/0/92359/coverorgin.jpg?v=d111d61816c6bde5c779e362a1ae325e&imageMogr2/format/webp)
Tôi đã ký một hợp đồng hôn nhân năm năm, dùng chính máu hiếm của mình để cứu mạng người chồng trên danh nghĩa, Hàn Minh Vũ.
Đổi lại, tôi phải nhẫn nhục chịu đựng sự sỉ nhục của anh ta, dọn dẹp tàn cuộc cho vô số cuộc tình một đêm của anh.
Ngày hợp đồng sắp kết thúc, anh ta tìm thấy cuốn nhật ký tôi viết cho người yêu đã khuất.
"Giáp Nhiên, cô yêu thầm tôi đến mức này sao?"
Anh ta cười nhạo, xé nát cuốn sổ trước mặt tôi, rồi ra lệnh giết chết Quân Quân, chú chó mà người yêu đã mất để lại cho tôi.
Trái tim tôi đã chết. Chút lưu luyến cuối cùng với cõi đời này cũng bị chính người đàn ông tôi cứu mạng hủy hoại.
Tôi quyết định ly hôn, xuống tóc quy y. Nhưng tôi không ngờ rằng, người tưởng đã hy sinh năm năm trước, lại đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi.
Chương 1
Giáp Nhiên POV:
Đây là người phụ nữ thứ một trăm ba mươi bảy tôi phải xử lý trong năm năm qua cho chồng mình, Hàn Minh Vũ.
Tôi đã quen với việc này.
Tôi đứng ở hành lang tầng hai, lắng nghe những âm thanh rên rỉ và va chạm thể xác không chút kiêng dè phát ra từ phòng ngủ dành cho khách. Mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc của người phụ nữ hòa quyện với mùi rượu gắt, len lỏi qua khe cửa, chui vào mũi tôi, khiến dạ dày tôi cuộn lên một cách khó chịu.
Mỗi lần như vậy, tôi đều tự hỏi, tại sao anh ta lại thích những người phụ nữ như thế này? Nước hoa nồng nặc, trang điểm lòe loẹt, và sự ngây thơ giả tạo trong mắt họ.
Có lẽ vì họ giống với người trong lòng anh ta.
Tôi dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Tôi không cần phải nhìn cũng có thể tưởng tượng ra cảnh tượng bên trong. Tôi đã quá quen thuộc với nó rồi.
Tôi phải đợi. Đợi cho đến khi cơn hứng thú của anh ta qua đi, đợi cho đến khi anh ta thỏa mãn và đuổi người phụ nữ đó ra ngoài như một món đồ chơi đã hết hạn sử dụng.
Khoảng nửa tiếng sau, tiếng động trong phòng cuối cùng cũng dừng lại. Cánh cửa bật mở.
Hàn Minh Vũ bước ra, trên người chỉ khoác một chiếc áo choàng tắm lụa, cổ áo hờ hững để lộ lồng ngực săn chắc. Mái tóc anh ta hơi rối, vài giọt mồ hôi còn đọng lại trên thái dương, đôi mắt phượng hẹp dài vẫn còn vương chút dư vị của cuộc hoan lạc.
Anh ta liếc nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng như băng. "Xử lý cho sạch sẽ."
Anh ta nói, giọng điệu ra lệnh như thể tôi là người hầu của anh ta, chứ không phải là người vợ danh chính ngôn thuận được ghi tên trong sổ hộ khẩu của nhà họ Hàn.
"Đừng để ông nội biết." Anh ta bồi thêm một câu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười chế giễu. "Bà Hàn đảm đang hiền thục của tôi."
Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng gật đầu.
Anh ta không đợi tôi trả lời, xoay người đi về phía phòng ngủ chính của mình, nơi mà trong suốt năm năm qua, tôi chưa bao giờ được bước vào.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cảm giác buồn nôn, rồi đẩy cửa phòng khách bước vào.
Căn phòng là một mớ hỗn độn. Quần áo vương vãi khắp sàn nhà, chăn gối lộn xộn, không khí đặc quánh mùi hoan lạc và mùi rượu.
Người phụ nữ đang ngồi trên giường, kéo chăn che đi cơ thể trần trụi của mình. Khi thấy tôi bước vào, cô ta giật mình, đôi mắt mở to đầy hoảng hốt. Cô ta còn rất trẻ, có lẽ chỉ mới ngoài hai mươi, khuôn mặt xinh đẹp nhưng giờ đây lại tái nhợt vì sợ hãi.
Cô ta có lẽ đã nghe danh "bà Hàn" là tôi, người chuyên đi dọn dẹp những tàn cuộc này cho Hàn Minh Vũ.
Tôi không nhìn cô ta, chỉ lặng lẽ đi đến bên tủ quần áo, lấy ra một chiếc váy sạch sẽ và đặt lên giường.
"Mặc vào đi." Giọng tôi đều đều, không có chút cảm xúc nào.
Sau đó, tôi lấy một chiếc ví từ trong túi áo, rút ra một tấm séc đã ký sẵn tên tôi và một cây bút. "Cô muốn bao nhiêu?"
