/0/78923/coverorgin.jpg?v=e0f650901ea8a5c33fe2b051f8a53720&imageMogr2/format/webp)
Khi tôi đang mang thai tháng thứ tám, tôi và em gái bị xã hội đen tấn công. Tôi hoảng loạn gọi cho chồng mình, Phạm Bình Dương, để cầu cứu.
Nhưng đáp lại tôi chỉ là sự thiếu kiên nhẫn đến tàn nhẫn.
"Linh Anh, đừng làm phiền. Anh đang bận. Chiêu Quân đang gặp nguy hiểm!"
Sau câu nói đó, anh ta cúp máy. Tôi bị đá vào bụng đến sảy thai, em gái tôi vì che chắn cho tôi mà bị bẻ gãy đôi tay nghệ sĩ dương cầm.
Khi tôi tỉnh lại trong bệnh viện, nỗi đau mất con còn chưa nguôi, tôi đã nhận được cuộc gọi từ chồng mình. Anh ta gầm lên, sỉ nhục tôi vì đã "dựng chuyện đứa bé đã mất để gây sự chú ý".
Tôi không thể tin nổi, trong mắt anh ta, tôi và con không bằng một góc của cô em gái nuôi Vũ Chiêu Quân. Nhưng điều khiến tôi sụp đổ hơn cả là sự thật đằng sau vụ tấn công.
Tên cầm đầu đã cho tôi nghe lại đoạn ghi âm cuộc gọi với chồng tôi, giọng anh ta lạnh lùng vang lên: "Một người đàn bà và một đứa con hoang thì đáng giá bao nhiêu? Làm đi cho gọn."
Hóa ra, chính chồng tôi đã tự tay niêm phong số phận của mẹ con tôi. Nỗi đau biến thành căm hận, tôi quyết định sẽ khiến anh ta phải trả giá.
Chương 1
Lan Linh Anh POV:
Tiếng chuông điện thoại reo lên, cắt đứt sự im lặng chết chóc của căn phòng bệnh viện. Tôi đã cố gọi cho anh ấy suốt hai ngày nay. Hai ngày đằng đẵng kể từ khi tôi tỉnh dậy trong cơn ác mộng này.
Cuối cùng, anh ấy cũng bắt máy.
Nhưng giọng nói vọng ra từ đầu dây bên kia không phải là sự lo lắng mà tôi mong đợi. Đó là một tiếng gầm gừ, lạnh như băng và đầy tức giận.
"Lan Linh Anh, cô lại giở trò gì vậy?"
Cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi cố gắng hít một hơi, nhưng không khí trong lồng ngực như bị rút cạn.
"Không ai trả lời tin nhắn là cô liền dùng đứa bé để gây sự chú ý à? Cô có biết xấu hổ không?"
Từng lời nói của Phạm Bình Dương như những nhát dao vô hình, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của tôi. Tôi nhìn xuống bụng mình, giờ đã phẳng lì một cách đáng sợ. Nơi đó đã từng là cả thế giới của tôi.
Một tuần trước, cuộc sống của tôi và em gái, Lan Diệp Linh, là giấc mơ mà cả giới thượng lưu Sài Gòn đều phải ngưỡng mộ. Chúng tôi, hai chị em nhà họ Lan, đã kết hôn với hai anh em thiếu gia của tập đoàn bất động sản hàng đầu Việt Nam - Phạm Bình Dương và Phạm Tỉnh Táo. Báo chí tung hô đó là một câu chuyện cổ tích thời hiện đại. Một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, đẹp như tranh vẽ.
Tôi, một người vợ tận tụy, dịu dàng. Diệp Linh, một nghệ sĩ dương cầm tài năng với tương lai xán lạn. Chúng tôi đã nghĩ rằng mình đã tìm thấy bến đỗ hạnh phúc.
Nhưng hạnh phúc đó mong manh như bong bóng xà phòng.
Nó tan vỡ vào cái đêm định mệnh ấy, khi tôi đang mang thai tháng thứ tám.
Khi tôi và Diệp Linh đang trên đường từ lớp học tiền sản trở về, một nhóm xã hội đen đã chặn xe chúng tôi. Chúng hung hãn, ánh mắt đầy sát khí. Chúng tôi bị lôi ra khỏi xe một cách thô bạo. Tôi hoảng loạn, cố gắng che chắn cho cái bụng ngày một lớn của mình, điên cuồng gọi cho Bình Dương.
Chuông reo rất lâu. Cuối cùng anh cũng bắt máy.
"Bình Dương, cứu em! Em và Diệp Linh đang bị tấn công!" Tôi hét lên trong tuyệt vọng.
Nhưng đáp lại tôi không phải là lời an ủi, mà là một sự thiếu kiên nhẫn đến tàn nhẫn.
"Linh Anh, đừng làm phiền. Anh đang bận."
"Bận?" Tôi sững sờ. "Bận việc gì có thể quan trọng hơn tính mạng của em và con chứ?"
"Chiêu Quân đang gặp nguy hiểm!" Giọng anh ta gằn lên, sự lo lắng không thèm che giấu. "Em ấy suýt nữa thì sảy thai! Có gì quan trọng hơn việc cứu hai mạng người chứ?"
Vũ Chiêu Quân.
