dàng hiếm hoi anh ta dành cho tôi, chỉ là vì anh ta nhìn thấy hình bóng của Diệu Hạnh qua tôi.

Tôi là một trò cười, một trò cười lớn nhất thế gian.

Năm tôi mười tám tuổi, cha tôi, ông Phan Đức Thành, công khai dẫn theo một người phụ nữ và một cô con gái riêng về nhà. Người con gái đó chính là Phan Diệu Hạnh, chỉ nhỏ hơn tôi vài tháng. Mẹ tôi vì quá sốc và đau khổ mà lên cơn đau tim rồi qua đời. Chưa đầy một năm sau, cha tôi cưới người phụ nữ kia làm vợ kế.

Từ một nàng công chúa được yêu chiều, tôi bỗng trở thành người thừa trong chính ngôi nhà của mình. Mẹ kế và Diệu Hạnh luôn tìm cách chèn ép, nói xấu tôi. Bà ta rêu rao rằng tôi là đứa con gái hư hỏng, phóng đãng, khiến danh tiếng tôi ở trường học bị hủy hoại. Tôi bị cô lập, bị bắt nạt.

Trong những ngày tháng tăm tối nhất của cuộc đời, Nguyễn Trọng Tín đã xuất hiện.

Đó là một buổi chiều mưa, tôi bị một đám nữ sinh chặn đường, đẩy ngã xuống vũng nước bẩn. Chính anh đã xuất hiện, dùng chiếc ô lớn che cho tôi, ánh mắt anh dịu dàng và ấm áp như ánh mặt trời.

Anh đã trở thành ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của tôi.

Tôi đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, một tình yêu mù quáng và chấp nhất. Tôi tìm hiểu mọi thứ về anh, biết anh là người thừa kế của tập đoàn Nguyễn Thị, một tập đoàn lớn nổi tiếng với việc làm từ thiện và sùng đạo. Bản thân Trọng Tín cũng là một Phật tử, thường xuyên lui tới chùa chiền.

Tôi đã cười nhạo sự ngu ngốc của chính mình.

Tôi đã cố gắng biết bao nhiêu để có thể "tình cờ" gặp lại anh ở chùa.

Tôi đã học cách ăn chay, học cách ngồi thiền, học thuộc kinh Phật, chỉ để có thêm chủ đề nói chuyện với anh.

Tôi thậm chí còn từng ngu ngốc đến mức thử quyến rũ anh, mặc một chiếc váy gợi cảm, cố tình ngã vào lòng anh, nhưng chỉ nhận lại ánh mắt lạnh lùng và sự ghê tởm của anh. Anh đẩy tôi ra, nói rằng tôi không biết xấu hổ.

Lúc đó tôi còn tưởng rằng anh thực sự thanh tâm quả dục.

Hóa ra không phải.

Anh không phải không có ham muốn, chỉ là người có thể khơi dậy ham muốn của anh không phải là tôi.

Nước mắt tôi lã chã rơi, hòa cùng những giọt mưa lạnh buốt. Tôi chạy như một kẻ điên trên đường, không biết mình đang đi đâu. Cuối cùng, tôi kiệt sức, ngồi sụp xuống bên vệ đường, mặc cho mưa gió quất vào người.

Tôi rút điện thoại ra, đôi tay run rẩy bấm số của Lê Dung Nhi, người bạn thân duy nhất của tôi.

"Dung Nhi à..." giọng tôi lạc đi. "Tao bỏ cuộc rồi."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng Dung Nhi vang lên, đầy quả quyết. "Tốt lắm. Bỏ cái thằng khốn đó đi. Tao sẽ tìm cho mày một trăm thằng tốt hơn nó."

"Tao muốn rời khỏi nơi này."

"Được. Mày muốn đi đâu? Châu Âu? Châu Mỹ? Hay đi đảo cho khuây khỏa?"

Phú Quốc. Một cái tên bất chợt lóe lên trong đầu tôi. Hòn đảo ngọc xinh đẹp, nơi biển xanh cát trắng, nơi tôi có thể bắt đầu lại từ đầu.