Người phụ nữ ngơ ngác nhìn tôi, rồi nhìn tấm séc. "Bà... bà Hàn, tôi không hiểu ý bà là gì. Anh Vũ nói... anh ấy nói sẽ cho tôi một danh phận."
Tôi suýt nữa thì bật cười. Lại là một câu chuyện cũ rích. Người phụ nữ thứ một trăm ba mươi bảy, và cả một trăm ba mươi sáu người trước đó, đều đã nói với tôi câu này.
"Cô là người thứ bao nhiêu anh ta đưa về đây, cô có biết không?" Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng nói vẫn lạnh lùng. "Trong tháng này, cô là người thứ năm. Cô nghĩ mình có gì đặc biệt hơn những người khác?"
Sắc mặt cô gái trẻ tái đi, đôi môi run rẩy. "Không... không thể nào... Anh ấy nói anh ấy yêu tôi..."
Tôi không muốn lãng phí thời gian nữa. Tôi điền một con số vào tấm séc rồi đặt nó lên giường, bên cạnh chiếc váy.
"Số tiền này đủ để cô sống một cuộc sống thoải mái trong vài năm. Cầm lấy nó, mặc quần áo vào và biến mất khỏi đây. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt Hàn Minh Vũ nữa."
Cô ta nhìn chằm chằm vào tấm séc, rồi lại nhìn tôi, nước mắt bắt đầu lưng tròng.
Tôi thở dài, rút ra một tấm séc khác, điền vào một con số lớn hơn. "Chừng này đủ chưa? Cầm lấy tiền và đi đi. Đừng để tôi phải gọi bảo vệ."
Cuối cùng, cô ta cũng khuất phục. Cô ta vơ lấy hai tấm séc, vội vàng mặc quần áo rồi chạy ra khỏi phòng như thể đang chạy trốn khỏi một con quái vật.
Tôi đứng một mình trong căn phòng bừa bộn, cảm giác mệt mỏi rã rời bao trùm lấy toàn bộ cơ thể và tâm trí.
Năm năm.
Một nghìn tám trăm hai mươi lăm ngày.
Tôi đã sống như thế này suốt năm năm trời. Ban ngày là một bà Hàn hoàn hảo, quản lý mọi việc trong nhà một cách chu toàn, đối nội đối ngoại khéo léo, được tất cả mọi người trong gia đình họ Hàn yêu quý. Ban đêm, tôi trở thành người dọn dẹp, xử lý những cuộc tình một đêm của chồng mình.
/0/95643/coverorgin.jpg?v=039860e77ffff1dce7d79adc09b2871b&imageMogr2/format/webp)
/0/90094/coverorgin.jpg?v=7dfd510b740f7855ab9bdb7eb05ae877&imageMogr2/format/webp)
/0/90144/coverorgin.jpg?v=0f67b589da1bc48f2de83cf17bfe6278&imageMogr2/format/webp)
/0/95696/coverorgin.jpg?v=de1f3dc07c46535fa1af2f0d3f864395&imageMogr2/format/webp)
/0/95763/coverorgin.jpg?v=cc6e5afb105c95c8e7d3338407699078&imageMogr2/format/webp)
/0/95873/coverorgin.jpg?v=20260106215535&imageMogr2/format/webp)
/0/95859/coverorgin.jpg?v=82d75c1d6505e2717c84f7812b4ac6b5&imageMogr2/format/webp)
/0/95762/coverorgin.jpg?v=cb0c5bb3654dbc916f56efdd71e934a6&imageMogr2/format/webp)
/0/95769/coverorgin.jpg?v=b93b9b24fa35d86f7f42fa77471492af&imageMogr2/format/webp)
/0/95988/coverorgin.jpg?v=8094522f0018e2963996fb734345f776&imageMogr2/format/webp)
/0/95906/coverorgin.jpg?v=0185c2ec0f405c989cda2011931ac176&imageMogr2/format/webp)
/0/92363/coverorgin.jpg?v=2c2d1210994815f9a4395360409a7b98&imageMogr2/format/webp)
/0/95727/coverorgin.jpg?v=ffbd34a8934bd246e8a90c7f4aae4e9d&imageMogr2/format/webp)
/0/95916/coverorgin.jpg?v=a09ccb679a2d9bf7a2ad98fb62770c40&imageMogr2/format/webp)
/0/95679/coverorgin.jpg?v=c8035b30fa91dca9bfd378bd4a7d8cab&imageMogr2/format/webp)
/0/95764/coverorgin.jpg?v=4c02d65039c889b3dd01d0ae070a7035&imageMogr2/format/webp)
/0/95656/coverorgin.jpg?v=a1ea099c3211cc07eec479679fed6206&imageMogr2/format/webp)
/0/95889/coverorgin.jpg?v=e824a249ba87498b9a94566a060b2734&imageMogr2/format/webp)
/0/95754/coverorgin.jpg?v=09ae642e738b3f31e614ac480c3f0567&imageMogr2/format/webp)
/0/95768/coverorgin.jpg?v=20260106215003&imageMogr2/format/webp)