Cái tên đó, cô em gái nuôi mà hai anh em họ Phạm yêu thương đến mù quáng, đã trở thành một lời nguyền độc địa giáng xuống cuộc đời chị em tôi.
Sau câu nói đó, anh ta cúp máy.
Liên lạc bị cắt đứt.
Hy vọng của tôi cũng bị dập tắt.
Thế giới của tôi sụp đổ ngay khoảnh khắc đó.
Tên cầm đầu của đám xã hội đen cười khẩy, dí điện thoại vào tai tôi. "Nghe thấy chưa? Chồng mày đéo quan tâm đến mày đâu. Nó còn bận cứu con trà xanh kia kìa."
Sau đó, một cú đá trời giáng vào bụng tôi. Cơn đau xé nát cơ thể tôi, xé nát cả linh hồn tôi. Máu. Rất nhiều máu. Tôi cảm nhận được sự sống của con mình đang dần lụi tàn.
Diệp Linh hét lên, lao vào che chắn cho tôi. Nhưng em ấy, một nghệ sĩ dương cầm mỏng manh, làm sao chống lại được đám côn đồ hung tợn? Tiếng xương gãy vang lên một cách rợn người. Đôi tay vàng ngọc của em, đôi tay đã dệt nên những bản nhạc làm say đắm lòng người, đã bị bẻ gãy không thương tiếc.
Tôi ngất đi trong vũng máu, hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy là em gái mình gục ngã bên cạnh, đôi mắt nhắm nghiền, sự nghiệp tan tành.
Khi tôi tỉnh lại, tôi đã ở trong bệnh viện. Con của tôi đã mất. Em gái tôi nằm trên giường bệnh bên cạnh, đôi tay quấn băng trắng toát, chìm trong cơn trầm cảm nặng nề.
Biết được bi kịch của em gái, nỗi đau mất con trong tôi biến thành một ngọn lửa căm hận ngùn ngụt. Tôi không do dự một giây nào, ngay lập tức gửi đơn ly hôn cho Bình Dương.
Hai ngày liền, anh ta hoàn toàn im lặng.
Tôi gọi điện, số máy của tôi đã bị chặn.
Tuyệt vọng, tôi dùng một số lạ để nhắn tin cho anh ta. Một dòng tin nhắn ngắn gọn, nhưng chứa đựng cả một trời bi kịch.
Con của chúng ta mất rồi.
Và giờ đây, anh ta gọi lại, không phải để hỏi han, mà để quát tháo, để sỉ nhục tôi.
"Cô bị điên à?" Giọng anh ta trong điện thoại gầm lên, sự tàn nhẫn của nó khiến tôi rùng mình. "Tự ý ra ngoài, không chịu ở yên trong biệt thự. Bây giờ lại còn dựng chuyện đứa bé đã mất để gây sự chú ý? Lan Linh Anh, cô đúng là không từ một thủ đoạn nào."
Tôi bật cười, một tiếng cười khô khốc, đầy chua chát. Nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt tái nhợt của tôi.
/0/95878/coverorgin.jpg?v=20260106215546&imageMogr2/format/webp)
/0/77924/coverorgin.jpg?v=f47c998940642024cbc67e4fe3d98b61&imageMogr2/format/webp)
/0/95859/coverorgin.jpg?v=82d75c1d6505e2717c84f7812b4ac6b5&imageMogr2/format/webp)
/0/88780/coverorgin.jpg?v=20250806144931&imageMogr2/format/webp)
/0/95803/coverorgin.jpg?v=e3aa994d242b34ea1fae67d790319973&imageMogr2/format/webp)
/0/95637/coverorgin.jpg?v=20260106214643&imageMogr2/format/webp)
/0/95961/coverorgin.jpg?v=b8c7f374f2c9cb9f927d3430d9a63353&imageMogr2/format/webp)
/0/77630/coverorgin.jpg?v=58bd11be2bfa120502e7469795498253&imageMogr2/format/webp)
/0/95705/coverorgin.jpg?v=20260106214909&imageMogr2/format/webp)
/0/77928/coverorgin.jpg?v=43973e4fde9f06e7376c623b93cc5164&imageMogr2/format/webp)
/0/95852/coverorgin.jpg?v=20260106215452&imageMogr2/format/webp)
/0/90759/coverorgin.jpg?v=f64ced3492e22ebf1415a9a27ebcb980&imageMogr2/format/webp)
/0/95704/coverorgin.jpg?v=20260106214930&imageMogr2/format/webp)
/0/95642/coverorgin.jpg?v=20260106214659&imageMogr2/format/webp)
/0/95660/coverorgin.jpg?v=33df5f70ee5629a073b635e2b53b8f7d&imageMogr2/format/webp)
/1/100808/coverorgin.jpg?v=b6ecaf5bb321e46743fc1f679c6cef2c&imageMogr2/format/webp)
/0/82358/coverorgin.jpg?v=a5c30d72c362c947d17daeb02c4a47df&imageMogr2/format/webp)
/0/95654/coverorgin.jpg?v=20260106214715&imageMogr2/format/webp)
/0/89081/coverorgin.jpg?v=4bc5ee54eb8b6bea8de28a0893628d10&imageMogr2/format/webp)
/0/77922/coverorgin.jpg?v=d89c090e2d19d6b4fe82b1dc2395b7f0&imageMogr2/format/webp)