"Tao đi Phú Quốc."

"Ok, chốt. Để tao đặt vé cho mày. Vé hạng thương gia, bay ngay sáng mai."

"Tao sẽ không về nữa." Tôi nói, giọng kiên định. "Tao sẽ định cư ở đó luôn."

Cái nhà đó, tôi không cần nữa. Người cha đó, tôi cũng không cần nữa. Tình yêu đó, tôi càng không cần nữa.

Tất cả, tôi đều vứt bỏ.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Butch Sarot

Thêm nhiều động thái
Thiêu rụi ngôi nhà của bốn kẻ tình nhân giả dối của tôi

Thiêu rụi ngôi nhà của bốn kẻ tình nhân giả dối của tôi

Khác

5.0

Tôi là Tô An Hạ, người thừa kế duy nhất của một đế chế toàn cầu. Cha tôi đã nuôi dưỡng bốn đứa trẻ mồ côi để trở thành những người bảo vệ và cũng là chồng tương lai tiềm năng của tôi, nhưng trái tim tôi chỉ thuộc về một người duy nhất: Đăng Khôi. Nhưng anh ta không yêu tôi. Anh ta yêu Nguyệt Lam, một thực tập sinh mà anh ta đã nhờ tôi tài trợ. Anh ta hứa với cô ta rằng việc cưới tôi chỉ là một thỏa thuận kinh doanh để đảm bảo quyền thừa kế của tôi. Để khiến tôi phụ thuộc hơn, anh ta đã dàn dựng một tai nạn, một chiếc đèn chùm khổng lồ suýt nữa đã nghiền nát tôi. Người bảo vệ của tôi lúc đó lại đang bận rộn an ủi Nguyệt Lam mà không hề hay biết tôi đang gặp nguy hiểm. Ba người đàn ông còn lại mà tôi gọi là anh em đều đứng về phía họ, gọi tôi là một con khốn độc ác và ghen tuông. Sau lần thoát chết trong gang tấc đó, tình yêu tôi dành cho họ đã hoàn toàn biến mất. Cuối cùng tôi cũng đã từ bỏ. Vì vậy, tại buổi dạ tiệc nơi họ định sỉ nhục tôi lần cuối, phát một đoạn video bí mật quay cảnh tôi tương tư Đăng Khôi, tôi đã không khóc. Tôi mỉm cười. Bởi vì họ không biết rằng tôi cũng có đoạn phim giám sát của riêng mình, và tôi sắp phơi bày tất cả những bí mật bẩn thỉu của họ.

Sách tương tự

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader
5.0

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Chưởng thượng hoan: Chiến vương thịnh sủng tiểu y phi

Chưởng thượng hoan: Chiến vương thịnh sủng tiểu y phi

Daryl Tudge
4.9

Nàng vốn là truyền nhân của Thần y thế gia, nhưng lại vô tình xuyên không thành đích trưởng nữ có mẫu thân mất sớm, phụ thân không thương. Vào ngày xuyên không, bèn bị vu khống là hung thủ thật sự mưu hại Hầu phủ phu nhân. Nàng lật ngược tình thế, xoay chuyển càn khôn, tự chứng minh trong sạch. Nàng tưởng nghịch cảnh đã kết thúc, mà không biết thứ mà nàng sắp phải đối diện là vực thẳm sâu vô tận. Đường đường đích nữ tướng phủ, nhưng lại sống cảnh tứ bề thọ địch, ai ai cũng có thể chà đạp. Phụ thân không màng tới sống chết của nàng, kế mẫu, muội muội lấy việc tra tấn nàng làm niềm vui, vị hôn phu tra nam một lòng muốn đạp lên nàng để trèo cao, ngay cả đệ đệ ruột thịt cùng một mẫu thân, cũng là kẻ ăn cây táo rào cây sung. Thế là nàng bắt đầu đấu với tra nam, đối phó kế mẫu và xử lý đệ đệ muội muội. Con đường ngược tra của nàng thuận buồm xuôi gió, nhưng nàng không biết đã gây hấn với Chiến vương điện hạ từ khi nào. Nàng làm chuyện xấu, hắn thả người, nàng muốn giết người, hắn đào hố. Cuối cùng nàng không chịu đựng được nữa, "Chiến vương điện hạ, nếu ta muốn tiêu diệt nhân thế bất công này, chàng cũng muốn giúp hay sao?" Vẻ mặt hắn không chút sợ hãi, "Chỉ cần nàng ở bên cạnh ta, dù là cả thiên hạ, ta cũng có thể cho nàng"

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cecilia
4.8

Tống Hoan là cô gái xấu xí vô dụng không được cưng chiều, còn con gái của mẹ kế lại xinh đẹp tài ba, còn sắp gả cho người thừa kế hào môn Hoắc Tư Dực, danh giá vộ cùng. Ai ai cũng thích bợ đỡ nịnh nọt, Thẩm Thanh Âm càng thêm khí thế hơn người, "Vinh Hoan, cô sẽ bị tôi chà đạp dưới chân như con chó mãi mãi!" Tuy nhiên, vào ngày cưới, mọi người lại thấy Tống Hoan mặc váy cưới lộng lẫy bước vào nhà họ Hoắc, còn Thẩm Thanh Âm thì trở thành trò cười. Cả thành phố đều hoang mang, tại sao lại như vậy? Không ai tin rằng cậu ấm Hoắc Tư Dực lại thích một cô gái xấu xí vô dụng, ai cũng chờ đợi ngày Tống Hoan bị đuổi ra khỏi nhà. Nhưng chờ mãi, điều họ thấy lại là Tống Hoan bỗng nhiên tỏa sáng. Nữ hoàng y dược, chuyên gia tài chính, thiên tài giám định bảo vật, bố già trong lĩnh vực AI.v...v..., từng lớp thân phận bị lộ ra làm những kẻ trêu chọc phải choáng váng. Hải Thành bùng nổ rồi! Nhà họ Thẩm hối hận không kịp, thanh mai trúc mã quay lại nịnh nọt, nhưng chưa kịp nghe Tống Hoan từ chối. Người thừa kế của hào môn, Hoắc Tư Dực, đăng tải một bức ảnh không tì vết không nhờ phấn son, khiến Tống Hoan trở thành cơn sốt trên mạng xã hội!

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Từ Cứu tinh đến Kẻ theo dõi bị ám ảnh Từ Cứu tinh đến Kẻ theo dõi bị ám ảnh Butch Sarot Khác
“Người đàn ông tôi yêu ba năm, Nguyễn Trọng Tín, người được cả thành phố này ca tụng là chàng trai trẻ sùng đạo, hướng Phật. Thế nhưng, trong chính thiền phòng của anh ta, tôi lại tận mắt chứng kiến anh ta rên rỉ gọi tên một người phụ nữ khác trong lúc tự thỏa mãn. Và người phụ nữ đó, không ai khác, chính là Phan Diệu Hạnh, em gái cùng cha khác mẹ của tôi. Bị anh ta hiểu lầm, bị cô ta gài bẫy, tôi không chỉ bị vu oan hãm hại giữa bữa tiệc, mà còn bị bắt cóc và đánh đập đến toàn thân đầy sẹo. Ngay cả căn nhà kỷ vật duy nhất mẹ để lại cũng bị cô ta nhẫn tâm phóng hỏa thiêu rụi. Khi tôi hoàn toàn tuyệt vọng, định bụng rời đi, người của Nguyễn Trọng Tín đã bắt cóc và chôn sống tôi. Trong bóng tối ngột ngạt, cận kề cái chết, trái tim tôi đã hoàn toàn nguội lạnh. May mắn thay, người bạn thân Lê Dung Nhi đã cứu tôi nhờ chiếc vòng cổ định vị. Thoát chết trong gang tấc, tôi quyết định sẽ không trốn chạy nữa. Lần này, tôi sẽ bắt tất cả bọn họ phải trả giá.”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025

17

Chương 17

17/10/2025

18

Chương 18

17/10/2025